[Shortfic][KaiSoo] Gotta be me | 3

|3|

Bun

 

“Không ai nói với anh vào phòng thì phải biết gõ cửa à?”

Hắn ta vẫn nằm thẳng người trên ghế cùng đôi mắt nhắm nghiền, chất giọng lười biếng khẽ cất lên qua bờ môi hé mở.

“Xin lỗi. Tôi là nhân viên mới”

Quả thật lúc này Kyungsoo không biết phải cư xử sao cho phải. Nếu quá cứng rắn, lập tức sẽ là thách thức với trưởng phòng nhưng nếu quá run rẩy khép nép, lại thành ra thỏ non vô dụng mà Kyungsoo, tuyệt nhiên không phải loại người như vậy.

‘Anh sẽ ngồi cạnh Kim Jongdae, dãy bàn quay lưng về phía phòng của tôi, chỗ cuối cùng tính từ cửa ra vào vào. Công việc cụ thể cần làm đã được soạn thảo để trên laptop trên bàn của tôi, đến và lấy. Không còn gì thắc mắc chứ ?’

‘Không có’

‘Vậy lấy tài liệu rồi ra ngoài đi’

Hắn ta nhất định là không coi anh ra gì nên mới vừa nhắm mắt vừa nói chuyện như vậy, tiêu biểu của loại người mắt đặt dưới mông đây mà !

Nhanh chóng cầm lấy file tài liệu rồi đi ra ngoài, trước khi khép cửa, cái giọng nói lười biếng kia lại không can tâm mà vang lên lần nữa

‘Chính anh là người nói không cần tiền của tôi, chuyện hôm trước xem như chưa từng xảy ra, tôi mong từ nay chúng ta có thể cộng tác tốt đẹp’

‘Đã biết’

Đối với loại người không coi người khác ra gì như Kim Jongin, Kyungsoo không thể giữ bình tĩnh, đặc biệt là tỏ ra tôn trọng khép nép thì thà bảo anh bỏ việc còn hơn. Thái độ vừa phải như thế này, Kyungsoo đã là cố gắng lắm rồi.

Khép cửa văn phòng lại phía sau, anh tiến lại chỗ được chỉ định cho mình, cầm theo cốc nước nhỏ lấy từ bình nước chung của cả phòng rồi để ngay ngắn trên bàn.

‘Ồ, ra vậy cậu là nhân viên mới phải không ?’ – đang chăm chú ngồi đọc hết đống tài liệu công việc được bàn giao thì có ai đó đập vai Kyungsoo cùng giọng điệu vô cùng hồ hởi.

‘Đúng vậy, tôi là Kyungsoo, mong được giúp đỡ’

‘Ầy, thoải mái đi nào. Tôi là Jongdae, cậu có thể gọi tôi là Chen nếu muốn, vì cậu biết đấy, mọi người trong phòng đều gọi như vậy cho tiện chỉ trừ mỗi quý ngài mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy kia không gọi thôi’

‘Chúa Tể Hắc Ám hở ?’

Trước sự nhiệt tình của Jongdae, Kyungsoo thoải mái hơn rất nhiều. Nhìn dáng vẻ hoạt bát luônn miệng nói của Chen khiến Kyungsoo có chút nhớ tới Baekhyun. Thực sự có được một người bạn sôi nổi như vậy, cũng là một chuyện tốt vào ngày đầu tiên đi làm đi.

‘Phù’ – nghe thấy câu trả lời từ Kyungsoo, nụ cười của Jongdae lại được dịp bừng sáng. Nụ cười của cậu ta rất duyên, nhưng khuôn miệng vuông vắn ấy lại khiến Kyungsoo không tự chủ được mà liên tưởng đến con khủng long trong Toy story* ‘Nhìn mặt cậu nghiêm trọng vậy khiến tôi còn tưởng cậu không biết nói đùa cơ. Bây giờ thì may rồi. Chào mừng cậu đến với phòng quản trị kinh doanh’

‘Cám ơn ~ Mà cậu ngồi cạnh tôi luôn đúng không ? Mà khoan.. Cậu bằng tuổi tôi hả ?’

‘Ừ, hôm qua tôi có được đọc sơ yếu lí lịch của cậu rồi, tôi 23 còn cậu 21, cũng coi như gần gần nhau đừng xưng anh – em làm gì nghe xa cách lắm’

‘Ừ rồi, sẽ không kính ngữ hả ?’

‘Vậy càng tốt, tôi thích gọi thân mật chết đi được ấy ~~~ ‘ – vừa nói, đôi mắt Jongdae híp lại y như một đường kẻ.

Một con khủng long lai mèo dễ thương, Kyungsoo thầm nghĩ.

Sau Jongdae, những nhân viên còn lại của phòng quản trị kinh doanh cũng lần lượt đi đến. Bọn họ đều khá dễ nói chuyện, nhưng vẫn có một sự xa cách nhất định, không ai thực sự niềm nở và chào đón anh như Jongdae cả.

Nhưng điều này cũng không khiến Kyungsoo bận tâm lắm. Anh có thể hiểu được sự đề phòng của họ. Anh là nhân viên mới, nghĩa là cuộc chiến tiền thường cuối năm ai nhiều hơn sẽ thêm phần khốc liệt, bọn họ cũng chưa rõ tính tình anh ra sao, có thuộc dạng tai mắt của cấp trên mà gây khó dễ cho họ hay không nên tốt nhất xã giao vài câu rồi tạo khoảng cách vẫn là tốt hơn.

Thẳng cho đến giờ nghỉ trưa, khi mọi người đã bỏ đi ăn cả thì Kyungsoo vẫn quyết định ở lại làm cho xong tờ báo cáo kinh doanh của tháng này. Tất nhiên Jongdae có rủ anh cùng xuống canteen cho nhân viên nhưng Kyungsoo thực sự không cảm thấy đói, nên liền uyển chuyển mà từ chối. Mọi người đều đã đi ăn hết, trong phòng lúc này chỉ còn lại có mình anh.

Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

Như chỉ chờ tất cả đi hết, anh cởi cúc áo sơ mi trên cùng rồi ngả đầu ra sau ghế, ánh mắt thờ ơ nhìn chiếc máy tính vẫn còn hiện lên bản thảo sớm đã được hoàn thành.

Sau buổi sáng làm việc đầu tiên, có thể dễ dàng nhận thấy không khí trong phòng làm việc rất hòa hảo, tiếng đánh máy và điện thoại kêu vang lên từ khắp nơi trong phòng, thi thoảng cũng có vài người quay sang bỏ ngỏ với nhau vài câu rồi lại tập trung trở lại với công việc. Nói chung, quả là một công việc trong mơ dành cho người mới ra trường, hoàn toàn không có gì để phàn nàn hết.

Anh cũng biết nên đi ăn cùng đồng nghiệp để tăng tình cảm giữa mình và các bạn cùng phòng, nhưng Kyungsoo rất lười. Anh lười giao tiếp, lười phải xuống nói cười tìm chủ đề náo nhiệt, lười nghe đồng nghiệp tò mò hỏi han đời tư, hay tệ hơn là chơi trò mai mối.

Dĩ nhiên là Kyungsoo biết mình không thể lười mãi được. Chỉ là hôm nay thôi, hôm nay, anh cho phép bản thân được lười một chút, một chút thôi mà…

‘Không đi ăn à ?’

Cái giọn khàn khàn rành mạch ở rất gần sau lưng khiến Kyungsoo phải quay người lại.

Cũng không rõ Jongin đã ra ngoài từ bao giờ, vì rõ ràng anh chẳng hề nghe thấy tiếng cửa phòng mở, nhưng bây giờ hắn đang dựa vào chiếc tường ngay đang sau lưng Kyungsoo, chăm chú nhìn anh.

‘Không đói’ – không lảng tránh cái nhìn chằm chằm có phần khiếm nhã của Jongin, Kyungsoo chỉ tiếp túc trưng ra vẻ mặt mệt mỏi như cũ.

‘Ờ, anh lười ấy gì ?’

‘Có thể nói là như vậy ?’

Hơi bất ngờ vì Jongin biết được lí do thực sự, vì anh không nghĩ anh đã thể hiện nó ra ngoài nhưng rồi Kyungsoo lại nghĩ, có thể cậu ta cũng chỉ đoán mò vu vơ vậy thôi nên cũng đáp lại theo kiểu nước đôi.

Thế rồi chẳng còn đoạn hội thoại nào nữa, Jongin rút di động trong túi quần âu, ánh mắt vẫn chăm chăm xoáy vào anh như chưa từng thay đổi,

‘Cho tôi 2 xuất cơm gà đến tầng 10 tòa nhà Vin A, phòng quản trị Kinh Doanh.

Đúng vậy, mong anh mau chóng mang đến.

Được rồi. Cám ơn”

Có suy nghĩ bằng đầu ngón chân cũng hiểu được, Jongin gọi cơm gà cho cả mình. Khi chưa biết phải trả lời hắn ta thế nào, thì Jongin đã đi trước Kyungsoo một bước.

“Bữa ăn hôm nay, coi như quà mừng ra mắt nhân viên mới đi’

‘… Vậy cũng được’

Thế rồi không khí giữa cả hai tiếp tục chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều cùng tiếng đồng hồ chạy nhịp nhàng vang lên trong phòng.

Cũng chẳng rõ vì sao, có thể là vì mỏi chân khi cứ đứng nguyên một chỗ như vậy, Jongin trực tiếp kéo chiếc ghế của Jongdae rồi ngồi xuống, chống cằm quay sang nhìn Kyungsoo.

‘Anh ở với bố mẹ ?’

‘Không, tôi ở một mình’

‘Vậy bố mẹ anh sống ở nơi khác à?’

‘Không biết, khi nhận biết được thì đã chỉ có một mình rồi’

Vốn dĩ anh không phải loại người thích đem chuyện của bản thân đi kể lể, nhưng cũng không phải dạng cái gì cũng giấu kín, cũng tự ti hoặc không thể nói. Chỉ là chính bản thân Kyungsoo cũng lấy làm lạ khi anh cứ trả lời bất cứ câu hỏi gì mà hắn đặt cho mình, dù anh vốn dĩ không hề có thiện cảm với con người này.

‘Ồ, xin lỗi’

Sau vài chục tiếng đồng hồ quen biết đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ lúng túng của hắn.

‘Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi mà’

Có lẽ vì dáng vẻ như làm sai chuyện gì ấy khiến hắn bớt đi một tầng thâm trầm, cả một tầng xa cách, kéo hắn về với đúng số tuổi thật của mình khiến giọng của Kyungsoo cũng bất giác mà trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

‘Sống một mình như vậy… có vất vả không?’

‘Không, tôi quen rồi… Này, người giao cơm đang đứng ở cửa kìa, anh trả tiền đi tôi nhận cơm’

Không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện ngày càng đi xuống này, Kyungsoo cứ một chốc lại liếc nhìn về phía cửa. Và không hề phụ lại lòng mong đợi của cậu, chỉ đến lần thứ hai nhìn về phía cửa, Kyungsoo đã thấy đồng phục của người giao cơm lấp ló qua cửa sổ.

Đối với những người luôn phải làm công việc tay chân, anh không bao giờ tiếc đối đãi với họ thật nhiệt thành. Người giao cơm hôm nay cũng không phải là ngoại lệ, tay nhận cơm, miệng không quên cười thật tươi cùng câu cám ơn vô cùng rõ ràng.

Nhưng lúc ấy, người giao cơm còn đang mải cất tiền vào ví nên cũng không hề quay lên nhìn anh lần nào, mà người vốn đứng bên cạnh anh từ nãy đến giờ, sau khi trả tiền xong thì chẳng có việc gì làm nên buồn chán mà tiếp tục đứng nhìn anh thì lại vô tình bắt gặp thấy nụ cười tươi rói của ai kia.

Bờ môi đầy đặn vẽ thành hình trái tim ngộ nghĩnh cùng đôi mắt to tròn quá khổ trông đầy tràn sức sống hơn rất nhiều.

Thẳng cho đến khi Kyungsoo đã khép lại nụ cười của mình từ lâu và ngồi xuống bàn làm việc mà mở hộp cơm gà vàng ươm tỏa ra mùi hương ngọt ngào vô cùng ngon miệng, Jongin có lẽ vì khướu giác bị kích thích nên mới thôi đứng ngơ ngẩn bên cửa từ sau lúc trả tiền cho nhân viên giao hàng mà chậm chạp tiến đến ngồi cạnh Kyungsoo.

Đũa của cậu đã được bẻ làm đôi và để ngay ngắn ngay trên hộp cơm, nhìn đôi đũa, rồi lại nhìn sang người bên cạnh đang háo hức gặm gặm miếng gà, Jongin ậm ừ nói,

‘Anh tốt thật đấy, Kyungsoo. Xin lỗi vì đã cư xử y như một tên khốn từ hôm đó đến giờ”

Động tác gặm gà chậm dần rồi dừng lại hẳn, anh quay sang nhìn cậu với đôi mắt mở lớn hết cỡ, miệng lùng bùng cơm hơi há ra nhìn Jongin. Chậm nuốt miệng cơm rồi lại hướng ánh nhìn trở lại hộp cơm của mình, anh nhẹ giọng trả lời,

‘Có lẽ vì cậu hay gặp phải người xấu nên mới cư xử như vậy thôi, tôi cũng không để bụng mà”

‘Nếu anh đã nói vậy thì chúng ta có thể làm quen lại từ đầu có được không? Tôi rất muốn có thể trở thành một người bạn thân của anh”

Chỉ cần nghe qua giọng nói không còn chút âm trầm hay hàn tính nào nữa của Jongin, Kyungsoo biết cậu thực sự mong muốn như vậy. Dù có hơi bất ngờ và vẫn có chút tức giận vì cách cư xử của cậu nhưng anh nghĩ là anh có thể thông cảm được…

“Bạn bè thì có thể, nhưng bạn thân thì còn dựa vào nhiều yếu tố lắm, hãy để mọi thứ tự nhiên đi”

Cắn cắn chiếc đũa, anh khó khăn đưa ra câu trả lời của mình, rồi không nói thêm gì nữa, tiếp tục cúi đầu chăm chú ăn cơm.

“Được rồi, nghe được lời đồng ý của anh là đủ rồi.”

Bởi vì không hề nhìn cậu, nên Kyungsoo không thấy Jongin mỉm cười đến sảng khoái. Cũng không tiếp tục đưa đẩy câu chuyện, Jongin bắt đầu mở hộp cơm của mình thong thả ăn, trong lòng không tránh khỏi cảm giác vui vẻ thoải mái vì có thêm một người bạn tốt, còn thân hay không, thời gian sau này mới có thể nói được.

 

 Edited by Cá

Advertisements

[Shortfic][KaiSoo] Gotta be me | 2

| 2 |

Author: Bun

 

Kyungsoo có thể ngửi thấy hương bạc hà phảng phất khắp nơi xung quanh mình.

 

Dụi mắt để tầm nhìn rõ ràng hơn một chút rồi vươn người ngồi dậy nhưng cơn đau từ thắt lưng từ sâu trong mặt sau truyền đến khiến anh không kìm được mà kêu thành tiếng.

 

“Tỉnh rồi?” – cái giọng nói khàn khàn ngay sát cạnh bên khiến cái đầu vẫn còn nặng trịch và mơ màng của Kyungsoo ngay lập tức trở nên vô cùng tỉnh táo.

 

Ngoái đầu nhìn sang phần giường bên cạnh, hình ảnh mờ nhạt về người lạ tối qua trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.

 

Làn da mật ong vô cùng quyến rũ, đôi mắt biết nói cùng đôi môi vô cùng, ừm,…gợi tình. Cánh môi dày và gợi cảm ấy nửa như châm biến, nửa như thử thách người chiêm ngưỡng hãy chiếm lấy mình đi… Quả là một đôi môi kiêu ngạo.

 

“Nhìn đủ chưa?”

 

Đôi môi đang thôi miên lấy ánh nhìn của Kyungsoo hơi hé mở, giọng nói của hắn có vài phần châm chọc kéo anh khỏi những suy nghĩ ngớ ngẩn về đôi môi hắn.

 

“Vẫn còn đau? Ít nhất anh cũng nên trả lời đi chứ, giờ thì tôi rất giống một thằng ngớ ngẩn ưa nói chuyện một mình rồi đấy” – trong giọng nói của hắn ta không có vẻ gì là trách cứ, chỉ là ý tự giễu càng thêm nồng đậm.

 

Đôi tay vặn xoắn lấy tấm drap giường thêm nhàu nhĩ, Kyungsoo cúi đầu, lộ ra đôi tai sớm đã đỏ bừng từ khi nào. Anh phải trả lời như thế nào kia chứ? Những câu hỏi của hắn ta quá ư là tế nhị mà..

 

“Mất tiếng vì tối qua quá sức?”

 

“K-không phải”

 

“Cuối cùng cũng chịu trả lời” – nụ cười đắc thắng kéo dài trên môi khiến hắn ta trở nên trẻ con đến buồn cười. Không khí như dịu đi một chút sau nụ cười của hắn, Kyungsoo cố gắng sắp xếp lại hỗn loạn trong lòng, tìm lấy câu chữ thích hợp để giải thích chuyện tối qua thì lần nữa, hắn kéo anh khỏi những suy nghĩ chồng chéo.

 

Cơ thể màu đồng rắn chắc dẻo dai bước xuống giường, bình thản mặc áo choàng tắm vắt ở chiếc ghế đối diện giường ngủ rồi ngồi luôn xuống, tay với lấy bao thuốc cùng bật lửa ngay trên chiếc bàn kê cạnh ghế, thong thả đốt một điếu.

 

“Nghe này. Dù sao thì tối qua cả tôi và anh đều say. Tôi say đến loạn tính nên mới có những hành động không phải với anh. Nhưng nhìn phản ứng của anh bây giờ thì tôi nghĩ anh cũng không quá để tâm chuyện này, đúng chứ? Vậy tôi có thể chuyển khoản cho anh coi như bồi thường được không? Anh biết đấy, dù sao cũng là đàn ông cả, chuyện bé xé ra to cả tôi và anh đều không được lợi”

 

“Tôi không phải là trai bao” – tất cả cảm giác tốt đẹp khi nhìn hắn ta giờ phút này đều biến mất. Kyungsoo ảm đạm trả lời.

 

Anh biết chứ, tình một đêm. Dù chưa từng thử qua lần nào, nhưng đâu phải cứ nuôi chó thì mới nghe thấy chó sủa?

 

Anh cũng không phải loại đàn bà con gái mà ngồi đây làm loạn gào thét, càng không phải loại hám tiền vô sỉ dựa vào chuyện này để trục lợi cho bản thân. Vì cơn say đêm qua nên tất cả đối với anh mà nói đều vô cùng mơ hồ, một chút chuyện tối qua cũng không thể nhớ ra. Nhưng cơn đau ở mặt sau cùng người con trai lõa thể cạnh bên đã cho anh biết tối qua mình đã làm ra chuyện gì

.

Vốn cũng hơi hoảng mà cố tìm lời giải thích, tính giải quyết mọi chuyện êm xuôi rồi quên hết tất cả những chuyện đáng xấu hổ này mà trở về nhà. Nhưng rồi người kia mở lời trước, và từng lời hắn nói khiến anh cảm thấy khuất nhục vô cùng.

 

“Tôi cũng không phải gay” – vờ như không nghe thấy sự cứng rắn trong giọng nói của Kyungsoo, hắn ta vẫn nhả khói đều đều, chất giọng khàn như có như không đáp trả.

 

“Tôi sẽ không “chuyện bé xé ra to”, cậu cứ yên tâm. Tình phí cậu cứ giữ lại mà mua bộ ga giường mới” – nén lại cơn đau vẫn đang dày vò thắt lưng trầm trọng, Kyungsoo lõa thế bước xuống giường, ném ánh nhìn chế giễu vào mặt hắn rồi mặc lại sơ mi cùng quần âu bẩn nhàu trên sàn nhà, đoạn lấy điện thoại từ trong túi quần gọi taxi rồi đi thẳng về phía cửa ra vào. Anh chỉ muốn đi khỏi cái nơi chết tiệt này càng nhanh càng tốt.

 

*

 

Về đến nhà, anh vứt ngay bộ quần áo trên người vào thùng rác rồi trầm mình trong bồn tắm.

 

Ngụp xuống màn nước nóng rực, đôi mắt vẫn mở toang, trân trân nhìn chiếc đèn duy nhất trên trần nhà. Nước chảy vào mắt, nóng đến phát đau, nhưng anh vẫn cứng đầu cứng cổ mở mắt. Không chỉ mắt, mà sống mũi anh cũng dần cay xè, lồng ngực bị chèn ép mãnh liệt và thiếu dưỡng khí trầm trọng.

 

Nhưng anh vẫn không có ý định ngoi lên.

 

Chỉ cho đến khi, anh không thể điều khiển nổi ý thức của mình, Kyungsoo mới chịu vùng dậy rồi chà sát cơ thể đến phát đau và đỏ tấy.

 

Không phải anh không có cảm giác gì về chuyện tối qua.

 

Chỉ là anh không cho phép bản thân tỏ ra yếu đuối hay nhu nhược trước mặt người khác.

 

Thế giới này đã đủ ác độc rồi. Anh cười thì mọi người cũng cười. Nhưng nếu anh khóc, mọi người còn cười to hơn.

 

Vậy thì không được khóc, không được phép hoảng loạn. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, cũng không được phép sợ hãi.

 

Ấy là nguyên tắc để anh sinh tồn suốt bao năm nay. Nguyên tắc được thành lập từ những ngày giành từng miếng ăn trong trại tế bần rồi trại trẻ mồ côi, khi anh thấu hiểu rõ ngữ nghĩa của “miếng ăn là miếng nhục”, thì Kyungsoo đã chọn “chết vinh còn hơn sống nhục”.

 

Nhịn đói. Được miếng nào thì ăn. Không tranh cướp. Một cái bụng rỗng với cơ thể căng tràn lòng tự trọng.

 

Mọi người có thể bảo anh bảo thủ, cũng có thể bảo anh ngốc nghếch.

 

Nhưng thế thì sao? Sống được 22 năm thì anh cũng tự định hình cuộc đời mình suốt 13 năm. Anh vẫn sống tốt là được. Miệng lưỡi thế gian nhiều vậy, quản cũng không xuể.

 

Tay đã sớm sun lại đến trắng bợt. Nghĩ nhiều quá rồi. Lấy chiếc khăn bông để trên nắp bồn cầu, anh cuốn lại quanh mình rồi trở ra khỏi phòng tắm, vừa đúng lúc điện thoại reo.

 

Nhạc chuông chỉ dành riêng cho 2 người.

 

“Hôm qua cậu về nhà bằng cách nào thế?” – dù chỉ nghe được giọng Baekhyun, Kyungsoo cũng thừa biết cậu ta đang cuống thế nào.

 

“Vừa từ quán rượu về?” – không trả lời ngay, thay vào đó là một câu hỏi khác

 

‘Ừ… Thế về bằng cách nào?”

 

“Taxi” – chuyện 419* không thể khoe khoang, dù có là Baekhyun cũng không thể.

*419 = for one night, tình 1 đêm

 

“Tớ tưởng hôm qua cậu cũng say lắm mà? Kinh không, vẫn đủ tỉnh để gọi taxi cơ à?” – Baekhyun thở phào, không bỏ được cái tính châm chọc cố hữu.

 

“Không có lần sau đâu, biết chưa? Còn lần nữa thì tôi sẽ cho cậu cùng thằng nhóc Chanyeol tắm bằng xì dầu. Tôi nói được là làm được đấy”

 

“….. Biết rồi” – sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Baekhyun ỉu xìu ậm ừ, “…..Dù sao hôm qua cũng vui mà”

 

Chưa đợi anh trả lời, cậu ta đã vội dập máy, bỏ lại hàng dài những tràng tít tít.

 

Kyungsoo cũng không tính đôi co thêm nữa, xỏ quần áo rồi bê một bình soda ra trường kỉ xem hoạt hình.

 

Xem đến chừng giữa Frozen, thì điện thoại lại một lần nữa vang lên bài ca bất hủ.

 

“Làm sao?”

 

“Tối nay bọn tớ sang nhé?” – cái giọng ồm ồm của Chanyeol ở đầu bên kia không lẫn đi đầu được.

 

“Để?”

 

“Mở tiệc !!!!!” – cái giọng phấn khích của cả Baekhyun lẫn Chanyeol khiến Kyungsoo như muốn điếc luôn được.

 

“Không có đồ uống có cồn thì được” – Kyungsoo hơi nhíu mày nghĩ lại chuyện tối qua.

 

“Thế thì còn gọi gì là tiệc nữa” – giọng Chanyeol thoáng chốc đã trở nên ỉu xìu.

 

“Thế ở nhà đi” – rất không lưu tình mà trả lời, đoạn anh đang định cúp máy thì Chanyeol hoảng hốt trả lời ở đầu dây bên kia.

 

“Được rồi được rồi, không rượu không bia thì không rượu không bia, sao mà căng. Dù gì cũng phải chúc mừng cậu đã trúng tuyển vào tập đoàn Vin A chứ”

 

“Ok. 7h có mặt đấy. Tớ sẽ gọi đồ Trung của SoHo” – lông mày dãn ra khi nghe thấy lời đồng ý vô cùng sốt sắng của thằng bạn, anh hứng trí thông báo cho nó về việc tối này ăn gì, rồi mới thong thả mà cúp điện thoại.

 

Nghĩ lại lí do chúc mừng của cặp ChanBaek khiến tâm tình của anh cũng khá hơn vài phút trước khá nhiều. Kể ra thì cũng tốt đó chứ? Có phải ai vừa ra trường đã được nhận ngay vào công ty đúng chuyên ngành như anh đâu?

 

 

Tối đó cả lũ vừa chậm chạp ăn vừa hướng mắt theo chiếc TV duy nhất trong phòng khách mà theo dõi trận mở màn của World Cup.

 

Sau khi trận đấu kết thúc trong tiếng ngáy-kèm-rên-rỉ của Baekhyun, Kyungsoo tự mình thu dọn chén đĩa, rồi mang đệm cùng chăn gối trong tủ cho hai người kia, để mặc bọn họ tự sinh tự diệt ngoài phòng khách, còn mình đóng cửa đi ngủ.

 

 

 

Sáng sớm hôm sau, Kyungsoo oằn mình ngồi dậy, tiện tay tắt luôn chuông báo thức chưa kịp reo rồi gấp gọn chăn màn xong xuôi mới đi vệ sinh cá nhân.

 

Mặc một bộ sơ mi vốn đã được là lượt thẳng thớm treo trong tủ từ sau hôm nghe tin trúng tuyển vào, cổ thắt cà vạt kẻ sọc hài hòa với chiếc sơ mi màu xanh dương nhã nhặn, đồng hồ nâu sáng trên tay vô cùng lịch sự đoạn nhìn lại trong gương một lượt, cảm thấy hài lòng anh mới vác cặp táp đi bộ ra bên xe buýt.

 

Xe buýt sáng sớm đã chật ních người, vừa chen chúc lại vừa bí bức. Ở giữa cảnh đông đúc ngột ngạt này, anh chỉ mong cuối tuần sắp xếp được thời gian mà đi thi bằng lái xe, không thể để cảnh người át người tiếp diễn không có hồi kết như vậy được.

 

Đến công ty, anh theo chỉ dẫn được gửi đến nhà từ trước đấy mà bấm thang máy đi lên tầng 10.

 

Còn những 30 phút nữa mới đến giờ đi làm nên phòng quản trị kinh doanh nơi anh làm việc không một bóng người. Vì không biết bàn nào là dành cho mình, nên anh cũng chỉ đứng ở cửa quan sát xung quanh.

 

Phòng khá rộng, được trải thảm màu xám với tường màu trắng kiểu mẫu, giữa phòng là hai dãy bàn được kê đối diện nhau, mỗi bàn được ngăn cách bởi 3 mặt vách ngăn bằng nhựa cứng màu ghi, trên mỗi bàn đều có máy tính cùng một chiếc đèn bàn đồng màu. Khái quát mà nói thì cách bố trí phòng ốc cũng không khác xa so với tưởng tượng của anh nhiều lắm.

 

Sau khi lướt qua toàn bộ căn phòng, anh mở cửa chiếc vòng trong góc có đề biển Phòng Trưởng phòng bên ngoài, dự định sẽ ngồi chờ ở trong này. Dù sao anh cũng chưa biết công việc cụ thể là gì, trong cuộc nói chuyện lần trước người tuyển dụng có nói ngày đầu tiên đi làm anh phải gặp trực tiếp Trưởng Phòng để bàn giao về vấn đề công việc.

 

Những tưởng là cả phòng đều trống không nên Kyungsoo không gõ cửa mà trực tiếp đi vào để rồi đối diện với anh là một người đàn ông đang nằm trên ghế sofa cùng đôi mắt nhắm nghiền. Và dù anh không phải loại người thích chửi bậy cho lắm thì giờ phút này Kyungsoo cũng không thể không thốt lên, Mẹ kiếp. Trưởng phòng của anh chính là người cùng anh 419 kia!

 

End chap 2.

 

Edited by Cá

 

[Foreword-Shortfic][KaiSoo] Gotta be me

Author : Bun

Couple : KaiSoo

Raiting : 13+

Category : buồn cười, buồn, rồi lại cười.

From Bun: Hoàn toàn là của Rinie ❤ Tặng Rinie của tôi :* Có lẽ tôi không thể cho cô 1 cái SE toàn vẹn được. 

 

 

Một lần mất tỉnh táo, dẫn đến nhầm lẫn không thể hồi vãn.

 

“Tôi không phải là trai bao”

“Tôi cũng không phải gay”

Một đêm hơi men bao trùm hết thảy, mắt cười lè nhè nói. “Nếu cậu thích tôi đủ 2 năm, tôi có thể sẽ xem xét. Hoặc một sáng đẹp trời nào đó, tôi bỗng dưng có hứng thú với con trai, cậu sẽ là lựa chọn đầu tiên”

Vì một câu nói mơ hồ của kẻ say, đã không ngừng nuôi hi vọng, không ngừng yêu.

Còn kẻ say đã sớm quên đi tất cả ngay từ lúc lời nói vuột khỏi môi.

“Tôi hối hận rồi, thực sự hối hận rồi.”

 

 

[Shortfic][ChanBaek] Một vạn lần yêu | 5

| 5 |

“Con có hạnh phúc không, Baekhyun?”

Vẻ mặt của mẹ lúc ấy vẫn khiến tôi day dứt không thôi. Rồi bà ôm tôi vào lòng vỗ về, nói rằng chỉ cần tôi hạnh phúc thì bà sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi.

Có mẹ nào là muốn cả năm mới gặp con được vài lần ? Có mẹ nào mà tuổi đã xế bóng không mong được bế cháu?

Nhưng bởi lòng vị tha và tình thương yêu mà tôi biết, là vô tận của bà, bà đã dễ dàng chấp nhận tất cả.

Mẹ, con trai bất hiếu, khiến mẹ cả đời phải khổ rồi.

*

Từ khi ngồi trong xe Chanyeol, tôi không nói gì cả. Ánh nhìn buồn bã của cả mẹ và bố khi nghe tôi sẽ cùng anh sang Mỹ định cư cứ ám ảnh tôi suốt từ khi rời khỏi nhà bố mẹ trở về. Tôi thở dài não nề, cố gắng để thoát khỏi cảm giác thấy bản thân đã không làm tròn nghĩa vụ của một người con, ở bên bố mẹ và chăm sóc họ lúc về già.

“Tại sao em không đặt vấn đề với bố mẹ về việc sang Mỹ cùng chúng ta?”

“Họ không giống như em và anh. Bố mẹ em chỉ muốn an nhàn trôi qua những năm tháng cuối cùng tại quê nhà thôi.”- tôi cộc lốc đáp lại anh, mắt vẫn nhắm chặt.

“Sau này khi chúng ta đã sang tuổi trung niên, anh với em cùng quay về Seoul nhé?”

“Ừ, tất nhiên rồi” – giờ thì tôi đã có thể mỉm cười để trả lời anh, sau khi tưởng tượng ra cảnh mái đầu đã chớm bạc và ánh mắt đã chẳng còn tinh anh, một thời nhiệt huyết đã ở lại phía sau, cùng sóng vai nhau đi bộ ở công viên hay chăm sóc cây trồng, cũng có thể là thi thoảng đệm đàn và ca hát chăng…

Viễn cảnh tương lai quá đỗi yên bình đấy, một đôi trung niên già cả, quả thực dù chỉ nghĩ thôi cũng làm tôi thấy hạnh phúc. Nhờ câu hỏi của anh mà tinh thần tôi cũng được nới lỏng đôi chút.

 

Có điện thoại, có điện thoại~

“Yifan hyung?’’ –tôi thắc mắc liếc nhìn đồng hồ trên xe. Mới 9h sáng, làm gì có chuyện giờ nay hyung ấy đã đón bình minh.

“Giúp anh mày vớiiiiiiii” – nghe tiếng anh đầy thảm thiết từ đầu dây bên kia vọng lại cùng tiếng trẻ con bi ba bi bô ở xa xa ống nghe, tôi ngay lập tức đã hiểu vì sao mới giờ này mà Yifan đã gọi cho tôi.

“Jongdae đến ? Thế Yixing hyung đâu rồi ?” – Jongdae là con trai của chị gái Yifan. Mỗi khi chị ấy bận thường sẽ mang con đến gửi Yifan. Nhưng rồi không lí do này thì lí do khác,hyung ấy cũng sẽ quẳng thằng bé cho Yixing hoặc tôi trông hộ.

“Đến giúp anh chơi với nó đi, hôm nay anh có hợp đồng nhà đất cần kí vào lúc 11h sáng. Xingxing đi nhập kiện đàn mới từ sáng rồi. Baekhyun, anh biết mày là người thánh thiện tuyệt vời tố bụng yêu Jongdae nhất thế giới mà, đến giúp anh đi làm ơnnnnnn…Nào, nào Jongdae đừng lôi tóc cậu nữa, cậu vừa mới vuốt keo mà”

“Rồi rồi, khoảng 10 phút nữa em có mặt”- tôi vô cùng hứng khởi khi nghe thấy tiếng rống thảm thiết của ai đó cùng tiếng cười thích thú của trẻ con vọng lại từ đầu bên kia mà cụp máy “ Anh quay lại xe đến Moonlight nhé?”

“Sao thế?”

“Yifan nhờ em trông cháu của anh ấy. Dù gì hôm nay chúng mình cũng không bận, tiện thể ghé qua trông nhóc ấy nhé?” – nghĩ đến đôi má phúng phính và đôi mắt tròn long lanh của Jongdae, tôi không thể không cảm thấy hứng thú.

“Ừ, được mà. Thằng nhóc tên là Jongdae đúng không? Nó biết đi chưa?”

“Ừ, nhưng ở bình thường mọi người hay gọi nó là Chen. Biết đi rồi nhưng còn chưa vững, mới có 3 tuổi rưỡi mà” – nhóc con tháng trước tôi gặp mới biết đi được vài ngày, chắc sau một tháng đi tốt hơn rồi chứ?

*

“Chen Chen có nhớ chú không thế?” – nhìn thấy bé con đang ịn mông lên mặt Yifan, tay cầm iphone của hyung ấy lướt nhoay nhoáy, tôi nhanh chóng đi tới rồi bế Jongdae lên, không kìm được mà với tay nựng má thằng nhóc.

“Baekhyun~” – giọng thằng bé đã sõi hơn rất nhiều, không còn gọi nhầm tôi thành Baehun nữa, ôm nó xoay vòng, tôi rút từ túi quần sau đã mấy chiếc kẹo mút mua từ trước lúc đến đây.

“Ạ ~ Cám ơn thanku~”- thằng bé vô cùng thành thạo đáp.

“Cục cưng ngoan ~” – tôi vừa bế thằng bé, vừa vui sướng nhìn người nào đó chân tay dài ngoằng giờ nằm thành một đống trên giường, nếu không thấy lồng ngực phập phồng thì trông chả khác gì người đã chết.

“Chanyeol nói muốn mang nó đi công viên chơi, chiều em sẽ chở Chen về, anh dậy sửa soạn còn đi kí hợp đồng đê” – tôi dùng chân đạp đạp vào đùi Yifan, tranh thủ khi nhóc Chen vẫn còn mê mẩn mấy cái kẹo mút mà giật lấy điện thoại từ tay nó, ném lên giường cho Yifan.

“Mày chính là cứu tinh của đời anh, miễn phí cho mày đồ uống tháng này đấy, anh rất tốt mà, phải hông? Balo của Chen ở trên quầy bar, nhớ mang theo, tí nữa nhớ cho nó uống sữa đấy nhé. Mà nó đóng bỉm rồi, yên tâm” – vẫn không mở mắt ra, sau một hồi dặn dò, Yifan tiếp tục quay vào góc tường nằm đờ ra đấy.

Cũng không quản thêm, tôi đóng cửa phòng anh ấy lại, lấy balo của Chen trên quầy bar rồi ra xe, nơi Chanyeol đã chờ sẵn.

“Chào con, Chennie~” – khi thấy tôi, Chanyeol  mở cửa xe rồi đi về phía hai chúng tôi, đồng thời bế lấy Chen từ tay tôi.

“Hi~”- Chen vốn là đứa rất hướng ngoại, không giống như những đứa trẻ khác gặp người lạ sẽ khóc toáng lên hay tỏ ra dè dặt, thằng bé vô cùng cởi mở và hòa đồng.

“Chú là Chanyeol. Nhưng con cứ gọi chú là Yeol thôi cũng được” – Chanyeol cười thật tươi rồi bắt tay thằng bé, tỏ vẻ vô cùng trang trọng.

“Yo~ Trào Yo ~ “ – thằng bé cười tươi rói nắm tai Chanyeol giật giật.

Tôi phụt cười khi nhìn thấy cảnh đó.

Chanyeol rất tự ti về đôi tai của mình. Anh thường nói chúng chẳng khác gì cánh dơi, vừa to vừa vểnh sang hai bên, khiến người đối diện lần đầu tiên gặp mặt liền không nhịn được mà cứ nhìn chòng chọc. Còn về cách gọi của thằng nhóc, tôi cũng không lấy gì làm lạ. Phải mất 4 tháng trời nó mới nói được đúng tên tôi cơ mà.

“Ok, con có thể gọi chú là Yo, nhưng đừng kéo tai chú như vậy, chú buồn đó” – nói rồi anh bĩu môi, làm mặt xấu với nó.

Tôi thoáng ngạc nhiên. Chanyeol mà tôi biết, không rõ là có thích trẻ con hay không, nhưng là người rất dễ tỏ thái độ mỗi khi ai đó đụng vào tai mình. Dù có thể anh sẽ không cáu với Chen, nhưng biểu hiện hùa theo để chọc cho nó cười bằng điểm xấu của chính mình, đây là lần đầu tiên tôi thấy một Chanyeol như vậy.

“Vậy, con có muốn đến công viên với chú và chú Baekhyun không? Có nhiều ô tô và máy bay lắm nha ~ Chú sẽ cùng con đi vòng quay khổng lồ nữa, nếu con muốn. À à, còn có cả kẹo bông nữa, đi công viên giải trí nhất định phải ăn kẹo bông rồi, con muốn chứ, Chenie?” –  anh mở ra cho thằng nhóc cả một vùng trời thú vị, khiến đôi mắt thằng bé vốn long lanh giờ còn lấp lánh hơn, thích thú mà vùi mặt vào cổ Chanyeol

“ Dạ ~ Muốn muốn, bông bông, vớiii ~ Baehun, Yo ~” – giống như lóe sáng một lần rồi vụt tắt, Chen lại gọi nhầm tên tôi.

“Rồi, vậy chúng ta xuất phát thôiiiii !!!!” – hình như anh quên mất tôi rồi. Sau khi được sự đồng ý nhiệt liệt của thằng bé, Chanyeol liền ôm nó vào xe ngay lập tức, khiến tôi có chút không phản ứng kịp mà mở cửa xe.

“Để em bế cho, anh phải lái xe mà” – đặt balo của Chen ra ghế sau, tôi với tay định ôm thằng nhóc thì anh giữ lại.

“Anh đặt nó ngồi trên đùi rồi thắt dây an toàn cho cả hai là được mà”

“Nguy hiểm lắm, đưa đây em” – thấy giọng tôi đanh lại, anh mới thở dài mà để tôi ôm thằng bé lại.

Xe đi rất chậm, Chanyeol bật cho Chen mấy bài hát thiếu nhi mà anh tìm được trên đài, rồi hát theo. Bình thường, giọng Chanyeol khá tốt. Nhưng bởi vì mấy bài thiếu nhi này cần tông giọng vừa cao vừa trong mà giọng anh thì lại quá trầm, nên bài hát của anh bị vênh khá nhiều so với bản gốc. Tôi chỉ có thể quay ra phía cửa sổ mà nín người đến nỗi mặt mày nóng bừng.

 

 

Trở về từ quầy bán vé, trên tay anh còn là 3 cái bờm hình tai gấu ngộ nghĩnh. Đoạt lấy Chen từ tay tôi lần nữa, anh đội chiếc bờm lên đầu nó, một chiếc khác cho tôi, xong xuôi anh nhấc bổng thằng bé đặt lên vai mình. Đoạn anh hơi cúi xuống, đưa chiếc bờm cuối cùng cho tôi. Tôi nhanh chóng đeo chúng lên cho anh, nhóm 3 con gấu sau khi hoàn tất mới thong thả đi vào.

Tôi nhanh chóng bị bỏ rơi khi anh dồn mọi sự quan tâm đến Chennie. Bản thân vẫn luôn tự nhận là người yêu thích trẻ con nhưng đến khi gặp Chanyeol, tôi nghĩ mình có đối thủ nặng kí mất rồi.

Thực sự khi bị bỏ rơi thế này, tôi không hề có chút nào không đành lòng. Thấy anh yêu thích trẻ con như vậy, khiến tôi có cảm giác gần anh hơn rất nhiều. Đồng thời, tôi cũng nhận ra rằng, dù chúng tôi có khoảng cách 5 năm tồn tại, dù anh và tôi có rất nhiều thay đổi, tính cách có rất nhiều điểm khác biệt nhưng tình yêu của chúng tôi chắc chắn có thể vượt qua tất cả.

Nghe chừng thật sáo rỗng, nhưng, tôi tin là như vậy. Qua cách anh đối xử với Chennie, qua cách anh vẫn luôn nhẫn nhịn và tôn trọng tôi thì với tôi mà nói, tiêu chí kết hôn cũng chỉ có vậy. Yêu thương gia đình nhỏ của mình, nhẫn nhịn và tôn trọng lẫn nhau.

Tình yêu có thể không phải là mãi mãi, nhưng một khi vẫn còn tình thân và sự tôn trọng, thì chuyện đi cùng nhau đến cuối cùng, chỉ như nhìn thời gian trôi mà thôi.

Sau khi chơi xong vòng quay khổng lồ, anh nhanh chóng mua kẹo bông cho nhóc con như đã hứa. Kết thúc chuyến đi chơi ở nhà hàng gà rán dành cho trẻ em, tôi tỉ mẩn ngồi bóc gà, còn nhóc Chen và Chanyeol ăn khoai tây rán chấm sốt chờ đợi.

Phút chốc, tôi có cảm giác như mình vừa dẫn theo hai đứa trẻ con vào đây vậy.

“Vẫn tưởng em đã yêu trẻ con lắm rồi, không ngờ khi anh nhìn thấy bọn nó còn trở nên đồng dạng luôn được” – mỗi tay cầm một miếng gà rán đã bỏ xương cho vào miệng hai đứa trẻ, tôi không nhịn được mà trêu anh một chút.

“Gà ngon nhỉ, đồng chí Chennie” – híp mắt cười với tôi, còn không quên mút chặt lấy ngón tay tôi chọc lại. Tôi bị Chanyeol chọc đến đỏ bừng mặt.

“Hết xoảy luôngg ~ Baehun jjang~” – thằng bé giơ ngón cái lên với tôi, cũng bắt chước anh mà cười đến nỗi mắt biến luôn thành hai sợi chỉ mảnh.

“ChenChen có bạn mới quên chú rồi nha, chú đau lòng ghê” – bắt chước vẻ mặt mếu máo lúc nãy của Chanyeol, tôi cũng quay sang ỉu xìu một đống với thằng bé.

Dường như không quan tâm đến tôi, nó tiếp tục nhón cả gà lẫn khoai tây chấm sốt chóp chép ăn.

“Em bày ra bộ dạng này khiến anh cảm thấy rất khó kìm chế” – ai đó đã vượt qua bàn từ lúc nào, nhào đến bên tai tôi, khàn khàn giọng thì thầm.

Tôi nuốt nước miếng cái ức, rồi cúi đầu thật thấp, bỏ ba bốn miếng gà vào miệng cùng một lúc, giống như thể đây là món ăn ngon nhất mà tôi được thưởng thức từ trước đến giờ.

“Baehun xấu xa, ăn tranh với Chen” – ầy, được lòng lớn mất lòng bé chính là như thế này đây, tôi thật mong chân mình bây giờ lập tức nảy ra cái khe để mà chui xuống, dù có bé thế nào tôi cũng sẽ hết sức để chui….

*

Người nào đó sau khi được nhị vị phụ huynh của tôi đồng ý việc đính hôn bèn không xấu hổ vác theo vali sang nhà tôi đòi sống chung. Nhận thấy cãi nhau chỉ tạo thêm gánh nặng cho bản thân, tôi cũng lười nói mà xoay người vào nhà, thả người lên chiếc trường kỉ thân thuộc.

Người nào đó cũng rất tâm lí mà xán lại đấm lưng bóp vai cho tôi. Tôi thoải mái mà khe khẽ kêu, nghe có vẻ hơi giống một con mèo già thì phải.

Rồi tôi lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu, xoay người lại kéo tay anh xuống rồi hôn anh. Mất mấy giây ngây ra để tôi hôn, anh cũng nhanh chóng đáp lại, vừa ham muốn lại vừa bổi rối. Không biết từ bao giờ đã trở thành tôi ngồi trong lòng anh nữa, tôi dứt môi, nhìn thẳng vào mắt anh rồi cong cong khóe mắt

“Em muốn kết hôn với anh, Park Chanyeol”

“Muốn chịu trách nhiệm với anh suốt đời rồi ?” – không hề bất ngờ, anh chỉ đơn giản siết chặt lấy hông tôi, cười hỏi.

“Ừ, cuộc đời về sau của Park Chanyeol sẽ do Byun Baekhyun chịu trách nhiệm.”

 

 

 

3 năm sau

 

“Jongin  ai cho con giật tóc anh TaoTao thế hả? Có muốn tối nay hết gà rán để ăn không?” – tôi bế bổng thằng nhóc lên, giả bộ hung dữ mà nạt nó.

Thằng bé rất thức thời mà run rẩy đôi môi, lóng mắt đầy nước nhìn tôi.

“Ai nha, ba không có sợ cái chiêu buing buing này của con đâu, vô ích thôi, tối nay không có gà rán gì nữa”

Như hiểu được lời tôi, thằng con trai ba tuổi của tôi ngay lập tức giãy nảy khỏi ba nó, quay mông chạy về phía thằng con trai bốn tuổi của tôi rồi thơm cái chụt

“Em xin nhỗi, TaoTao”- cái tên duy nhất mà Jongin nói đúng.

“Tha lỗi cho em, ô tô nè” – TaoTao vốn vô cùng lành, mặt khác, nó cũng rất yêu Jongin. Nó chưa từng cáu giận với em trai, cho dù Jongin có nhiều khi xấu tính mà giật tóc hay nhéo má nó, giật đồ chơi của nó thì TaoTao cũng không giận dữ hay chạy đi mách tôi và bố Chanyeol của nó. Nó chỉ im lặng xoay người đi lấy món đồ khác rồi cùng ra chơi với Jongin.

Chính vì được anh trai bao che, nên Jongin mới coi trời bằng vung, coi tôi cũng bằng vung luôn được.

Không giống như anh trai, Jongin là một thằng nhóc cực kì hoạt bát và nghịch ngợm. Nó bày ra đủ trò khiến tôi không lúc nào dám lơ là trông chừng, rồi mỗi khi phạm lỗi sẽ bày ra bộ mặt cún con để được tha thứ. Thằng nhóc con chút tinh ranh giống quỷ con, nhưng cũng cực kì đáng yêu. Nó rất thương TaoTao, dù hay bắt nạt anh, nhưng nó cũng luôn chia cho anh món gà rán yêu thích của mình hay bẻ nửa cái bánh nó thích cho TaoTao.

Nhận nuôi hai đứa trẻ từ sau khi kết hôn có lẽ là quyết định đúng đắn nhất của cả tôi và Chanyeol.

Chăm sóc hai đứa từ khi chúng vẫn còn chua mùi sữa, cả người nhăn nheo như quả đào được bọc cẩn thận trong tã lót, khóc không ra nước mắt đòi sữa trong lòng chúng tôi. Chúng tôi, từ hai người đàn ông trưởng thành rất yêu trẻ con nhưng còn vụng về khi chăm sóc bọn trẻ, dần trở nên thành thạo không kém gì những gia đình có đầy đủ ông bố  bà mẹ khác mà cho chúng ăn, bế bồng chúng. Minh chứng cho việc này chính là sự phát triển cứng cáp và khỏe mạnh của hai đứa, cách chúng nó vui thích mà gọi “Ba ba” hay “Bố” với chúng tôi.

Trải qua những sóng gió nho nhỏ mà giờ nhìn lại không còn là chuyện đáng buồn, tôi có thể tự tin mà tuyên bố với tất cả mọi người,  tôi là người hạnh phúc nhất thế gian khi có một người chồng luôn tôn trọng và thấu hiểu tôi, hai đứa con kháu khỉnh bụ bẫm, một gia đình nhỏ vẹn toàn ấm áp đúng nghĩa.

“Hai đứa lại làm ba giận đúng không?” – giọng anh vẫn còn ngái ngủ vang lên từ phía cầu thang “Có muốn khỏi đi xem Mr.Bean không hả?…..

Hai thằng đâu rồi em?”

“Hai đứa ra ngoài sân đạp xe rồi” – tôi không nhìn anh, tiếp tục cúi xuống nhặt đồ chơi gom lại vào giỏ.

“Hmm. Vậy tuần sau em có thể bỏ một buổi dạy tiếng Hàn mà cùng bố con anh đi cắm trại không?” – anh đã ôm tôi vào lòng từ lúc nào.

“Em nghĩ là có thể thôi, nếu hôm ấy anh chuẩn bị thức ăn” – tôi quay lại nhìn anh mỉm cười.

“Không thành vấn đề, em yêu” – đáp lại tôi không chút do dự, đoạn anh đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi. Khi chuẩn bị biến nụ hôn chào buổi sáng trở nên sâu sắc hơn nsxa thì tiếng hét của  Tao đã ngừng lại tất cả.

Tôi vội thả giỏ đồ chơi, cùng anh chạy vội ra ngoài sân xem có chuyện gì.

“Ai da, Park Jongin, úp mặt vào tường cho bố, sao con lại đẩy Tao khi anh con đang đạp xe cơ chứ?!”

 

 

.:End:.

 

A/N: Hì hì, có lẽ đến đây là kết thúc được rồi nhỉ? Bởi con đường sau này của hai người bọn họ, chắc chỉ còn trải dài bằng hạnh phúc mà thôi ^o^ Cám ơn các reader thân yêu đã ủng hộ shortfic đầu tay của tớ, mong rằng các bạn sẽ vẫn tiếp tục ủng hộ tớ trong những dự án tiếp theo như vậy, yêu mọi người 😡

 

[Shortfic][ChanBaek – NC 16] Một vạn lần yêu | 3

A/N: Hãy tha lỗi cho tớ vì diễn biến nhanh quá T^T Nhưng fic mà, nó phải nhanh, anh Chanyeol cần phải tốc chiến tốc thắng =)) Và đoạn NC, trời ạ, như trò mèo đấy T_T Lần đầu tiên nên chưa ổn vụ NC, xin nhỗi nha TT-TT Mình sẽ cố hơn trong lần tới =)))

Warning: CÓ cảnh nónggg, em nào chưa đủ tuổi tự vấn 1000 lần rồi hẵng đọc nhé ~ DÙ nó nhẹ hều ạ và nhạt hều à.

| 3 |

Lúc tôi tỉnh dậy đã là 5h chiều.

Nhanh chóng rửa mặt, kẻ eyeliner thật nhẹ rồi tôi vớ lấy tập lời bài hát bên cạnh TV và đứng dựa lưng vào bức tường sát cạnh giường, bắt đầu luyện thanh.

 

 

“Tối nay em muốn hát bài gì đầu tiên?” – không biết Chanyeol đã đứng bên cạnh tôi từ khi nào. Cố gắng không để bị cuốn sâu vào đôi mắt hắn như mọi khi, tôi liếc nhìn ra phía sau hắn, cố tỏ vẻ thật chăm chú, rồi dùng chất giọng hờ hững nhất có thể mà đáp

“Crying again của Moon Myung Jin”

“Tại sao không chọn bài gì vui vẻ hơn để làm nóng không khí trước đã?” – hắn khó hiểu nhìn vào tập lời bài hát trên tay mình “Nguyên 10 bài mà sao bài nào cũng là ballad buồn ?”

“Tâm trạng tôi từ khi gặp anh chỉ muốn hát mấy bài này. Anh có ý kiến gì à?”

Thực ra bình thường tôi sẽ chọn theo tỉ lệ 5 :5, một nửa buồn, một nửa vui. Nhưng hôm nay, tâm trạng tôi xấu đến mức không sao cất giọng cho thật vui vẻ được.

Giống như thời điểm hắn bỏ tôi đi, những tháng đầu tiên tôi chỉ hát  toàn ballad buồn. Giọng hát của tôi phủ lên những ngày cuối tuần ấy một bầu không khí đầy u ám và nặng nề. Số lượng khách vì tôi mà giảm đi đáng kể. Nhưng những điều này phải đến rất lâu sau tôi mới biết, lúc đó, Yifan hyung cùng hai ông anh còn lại của tôi đã để mặc cho tôi làm tất cả những gì mình muốn mà không một lời phàn nàn hay oán trách. Tôi thực sự luôn biết ơn tất cả bọn họ, vì đã ở bên cạnh tôi những lúc tôi khó khăn nhất và cũng vì đã che chở tôi như em ruột của mình.

Sau cùng, để kết thúc những ngày tháng chỉ độc ballad buồn ấy, là vào một buổi tối, tôi liếc mắt xuống phía khán giả và chỉ có 2 người ngồi dưới. Nhận thức được cảm xúc của mình đã ảnh hưởng tới tất cả mọi người, cũng như doanh thu của quán, tôi dần tìm lại niềm vui trong những kỉ niệm cũ, rồi dựa vào đấy để hát các bản Pop hay RnB với giai điệu vui tai, tràn ngập sức sống.

“Không, tùy em. Dù sao anh cũng nghĩ chúng ta cũng nên tập với nhau một lượt” – nói rồi hắn thoải mái ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, nhấc ghita ra khỏi bao, đệm Crying again cho tôi.

 

 

Đến tầm 7 giờ, chúng tôi cũng tập xong kha khá. Tôi tu nước, mắt không kìm được liếc nhìn tay trái của hắn. Các đầu ngón tay đã trở nên sưng tấy và đỏ bừng. Không tự chủ được mà nhíu mày, tôi vội đi lục trong túi mình lọ bình xịt bạc hà mà tôi luôn mang theo chuyên để làm dịu các vết bầm, xưng tấy ngoài da.

“Đưa tay ra đây”- tôi tiếp tục dùng giọng nói không cảm xúc, nắm lấy tay trái của hắn, rồi lấy bình xịt nhẹ vào từng đầu ngón tay. Sau đó tôi bắt đầu mát xa tay cho hắn, cố gắng làm thật nhẹ nhàng hết mức có thể.

“Em còn nhớ trước đây không? Khi ấy chưa có bình xịt bạc hà như bây giờ, em chỉ chườm đá rồi mát-xa chay cho anh”

“Không nhớ”- tôi sẵng giọng trả lời, rồi ấn mạnh vào ngón tay đã bớt sưng của hắn để hắn bật kêu đau mới hài lòng mà bấm nhẹ trở lại.

Sao lại không nhớ cơ chứ. Khi ấy hắn biệt tích đến cả tháng trời, cũng là nguyên một tháng không hề đụng vào đàn, các đầu ngón tay dù đã chai lại nhưng do lâu không luyện tập mà trở nên sưng tấy. Sau khi  đệm cho tôi 10 bài liên tục, tay hắn bắt đầu đỏ au, khiến tôi không khỏi luốn cuống mà đi tìm đá lạnh. Nhìn đôi bàn tay đã dịu đỏ trước mặt, có thể thấy đã lâu rồi hắn không đụng vào đàn nữa.

“Em nói em đã quên, sao còn đối xử thế này với tôi?” – Tôi dừng mọi động tác, ngẩng đầu nhìn hắn. Cảm giác thống khổ chẳng còn xa lạ lại tràn khỏi tim tôi, tôi chỉ biết nhìn hắn trong im lặng như thế, không biết nên nói gì nữa.

“Đừng khóc, anh xin lỗi” – mắt tôi đã nhòe đi từ bao giờ, tôi ghét hắn, tôi sẽ hận hắn đến chết, tên khốn Park Chanyeol! Làm như không biết thì hắn ta mất gì chứ? Tại sao phải nói ra tất cả, hắn cảm thấy thỏa mãn lắm sao, khi nhận ra sau ngần ấy năm tôi vẫn còn yêu hắn? Hắn đang tự mãn đấy ư?

Đôi bàn tay chai sần đầy mùi bạc hà nào đó vuốt ve gương mặt tôi, lau đi tất cả nước mắt cho tôi, giọng nói trầm khàn luôn văng vẳng bên tai câu xin lỗi.

Nhưng hắn chỉ khiến tình hình thêm tệ. Tôi trở nên nức nở, phải mở cả miệng ra mà thở, cảm giác trái tim bị bóp nghẹt còn toàn thân thì run lẩy bẩy không ngừng, càng lúc càng cảm thấy lạnh lẽo.

“Eyeliner của em nhòe hết rồi, đừng khóc nữa, xin em đấy” – giống như tôi mới chính là người làm hắn đau vậy, đôi mắt hắn giờ đây vỡ nát vì đau đớn còn gương mặt hắn nhăn nhúm cả lại khi nhìn tôi khóc.

“T-tôi k-hông k-ìm…l-l-lại đượ-c-c” – đẩy tay hắn ra, tôi cố lau hết nước mắt, tìm một chuyện thật vui vẻ để dừng việc khóc lóc nhảm nhí này lại cùng cơn nấc liên hoàn. Nhưng những chuyện tôi nghĩ đến chỉ là vẻ mặt vừa rồi của hắn, vẻ mặt khi hắn chia tay tôi, vẻ mặt khi hắn nói hắn yêu tôi, mọi biểu cảm mà tôi còn nhớ về Park Chanyeol “S-sao? G-i-ờ th-thi-ì anh thoản mã-n rồi chứ? Tôi vẫn còn yêu anh đấy. Nhưng tôi sẽ không quay lại với anh đâu, tôi hận anh đồ k-hốn P….”

Đôi môi ấm nóng của hắn áp sát đến, không cho tôi nói hết câu. Đôi môi khô nóng ấy nửa như đang cầu xin, nửa như van nài một điều gì đó mãnh liệt hơn từ tôi.

Có lẽ là tôi mất trí thật rồi.

Bởi vì tôi cũng đang đáp lại hắn, không kém phần khát khao. Nụ hôn của những nỗi nhớ và đau khổ dày vò. Nồng nhiệt, ướt át và luôn khiến tôi cảm thấy thiếu. Đầu óc tôi đã trở nên mê man hoàn toàn từ đôi môi ấm nóng ấy áp đến. Tất cả lí trí, yêu hận nhập nhằng đều bị tôi vứt bỏ.Tôi chỉ muốn hắn mà thôi. Muốn hắn nhiều hơn nữa, khi những nụ hôn hoàn toàn là không đủ.

Cả người tôi hơi run rẩy khi hắn kéo áo của tôi ra khỏi đầu, tôi không kém cạnh mà giật bung chiếc áo sơ mi thẳng thớm của hắn. Bàn tay to lớn đã mở được thắt lưng của tôi, nhanh chóng lột phăng chiếc quần chật chội xuống. Đôi môi hắn vẫn mải miết hôn tôi, trong khi bàn tay hắn đã luôn vào boxer của tôi. Bàn tay còn lại của hắn kéo sát tôi lại phía mình, để tôi cảm nhận sự cương cứng sau chiếc quần jeans. Rồi hắn kéo tay tôi đặt lên hạ bộ của mình, trong khi một ngón tay của hắn đã tiến vào bên trong tôi. Không chần chừ mà vuốt ve hắn qua lớp quần jeans, tôi áp sát người vào hắn, mong muốn cảm nhận nhiều hơn, để thành viên của tôi và hắn chạm vào nhau, cùng ma sát. Tự thấy là không đủ, hắn cởi cả boxer và quần ngoài của bản thân, rồi một lần nữa đặt tay tôi lên. Quá quen thuộc với thành viên ngạo nghễ của hắn, tôi bắt đầu công cuộc xoa nắn, rồi gẩy nhẹ lên rãnh nhỏ. Hắn gầm lên một tiếng rồi bóp mông tôi, quyết đoán mà nhét hai ngón tay vào.

“Đau…”- tôi bật ra tiếng kêu, đã quá lâu rồi tôi không làm những loại chuyện này, ở đây không hề có dầu bôi trơn, cách hắn dùng ngón tay xâm nhập mà không có bất cứ biện pháp chuẩn bị nào khiến tôi không khỏi sợ hãi. Thành viên của hắn lớn như vậy, sao có thể không bôi trơn mà tiến vào chứ…

“Sẽ ổn thôi, anh đang nới rộng ra…’’- nhận ra lo lắng của tôi, hắn chỉ đơn giản rải  những nụ hôn lên sau tai tôi rồi chuyển qua xương quai xanh và dừng lại mơn trớn trên khuôn ngực đã cứng lại của tôi. Tôi gắng thả lỏng và quên đi sự đau đớn ở phía sau.

Cảm thấy tôi đã được chuẩn bị tốt, hắn mới tiến vào.

“AH” – mắt tôi lại nhòe cả đi.

Giống như lần đầu tiênvậy, cả người tôi như bị xé ra thành hai nửa. Tôi ghì chặt lấy đầu Chanyeol rồi chủ động hôn hắn cố để quên đi cơn đau. Lúc đầu còn chậm rãi, càng về sau tốc độ của hắn càng nhanh. Cảm giác đau xé người cũng vơi dần, thay thế bằng khoái cảm đầy dễ chịu.

Nhìn người con trai tôi đã yêu hận suốt 12 năm trời đang kịch liệt dâng tràn nhiệt huyết, tôi không nhịn được, hung hắn cắn lên cần cổ anh thật mạnh. Chanyeol không hề kêu, chỉ thúc mạnh hơn vào người tôi, ghì chặt lấy cổ chân tôi, để mặc tôi ra sức cắn lên khắp người mình.

“Em tới rồi!!”- Khoái cảm mãnh liệt khiến tôi không chịu đựng thêm được nữa, tôi kịch liệt đưa đẩy theo từng cú thúc mạnh bạo của anh, siết chặt hậu huyệt khiến anh không kìm được mà gầm lên một tiếng, rồi bắn ra cùng với tôi.

Vẫn để nguyên thành viên của mình trong tôi, anh ôm tôi nằm xuống đống chăn đệm cùng quần áo nhàu nhĩ của cả hai, cứ thế ôm chặt lấy tôi.

Dịch thể của tôi vương đầy trên bụng anh và trên cả sàn nhà, giờ đây khi đầu óc đã có chút thanh tỉnh, cảm giác ngượng ngùng và túng quẫn đồng loạt xâm chiếm. Tôi hoảng hốt bật dậy, quên mất cơn đau từ đằng sau và vì thế, tôi đã phải trả giá đắt cho hành động nhất thời của mình. Chanyeol nhanh chóng nắm lấy cổ tay tôi rồi kéo tôi nằm trở lại trong vòm ngực ấm áp của anh.

“Em định đi đâu?” – đôi môi anh kề sát bên tai tôi, thì thầm.

“Tẩy rửa. Hãy coi như đây chỉ là nhất thời, quên tất cả đi”- tôi không rõ mình đang nói gì nữa.

Mẹ kiếp, cái gì mà nhất thời?! Tôi là loại gì mà có thể lên giường với bạn trai cũ chẳng ra gì và giờ thì muốn coi nó như tình một đêm ? Tôi mất trí thật rồi.

“Em nói sao, Byun Baekhyun? Em nghĩ anh sẽ quên đi à? Không! Dù có thể nào em cũng phải chịu trách nhiệm với anh! Không cho em đi đâu hết” – lần đầu tiên sau năm năm gặp lại, anh nổi cáu với tôi. Tôi càng thêm luống cuống, nhất thời không biết phải làm gì.

“Anh có rất nhiều điều cần nói với em. Bao gồm cả lí do  anh đã cư xử như một thằng khốn trong quá khứ. Anh đã luôn hối hận vì không nói rõ với em mà làm như vậy. Nên bây giờ, em cần phải nghe hết tất cả bởi vì em có quyền được biết những chuyện đó. Sau đó, em muốn sao cũng được, làm ơn Baekhyun, đừng cư xử thế này với anh, được chứ? Anh vẫn luôn yêu em”- anh tiếp tục nói khi thấy tôi dần run rẩy cả đi, không cho tôi cơ hội từ chối, anh phủ chăn lên người cả hai, tay vẫn ôm lấy tôi và xoa dịu tôi bằng những nụ hôn nhẹ vào gáy.

Tôi không bao giờ có thể thắng nổi anh,phải đến hôm nay tôi mới triệt để thông suốt điều này.

Làm sao có thể, khi anh biết cách khiến cho tôi điên đảo chỉ bằng một ánh nhìn, kéo tôi vào biển lửa đam mê chỉ với một nụ hôn, xoa dịu đi mọi cơn đau, mọi nỗi sợ hãi của tôi đầy dịu dàng như thế? Anh hiểu rõ từng điểm mẫn cảm, từng cách để vỗ về tôi, có lẽ anh còn hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi nữa, vậy, tôi dùng cách gì để thắng lại anh đây?  Tôi luôn ngu ngốc mà chấp nhận, ngoan ngoãn mà chấp nhận, không hề chống cự. Chỉ làm phản được một lần bởi quá phẫn hận, giờ lại ngoan ngoãn nghe theo anh. Chỉ biết tự chửi mình ngu ngốc rồi quay người lại, rúc vào cổ anh tìm hơi ấm quen thuộc và chờ anh tìm câu chữ thích hợp để mở lời.

Tôi đã quyết rồi, cho dù thế nào cũng không thể thắng, vậy thì cứ buông vũ khí mà vui vẻ đầu hàng đi thôi.

“Trước khoảng một tháng chúng ta chia tay, anh phát hiện ra mình không phải là con ruột của bố mẹ” – một nhát cứa nhanh chóng được vạch lên tim tôi, tôi ngước lên nhìn anh, tay tôi áp lên má anh muốn tìm cách để xoa dịu

“Anh không sao, đừng lo”- cầm lấy bàn tay tôi rồi hôn lên từng ngón một, anh gượng cười, tiếp tục

“Nhưng bố mẹ đẻ của anh đã mất tích trong vụ rơi máy bay tại Malaysia. Em chắc hẳn là biết tập đoạn C&Y chứ? Họ là chủ tịch kiêm cổ đông chính của tập đoàn đó. Khôi hài phải không? Anh từ một đứa con nhà bình dân thoáng cái là người thừa kế duy nhất của C&Y. Họ chỉ có duy nhất con trai là anh.

Năm anh 3 tuổi anh đã bị bắt cóc tống tiền. Chính vì thế họ quyết định gửi anh cho một người bạn thân thiết nhưng hiếm muộn để anh được nuôi dưỡng như một đứa trẻ bình thường. Sau khi bố mẹ nói với anh mọi chuyện, trong anh là một mớ hỗn độn. Họ nói anh có một tháng trước khi sang Mỹ để kế thừa gia sản cũng như vị trí chủ tịch của C&Y. Họ nói anh nên giữ bí mật, vì việc bố mẹ anh mất tích sẽ được giấu kín một vài năm cho đến khi anh vững mạnh và chiếm được lòng tin trong mắt mọi người. Họ sẽ chỉ đưa anh lên thực tập trước cho đến khi anh có thể lôi kéo tiếng nói của cổ đông, thì họ sẽ rút lui, đẩy anh lên chính thức. Bởi vì anh không thể kể với em tất cả, anh đã quá bối rối,… Anh biết, là anh đang ngụy biện…”

“Em có thể hiểu được mà, đừng kể nữa, em nghĩ mình biết đủ rồi”- tôi không biết phải nói gì hơn, không cần anh phải kể tiếp, tôi cũng phần nào đoán ra được cuộc sống cũng như mọi chuyện của anh trong năm năm qua.

Nghĩ đến cảnh giấc mơ trở thành nghệ sĩ đường phố cùng tôi biểu diễn khắp nơi tan vỡ chỉ sau vài ngày, thay vào đó là một công việc chưa từng mong muốn nhưng bắt buộc phải tiếp nhận, gánh nặng của một tập đoàn với hàng nghìn người trông chờ vào anh ở trên vai, tôi chỉ biết gắng sức ôm anh, cố cho anh chút ấm áp ít ỏi của mình.

“Anh kể những chuyện này không phải để mong em thương hại anh. Dù sao lên làm chủ tịch cũng không tệ, chỉ trừ 2 năm đầu anh không khác gì con rối bị thư kí của bố mẹ giật dây, sau đó cũng dần quen, lấy được tín nhiệm. Mọi thứ giờ không quá sức nữa. Chỉ có điều, thật sự nhớ em đến cồn cào. Anh chỉ mong làm mọi thứ thật tốt, để có thời gian về Hàn, giải thích mọi chuyện, trong trường hợp em vẫn chưa có ai.”

“Nếu em có ai rồi thì sao?” – tôi giật mình nhìn anh.

“Anh sẽ ra đi, diễn tròn vai một thằng khốn đối với em suốt đời” – anh mỉm cười nhìn tô, có chút không thực.

“Anh thực sự sẽ buông tay sao?” – tôi ngây ngốc.

“Em nghĩ sao?”- chống người dậy, anh nhướn mày nhìn tôi “Tất nhiên là nói dối rồi. Anh sẽ tìm cách theo đuổi em từ đầu, cho dù có bị em hắt hủi thế nào cũng theo đuổi em, nếu em thực sự không còn yêu anh, thì anh mới buông tay”

“Anh nên cảm thấy may mắn đi, em quá đần nên vẫn không quên được anh”- tôi nhăn mặt tự lên án bản thân, rồi châm chọc nhìn anh.

“Anh cũng đâu có phủ nhận đâu” – rồi Chanyeol bật cười. Nụ cười thoải mái nhất của anh từ khi chúng tôi gặp lại “Vậy câu trả lời của em là..?”

“Anh kém đến mức không biết kết quả ư? Có phải năm năm qua người ta tẩy não anh rồi phải không?” – tôi giả vờ lo lắng mà sờ trán anh.

“Ừ, vừa rồi lại bị em hành hạ thể xác kịch liệt nữa, nên chắc chắn em phải chịu trách nhiệm với anh cả đời thôi”- anh cũng rất phối hợp mà giả vở ốm yếu.

“Vậy anh sẽ phải quay lại Mỹ đúng không?” – thôi đùa cợt, tôi nghiêm túc nhìn anh.

“Ừ. Anh đang dùng nghỉ phép cả năm năm để về đây với em mà. Nên anh phải tốc chiến tốc thắng”- dường như vẫn chưa nhận ra sự trầm trọng của vấn đề, anh tiếp tục cợt nhả.

“Em không muốn chúng mình yêu xa, Chanyeol. Những ngày tiếp theo, em không muốn một mình thêm nữa”- tôi chăm chú đặt ánh nhìn trên ngực anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên khuôn ngực rắn chắc.

“Nếu không muốn, sang Mỹ với anh đi, chúng mình kết hôn”

 

 

End chap 3.