[Oneshot][KaiHun] Đam mê của Jongin

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : PG-13

Category : romance

Note : Get well soon and don’t try too hard, Jongin ah!

Quà mùng 8-3 muộn tặng mọi người *vòng chân trái tim*

  Đam mê của Jongin

 

Sehun thích nhảy. Sehun cũng thích làm thơ và làm giám đốc. Nhưng có lẽ vì thích nhảy hơn hết thảy nên cậu mới cố gắng hết mức có thể để thắng cuộc thi tuyển của SM năm nào.

Jongin thì khác. Hắn yêu nhảy. Đó là niềm đam mê cháy bỏng và ngọt ngào nhất đối với hắn. Nếu không nhảy, hắn thực sự không biết sẽ làm gì khác. Nên việc Jongin thi tuyển vào SM là việc mặc nhiên cần phải làm để thỏa mãn đam mê của bản thân.

Sehun có thể vì những lời bình luận ác ý của netizen mà tập nhảy nguyên đêm, cố gắng để không quên từng động tác nhỏ một nhưng luôn biết giữ chừng mực để không khiến bản thân gặp phải nhiều chấn thương.

Jongin lại khác. Hắn tập nhảy như điên, không kể thời gian, mặc kệ chấn thương chồng chất, mặc kệ thắt lưng kêu gào đau đớn, mặc kệ tất cả chỉ để nhảy. Vì ánh đèn sân khấu này,vì đam mê bất diệt này, Jongin có thể mặc kệ tất thảy, chỉ để được nhảy. Thế nên hắn gặp nhiều chấn thương gấp đôi Sehun. Đau cũng gấp đôi. Làm bạn với băng dán và dầu xoa bóp thì gần như là mỗi ngày.

*

Sehun tưởng rằng cường độ tập luyện của Jongin sẽ giảm đi đáng kể khi bọn họ cùng ra mắt và tiếp theo đó là những lịch trình dày đặc. Nhưng không. Tất cả những thứ ấy chỉ đang vắt kiệt Jongin thêm nữa mà thôi. Đó là những ngày cậu ta gần như chỉ ngủ chưa đến 2 tiếng một ngày, mặt mũi phờ phạc đến công ty và hòa mình theo nhịp beat, cố gắng nghĩ ra những động tác mới, đẹp mắt hơn, tinh tế hơn và đậm dấu ấn của Kai.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Đêm biểu diễn ở Music Core, chấn thương của Jongin nặng đến nỗi phải ngồi xe lăn từ cánh gà đến thẳng bệnh viện. Vì quá lo lắng nên EXO cũng đi theo. Cả lũ ngồi thừ ra ngoài hành lang bệnh viện. Tất cả đều nhìn vào cánh cửa phòng bệnh, chờ Jongin. Riêng Sehun ngồi bất động nhìn mũi giầy. Đôi giầy này là Jongin đòi đổi với Sehun trước khi lên sân khấu khoảng 2 phút. Vì cậu ta vừa nói đổi xong liền ngồi thụp xuống tháo giầy của Sehun nên cũng chẳng còn cách nào. Đôi giày có vấn đề. Chắc chắn là như thế. Chính vì đôi giày mà Jong In mới ngã đập cả lưng xuống sàn diễn. Vậy mà vẫn cố bật dậy, hoàn thành nốt đoạn cuối của Growl.

–      Jongin!- tiếng Baekhyun gọi đã kéo Sehun trở về thực tại. Cậu liếc xuống chân Jongin. Lúc này hắn đã tháo giày ra, vẫn ngồi trên xe lăn và cũng đang nhìn cậu, miệng khẽ kéo thành nụ cười hiền. Chân phải hắn có bốn vết tím ở hai bên bàn chân. Tại sao Sehun lại không phát hiện ra? Tại sao Jongin lại làm như thế? Hắn là đồ ngốc sao? Tức giận và bất lực bủa vây lấy Sehun, cậu xoay người lại và bỏ đi. Bỏ lại ánh nhìn ngơ ngác của 10 thành viên còn lại, bỏ lại nụ cười hiền vội tắt và ánh mắt dần nhuốm lại vẻ ảm đạm của Jongin.

*

Những tuần sau đó, nếu thấy Jongin thì sẽ không thấy Sehun.

Đêm diễn ở Music core cũng là lịch trình cuối cùng trong đợt quảng bá này nên thời gian của cả nhóm cũng dư dả hơn và có nhiều thời gian để nướng trên giường đến khét lẹt hay mua sắm tẹt ga. Đáng lẽ Jongin và Sehun đã định rằng họ sẽ cùng đi Nhật với Taemin trong vòng 2 ngày rồi bay sang Trung Quốc về Thanh Đảo chơi với Tao. Nhưng tất cả đều thay đổi sau buổi tối Jongin chấn thương. Jongin đi Nhật với Taemin còn Sehun book vé đến Thanh Đảo. Khi cả hai cùng trở về sau chuyến du lịch ngắn ngày, Sehun kéo Tao ra khỏi kí túc xá gần như mỗi ngày, bỏ mặc Jongin không biết cùng ai chơi LOL.

Sau 1 tuần bị buộc phải dưỡng thương ở nhà, dưới sự chăm sóc cùng giám sát như gà mẹ của Joonmyun và Kyungsoo, Jongin cuối cùng cũng được đến công ty luyện tập. Khởi động xong xuôi đâu đó, hắn bật nhạc và nghĩ những động tác mới cho album sắp tới của EXO. Giáo viên dạy nhảy của bọn họ muốn họ tự sáng tác một bài hát cùng với vũ đạo hoàn chỉnh. Vũ đạo thì Jongin, Sehun, Luhan sẽ lo, lời đã có Yixing và Jongdae, rap sẽ do Kris và Chanyeol phụ trách. Dù đến tháng 3 mới cần và bây giờ mới là đầu tháng 1, nhưng không có việc gì làm và chân hắn cũng ngứa ngáy muốn nhảy nên mới lăn xả vào phòng tập. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi nhạc đột ngột tắt giữa đoạn điệp khúc của The monster. Jongin dừng động tác, quay về chiếc loa đột ngột im bặt.

Một thân ảnh đã đứng đó từ bao giờ, giận dữ cùng phẫn nộ nhìn hắn. Trên tay Sehun là chiếc phích cắm loa, cậu ném phích cắm xuống sàn, sấn bước tới trước mặt Sehun. Cậu đấm thẳng vào ngực Jongin bằng toàn bộ sức lực mà mình có.

–      CHẾT TIỆT, KIM JONG IN! CẬU ĐỊNH TẬP ĐẾN TÀN PHẾT LUÔN ĐÚNG KHÔNG? BÁC SĨ ĐÃ DẶN THẾ NÀO? NÓI NGHỈ NGƠI 1 TUẦN LIỀN CHỈ NGHỈ NGƠI 1 TUẦN THÔI SAO? NHẢY! NHẢY! NHẢY! NGOÀI NHẢY RA KHÔNG CÒN GÌ QUAN TRỌNG VỚI CẬU NỮA CÓ ĐÚNG KHÔNG? GIÀY CỦA TÔI CÓ VẤN ĐỀ THÌ LIÊN QUAN GÌ TỚI CẬU CHỨ, AI CẦN CẬU LO! CÓ BAO GIỜ CẬU NGHĨ ĐẾN CẢM GIÁC CỦA TÔI HAY KHÔNG? CON MẸ NÓ, CẬU CÓ HIỂU CÁI SỰ BẤT LỰC KHI NHÌN THẤY CẬU CHỈ BIẾT CÓ NHẢY, CHỈ BIẾT LÀM BẢN THÂN THÊM ĐAU ĐỚN CÒN CẢM GIÁC NHƯ LÀ KHÔNG ĐỦ CỦA TÔI HAY KHÔNG? NGỦ THÊM VÀI TIẾNG NHẢY ÍT ĐI VÀI TIẾNG THÌ SAO? ĐAM MÊ LỤI TÀN? HAY KHÔNG CÒN LÀ CỖ MÁY NHẢY CỦA EXO NỮA? TRẢ LỜI ĐI!

–      Từ khi gặp cậu, yêu nhảy cũng không bằng yêu cậu.

Lần đầu tiên sau 4 năm quen biết, Jongin thấy Sehun tức giận như vậy. Cậu luôn trầm lặng và dễ bằng lòng, không tức giận bao giờ. Jongin biết lần này Sehun cảm thấy rất khổ sở. Nên mới không gợi chuyện với cậu, để cho cậu có thời gian thích nghi với mọi chuyện trở lại. Dù thực lòng, Jongin đã rất muốn ôm chặt lấy cậu và nói rằng mọi chuyện thực sự không phải lỗi của Sehun khi nghe thấy tiếng thổn thức từ rấm rứt phát ra từ trong phòng cậu. Nhưng Jongin nghĩ rằng, nếu giờ xông vào gặp cậu sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn, nên hắn đành bất lực quay về phòng, cả đêm thức trắng nhìn trần nhà.

Mọi thứ cứ như thế cho đến hôm nay, Sehun ở đây với đôi mắt đầy nước cùng giận dữ.

Jongin đau nhói. Đau không thở được. Đau hơn mọi chấn thương trên người từ trước đến giờ. Khi hắn biết những giọt nước mắt này là vì hắn. Khi cơn tức giận đến cực điểm này cũng là thương hắn, vì yêu hắn, vì lo cho hắn.

Jongin cố đứng dậy, xoa xoa vùng ngực bị Sehun đánh. Hắn kéo Sehun vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu như mẹ vẫn làm hồi bé với mình, và mặc cậu khóc đến phát nấc.

–      Hứa với tôi, từ này trở đi, có chuyện gì thì phải nói, không được giấu diếm tự ý giải quyết. Còn nữa, một ngày phải nằm cạnh tôi ngủ ít nhất là 4 tiếng, chấn thương thì không được nhảy – sau khi để hắn đứng đến mỏi như và nước mắt Sehun đã thấm ướt cả vai áo trái. Cậu muốn hắn phải nhớ những điều cậu nói hôm nay và nghiêm túc thực hiện. Cậu rất sợ một lần nữa mình vô tình trở thành nguyên nhân gây ra chấn thương của Jongin, cậu thực sự rất sợ – Nếu còn có lần sau, chúng ta chia tay.

–      Được, tớ hứa. Sẽ không bao giờ để cậu phải lo lắng nữa.

Jongin yêu nhảy, đam mê nhảy, có thể sống chết vì nhảy. Đấy là trước khi Jongin biết và yêu Sehun. Khi nhìn thấy vì mình mà cậu đã dằn vặt và khổ sở thế nào, Jongin đã thề với bản thân sẽ không bao giờ là nguyên nhân làm cho cậu khóc, khiến cho cậu đau đớn nữa.

Thấy Sehun đã dần nguôi ngoai, hắn nâng mặt cậu lên bằng cả hai tay, ngón tay cái khẽ lau đi nước mắt còn đọng lại trên má, và kéo cậu vào một nụ hôn dịu dàng. Giống như một lời xin lỗi và xoa dịu cho trái tim luôn nặng nề của cậu những ngày qua. Những nụ hôn liên miên để kéo hai người lại gần nhau hơn, xóa nhòa đi mọi khoảng cách đáng ghét giữa cả hai suốt những ngày qua.

End.

 

Advertisements