[Oneshot][KaiHun] Mine

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : 13+

Category : ngọt, hơi ngược tí =))

Note: Chúng ta cần phải trải qua một vài cuộc tình mới có thể tìm được tình yêu thực sự. Khi nó đến, tất cả sự chờ đợi đều là đáng giá và những câu “Giá như..” đều sẽ được đền đáp một cách xứng đáng.

 Mine

 

 

Một đêm dài. Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn cùng những cơn mơ dai dẳng về đôi mắt nâu không ngừng run rẩy một cách bi thương ấy.

 

Với tay bật đèn ngủ, tiện thể cầm luôn bao thuốc dở dang bên cạnh, tôi châm lửa, hít căng buồng phổi chất khỏi dày đặc, dưa vào thứ nicotin ít ỏi trong ấy mà bình tâm trở lại.

 

Vài tiếng trước, em gọi tôi đến hàng cafe yêu thích của mình rồi chào đón tôi bằng một nụ cười gượng ép méo mó và chẳng nói gì thêm.

 

Không khí im lặng chẳng quen thuộc chút nào khiến tôi bắt đầu luống cuống. Gương mặt vốn không mấy biểu cảm của em lúc này đây cũng hiện rõ lên vẻ buồn bã không thể che giấu.

 

Em làm sao vậy ? Zitao lại làm gì em sao ? Em có ổn không ? Có đau chỗ nào không ? Đừng im lặng như vậy , Sehun ah…

 

‘Zitao hyung đâu ?’

 

Có hàng nghìn câu hỏi chực bật ra nơi đầu lưỡi. Nhưng rồi cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể hỏi thăm em, bằng tư cách của một người bạn chỉ là thế này.

‘Hình như anh ấy đi công tác rồi. Nhật Bản ? Trung Quốc ? Em cũng không để ý lắm’ – bọt kem trong cốc capuchino của em đã tan hết từ bao giờ. Trong vô thức, em cứ xoay vần chiếc cốc, khiến nước trong cốc cứ sóng sánh chỉ chực đổ ra ngoài.

 

Từ bao giờ em lại không để tâm đến Zitao như vậy ?

 

4 năm qua, đủ để tôi biết rõ, em yêu hắn ta nhiều tới mức nào.

 

Tình yêu của em dành cho hắn là sự cố chấp mà cũng là sự kiên trì đến mức đáng thương.

 

Em chưa từng than thở với tôi, dù chỉ một lần, việc hắn chỉ có thể gặp em vài ngày trong một tháng, việc hắn luôn độc đoán với em hay việc hắn lúc thì nắm em thật chặt, lúc lại buông em ra, mặc em vẫy vùng mà rơi tự do.

 

Em cũng chưa từng ngừng quan tâm tới hắn, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để cố làm vui lòng hắn,nắm rõ lịch trình công tác để nhắc nhở hắn mặc ấm hay ăn uống đầy đủ. Cố gắng biến căn nhà rộng thênh thang hầu như luôn chỉ có mình em ở trở nên ấm cúng, có hơi thở của gia đình để mỗi khi hắn trở về sẽ lập tức thấy thoải mái.

 

Sehun mà tôi biết, đã vì một kẻ vốn dĩ chưa từng quan tâm đến mình mà làm rất nhiều điều, vui vẻ trao cho hắn hết thảy tình yêu ngây ngô mù quáng, trao cho hắn tất cả những gì bản thân trân quý nhất không chút do dự mà chẳng mảy may mong được đáp trả.

 

Vì vậy, câu trả lời của em hôm nay khiến tôi không thể không gấp gáp. Sự thờ ơ của em đối với hắn ta khiến tôi vừa vui mừng nhưng cũng vừa đau lòng cùng lúc.

 

‘Anh biết đấy, Jongin. Thực ra cả em và anh ấy cũng đều biết nữa. Vốn dĩ chỉ có mình em đơn phương’ – em cố gắng kìm lại sự run rẩy và vỡ vụn bằng cách vừa nhấp capuchino vừa nói, nhưng không thành công mất rồi. Tôi đã lỡ nghe thấy tiếng vỡ ấy rồi em ơi..

 

‘Em đã cố, thực sự rất cố gắng, suốt 4 năm nay, em luôn cố gắng yêu thương anh ấy bằng tất cả những gì em có thể. Em đã cố để không trở nên ích kỉ và nhỏ mọn. Em đã cố để kiên nhẫn. Đã vì anh ấy rất nhiều. Em cũng đã từng nghĩ, em yêu anh ấy và không cần anh ấy đáp trả lại. Chỉ cần, anh ấy cho em được ở bên cạnh anh ấy thôi. Nhưng mà rồi tối qua anh ấy gọi về, nói muốn kết thúc, muốn em lập tức dọn đi’ – Gấp gáp, thống khổ, tuyệt vọng rồi chấm dứt. Tất cả kết thúc ở câu cuối cùng một cách nhẹ tênh – những cảm xúc trong em.

 

Tôi rất muốn ôm lấy đôi vai đang co lại kia, co lại như muốn ôm lấy tất cả tình yêu mệt mỏi của bản thân vào sâu trong tim, rồi âm thầm chịu đựng, âm thầm tự vỗ về.

Tôi muốn em nói hết những đau đớn của em, tôi muốn em gào lên giận dữ, muốn em đập phá, muốn em khóc, muốn em biểu cảm tất cả những điều thực sự đang diễn ra trong em lúc này đây với tôi, một cách chân thật nhất.

Tôi ghét cái cảm giác bất lực phải nhìn em một mình tự xoa dịu lấy tổn thương, cái cách em luôn giấu kín tất cả và chẳng trút giận lên ai bao giờ.

 

Nếu như em nói hết với tôi, em giận dữ hay đau khổ, ít ra tôi có thể ôm lấy em rồi vỗ về lấy em, nói cho em rất nhiều điều mà bản thân không thể nói suốt bao lâu nay, nói cho em biết, dù hắn không cần em, thì tôi cũng cần em, cả đời này đều cần em. Nói cho em biết, hãy cứ khóc, hãy cứ mặc sức tổn thương, hãy cứ thoải mái mà đau đớn trước mặt tôi, hãy để tôi vỗ về lấy em. Hãy để tôi có thể nói cho em nghe, tôi cần em nhiều lắm.

 

‘Em có thể đến nhà anh, lúc nào cũng được’  – bởi vì em chẳng hề nói thật lòng mình với tôi, nên tôi cũng không thể giãi bày tất cả ra với em. Một khi làm vậy thì ngay cả mối quan hệ mong manh này cũng không thể tiếp tục thêm nữa.

 

‘Đúng vậy đấy, em hẹn anh ra đấy để làm chân khuân vác đồ đạc kiêm tài xế kiêm chủ nhà cho thuê luôn, haha’

Không muốn cười thì đừng cố nữa.

 

‘Vậy đồ đạc đâu cả rồi ?’

 

‘Có mỗi bộ này thôi. Giờ chúng mình đi mua sắm nhé ?’ – em chỉ vào bộ duy nhất trên người, đoạn rút ví từ trong balo bên cạnh, khẽ nhếch miệng  ‘Ầy, không cần lo lắng như vậy, tiền phí chia tay của em rất nhiều, không có đòi anh mua hộ nhé, không phải sốt sắng thế đâu’

 

‘Phù, vậy thì tốt rồi, đi thôi’

 

Thực ra Sehun không thích cười, nhưng hôm nay, em lại cười đặc biệt nhiều. Em cũng lười nói. Nhưng hôm nay, dường như muốn nói hết cả phần của những ngày trước.Tôi chưa từng vạch trần mỗi lúc em lừa mình dối người, mỗi lúc em tỏ ra cứng cỏi mà chỉ luôn phối hợp cùng với em. Không phải vì tôi thương em hay tôi không thể, mà tôi biết, chỉ cần giả vờ đủ lâu, lừa dối bản thân đủ nhiều, dần dần thương tổn sẽ thực sự biến mất, dần dần sự cứng cỏi sẽ là thật, dần dần nụ cười sẽ lại trở về một cách đúng nghĩa. Cũng giống như cách tôi che giấu tình cảm của mình trước em suốt 5 năm nay vậy. Tất cả thống khổ, tất cả cảm xúc cũng sự quan tâm đến mức sốt sắng dành cho em đều được tôi gói kín lại hoàn hảo, để trước em tôi sẽ luôn luôn đơn thuần là một người bạn thân mà em có thể chia sẻ những điều nho nhỏ trong cuộc sống, một người mà em có thể tìm đến mỗi khi không có ai để chia sẻ, không có ai đủ rảnh rỗi để cùng em đi cafe nguyên một ngày.

 

Thực sự tôi nghĩ mình  đã làm tốt vai trò của một người bạn.

 

Chỉ là lòng tham của con người vốn vô đáy, tình yêu lại là một sự mù quáng và lạc lối đến mức tuyệt vọng. Vì vậy, tôi vẫn luôn thúc đẩy tình bạn của tôi với em lên một mức khác, đặc biệt hơn, đủ để em tin tưởng và an ổn mà dựa vào.

 

Tôi không thấy mình sai, khi cứ hết lần này đến lần khác tìm mọi cách để kéo lấy mối quan hệ này, cố để kéo em về phía tôi dù biết em đã có bạn trai. Có gì mà khốn nạn khi tôi muốn cho em thấy có một người thực lòng quan tâm đến em, một người đối xử tốt đẹp với em hơn tên bạn trai chỉ đứng trên danh nghĩa kia ? Hắn vốn dĩ chưa từng quan tâm đến em mà em thì cứ cố chấp như vậy, có gì là sai khi muốn kéo em ra khỏi những đau khổ không xứng ấy kia chứ ? Nếu tôi có sai, phải chăng, chỉ là vì tôi đã chõ mũi vào chuyện riêng của người khác quá nhiều đấy thôi.

 

Sau bữa tối, em nói mệt rồi vào phòng vốn dĩ vẫn luôn dành cho em đi ngủ. Em vẫn nghĩ nó là phòng cho khách, vốn dĩ tôi cũng không giải thích bao giờ, nhưng cả phòng đều là sắc đen trắng điểm xuyết, thảm lông dày cùng những bức họa với những gam màu ấm áp, vốn dĩ được thiết kế theo đúng sở thích của em.

 

Tôi đã từng nghĩ đến viễn cảnh cùng em một nhà, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau chuyện trò, cùng nhau xem phim và uống bia buổi tối rồi chúc nhau ngủ ngon. Không cần em trở thành bạn trai tôi, chỉ cần cùng em một chỗ trải qua tháng năm với tư cách của một người bạn, có lẽ cũng đủ khiến tôi bằng lòng rồi.

 

Sau khi phòng em không còn sáng đèn, tôi cũng tắt đẹp phòng bếp, mang theo vài lon bia vào phòng ngủ. Ý thức mê man trong hơi men cồn cào, tôi dần chìm vào giấc ngủ không yên ổn.

 

Và giờ thì tôi đang nửa nằm nửa ngồi trên ban công, rít hết hơi này đến hơi khác, đốt cháy hết điếu này tới điếu khác, cố để quên đi những hình ảnh vẫn dai dẳng mà bám chặt lấy tâm trí mình từ giấc ngủ chập chờn vừa rồi.

 

Cánh cửa sau lưng bật mở, ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh rồi khẽ nghiêng mái đầu đặt lên vai tôi.

 

 

 

‘Anh Jongin rất hay buồn, em biết nhưng lại không thể làm gì cho anh, nên cuối cùng cứ lờ đi. Lờ hoài rồi đâm ra quên luôn. Trong khi mỗi lần em buồn lại liền tìm tới anh ỉ ôi, mà bởi vì anh hiền với em quá nên thành ra em toàn tìm tới anh. Em chỉ biết chăm chăm lo chuyện của mình như vậy, anh Jongin có ghét em không ?’

 

Trái tim luôn chịu một sức năng vô hình cùng những cơn đau kéo dài bất tận vì những lời nói của em mà trở nên nhẹ bẫng và ngập tràn ngọt ngào. Ngay cả cổ họng tôi cũng dịu dịu cảm giác ngọt mềm ấy. Không biết phải trả lời em ra sao, dù rất sốt sắng muốn trả lời em, phủ nhận câu nghi vấn thừa thãi ấy mà không sao cất lời. Bởi vì cảm xúc ngọt ngào này  mới mẻ quá, khiến tôi nhất thời bối rối chẳng thể quen được.

 

 

‘Không, anh chưa bao giờ ghét bỏ em cả. Cũng chưa bao giờ thấy phiền hà gì hết.’

 

‘Em đùa thôi mà, anh không cần phải trả lời nghiêm túc thế đâu. Mà sao tự dưng lại buồn đến mức mất ngủ vậy ?’

‘Vì em đấy.’

 

Khi tôi nhận ra mình vừa nói gì thì đã quá muộn rồi, tôi có thể thấy sự ngạc nhiên ánh lên rõ rệt trong đôi mắt nâu kia, bàn tay cầm thuốc trở nên run rẩy không thể kiểm soát và cổ họng thì liên tục nuốt khan càng phản ánh rõ rệt sự luống cuống nơi tôi.

 

Giờ thì tôi chẳng thể cách nào đệm vào lời nói của mình, biến nó thành một lời đùa cợt vô hại không hơn không kém nữa. Cái cách em nhìn tôi và cả những hạnh động sau câu nói ấy đã tố cáo tất cả. Đã nói cho em biết rõ tình cảm tôi luôn chôn chặt trong lòng một cách hoàn hảo suốt 5 năm qua.

 

‘Anh thích em ?’

 

‘…’

 

‘Vì sao ?’

 

‘…’

 

‘Từ bao giờ cơ chứ ?’

 

 

Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào tàn thuốc đỏ nhanh chóng biến thành màu tro xám trên sàn nhà. Không có lời nào được thốt ra. Không thể giải thích, không thể giãi bày, không gì cả. Trước những câu hỏi dồn dập từ em, không có câu trả lời nào có thể hình thành.

 

Không phải thích. Là yêu em. Nhiều vô vàn.

 

Anh cũng không rõ, chỉ là vừa gặp em đã thích mất rồi.

 

 

Những câu chữ thì thầm xung quanh tai tôi nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Những câu từ sao mà sáo rỗng. Tôi muốn một từ nào đó, hoặc cùng lắm là một câu, chỉ một câu mà thôi, không cần nhiều lời, nhưng đủ để bộc lộ được tình cảm của tôi dành cho em, để em hiểu, nó không thể đong đếm, nó không hề xa vời, nó rất chân thực và sát gần bên em kìa.

 

Khi suy nghĩ vẫn đang giằng xé lẫn nhau, sắp xếp lại từng câu từ, tìm kiếm sự phù hợp thì bản năng của tôi đã nhanh hơn một bước.

 

Tôi khẽ hôn em.

 

Dịu dàng, rồi cháy bỏng. Có những khát khao cùng những nỗi niềm chẳng nói nên lời được gửi gắm trong nụ hôn ấy. Nhưng cuối cùng, chỉ còn lại sự trân quý buồn thương.

 

‘Anh sẽ không xin lỗi vì đã hôn em đâu. Bởi vì anh chỉ đang cố để trả lời được hết những câu hỏi của em thôi mà’ – có chút lưu luyến không nói thành lời khi rời khỏi môi em, giọng tôi trầm cả đi vì phấn khích mà trả lời em.

 

‘Bốn năm rồi ? Anh thích em những bốn năm ?’ – nhìn vẻ mặt đờ cả ra vì bất ngờ của em, tôi chỉ biết bật cười rồi lắc đầu.

 

‘Không. Năm năm chứ. Chắc em không còn nhớ mùa đông năm 2009, em đã vừa say vừa ngồi trò chuyện cùng một người mà em tưởng là vô gia cư đâu nhỉ ?’

 

‘Là anh à ?’

 

‘Ừ. Hôm ấy anh đang rối loạn vì đống dự án mới cho công ty. Thường mỗi khi anh cuống anh sẽ hay tìm góc nào đó trong ngõ rồi ngồi đó cho đến khi bình tĩnh trở lại’ – vừa trả lời em, tôi vừa mê man tìm lại hình ảnh về mùa đông của 5 năm về trước, lần đầu tiên tôi gặp em.

 

Chàng trai với vô số biểu cảm, sống mũi cao thẳng như tượng tạc đỏ ửng một cách dễ thương vì cả lạnh vừa rượu. Giọng nói không giống như của người say, mà như của đứa trẻ vẫn còn đang ngái ngủ hơn.

 

Những câu chuyện vô thưởng vô phạt em kể. Mỗi khi ngượng hay không quen em sẽ đơ ra, riết rồi thành thói quen mặt lúc nào cũng đơ đơ, mọi người nhìn lại tưởng em lạnh lùng băng giá. Em muốn nuôi một con lợn, thậm chí đã search google cho em nó một cái tên thật phù hợp nhưng vì nó hôi quá, em không bất chấp tình yêu được nên đành thôi. Hay tự dưng em kể về anh chàng nào đó vô cùng đẹp trai, có đôi mắt luôn sưng bụp và thâm quầng như gấu trúc mà theo em là vô cùng dễ thương lại luôn làm mặt lạnh đến chỗ em làm thêm mua Americano. Tiếp rồi tiếp, em kể cho tôi rất nhiều, không hề ngừng lại chút nào, cho đến khi em nói em buồn ngủ, rồi trực tiếp ngã thẳng lên người tôi.

 

Thấy em ngủ say như vậy, tôi không còn cách nào khác, đành gửi em lại ở nhà nghỉ gần đó, trả tiền xong xuôi rồi mới đi về nhà.

 

Dù lúc đó đã rất ấn tượng với em, nhưng không rõ vì sao, tôi lại không ở lại mà chính thức làm quen, lại bỏ về như vậy.

 

Mỗi lần nghĩ lại ngày hôm đó, tôi đều vô cùng nuối tiếc.

 

Nếu tôi nán lại và làm quen với em, có lẽ ngày hôm nay chúng tôi sẽ đang hạnh phúc bên nhau chăng ?

 

Nếu tôi nán lại, có lẽ em sẽ không vì tình cảm không được đáp lại mà buồn nhiều như vậy. Tôi sẽ không vì đơn phương em đến mức không thể dứt ra mà tự dày vò bản thân nhiều như vậy.

 

Nếu hôm đó, tôi nán lại ?

 

 

 

‘Em biết khi bản thân nói điều này là vô cùng đểu cáng. Nhưng mà, nếu anh Jongin đã thích em lâu như vậy thì có thể tiếp tục thích em có được không ?’

 

 

‘Vì sao ?’

 

 

‘Kiên nhẫn chờ em có thể thích lại anh có được không ? Không phải là quên đi người cũ, vì em đã sớm buông bỏ thì mới rời khỏi nhà anh ấy rồi. Chỉ là, hãy đợi em thích anh Jongin có được không ? Bởi vì em vừa mới chỉ nhận ra, ngay lúc mà anh hôn em, em rất muốn được anh Jongin hôn như vậy vào mỗi ngày. Mỗi ngày mỗi ngày, từ giờ cho đến khi anh vẫn đủ sức để vươn qua và hôn em’

 

 

‘Đã chờ đến bây giờ, tại sao lại không thể tiếp tục được nữa ?’

 

Rồi tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ hơn đang đặt cạnh chiếc gạt tàn, ủ nó trong lòng bàn tay mình khẽ siết nhẹ.

 

Bởi vì câu nói ngày hôm nay của em, nên anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu.

 

 

*

10 năm sau…

 

 

‘Tuổi 35 hạnh phúc, anh Jonginnie ~’ – tôi cố mở mắt để nhìn chàng trai còn đang vùi đầu vào vai mình nhỏ giọng chúc mừng sinh nhật.

 

‘Em đã chúc mừng anh cả ngày nay rồi, cùng với con trai bọn mình, tất nhiên anh không quên lũ chó đâu, và anh thực sự vui thiếu mức nhảy cẫng lên nữa thôi. Nhưng giờ thì muộn rồi, em cần phải đi ngủ sớm vì ngày mai là ngày mai em phải thuyết trình dự án để kêu gọi những nhà tài trợ lớn đó. Rất quan trọng, em nhớ chứ ?’

 

Có lẽ điều tuyệt nhất sau 10 năm sống chung của chúng tôi, chính là việc tôi bắt đầu nói nhiều hơn (và toàn là những lời có cánh nữa chứ ).

 

‘Biết rồi.’ – giọng nói đầy vẻ  giận dỗi không che giấu, em nhanh chóng rời khỏi vai tôi, bỏ vòng tay vốn vẫn đang cuốn chặt quanh hông để xoay người trở lại, không quên kéo hết chăn về phía mình.

 

‘Thôi đừng giận nào, anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà’ – tôi vội giằng chăn ra để chui lại vào, nhanh chóng ôm cứng lấy hông em.

 

Sehun không trả lời nhưng cũng không giằng khỏi cái ôm của tôi mà cứ thế dần dần dính sát vào ngực tôi.

 

Biết là em không còn giận dỗi nữa, tôi cũng không tiếp tục nghĩ ngợi mà chìm dần vào giấc ngủ, cùng em. Hạnh phúc đủ đầy của riêng tôi.

 

 

End. 

 

[.Drabble][HunHan] Nếu yêu

Author : Bun

Couple : HunHan

Raiting : 6+

Category : ngọt.

WARN: Fic có hơi đì các couple còn lại của HunHan, suy nghĩ kĩ trước khi đọc. Một khi đã đọc, đừng thắc mắc hay cáu vì việc nhét couple khác vào theo cách này.

Nếu yêu

 

Lượn qua mấy fanpage liên quan đến bản thân và Luhan trên fancafe, Sehun hào hứng đọc comment của fan cũng như điên cuồng save ảnh. Đa số những comment ấy đều khiến cho Sehun vô cùng hài lòng nhưng vẫn không tránh khỏi một bộ phận cá nhân khiến cậu phải để tâm.

 

<Huânsiêuvòngba> HunHan gì chứ? Đây là thời đại của TaoHun rồi! Bộ các bạn không thấy Hun đi với Tao nhiều moment thế nào sao? Ai đời như HunHan ít skinship thấy mồ luôn được.

 

Rồi thì là…

 

<NguyệnlàmconmựcsuốtđờicủaKimCảiĐen> Mắt các bạn để dưới mông phỏng? KaiHun mới là thật! Hai đứa suốt ngày PK game với nhau rồi đều là dancer, moment nhiều biết bao nhiêu. KaiHun vạn tuế !

 

Hay lại là…

 

<Bánhbaoemyêuanh> Ai mà chẳng biết Luhan oppa đối xử với XiuMin oppa tốt thế nào. Hai oppa ấy còn trên cả mức dễ thương ấy chứ >w<

 

Nhưng mấy cái trên, cậu vẫn có thể chấp nhận được, duy chỉ có cái này, là khiến cậu không khỏi ngây ngẩn cả ra..

 

<LilbeastySehunie>Này, nếu anh đọc được comment của em, dù điều này dường như là không thể, thì Sehun oppa, có phải cả anh và Luhan oppa đều đã chán HunHan rồi đấy không?

 

 

Chán sao? Làm sao để chán được vậy?

 

Cậu ngây ngẩn trước màn hình điện thoại một lúc lâu bởi đầu óc cứ xoay vòng những câu hỏi ấy.

 

Đúng, Zitao hay Jongin đều vô cùng thân thiết, cậu trên sân khấu hay dưới sân khấu cũng thường xuyên đi với họ, vô cùng thoải mái.

 

Luhan cũng có Yixing và Minseok hyung bên cạnh, thường rủ nhau đi uống café hay mua sắm này khác.

 

Nhưng điều ấy chỉ chứng tỏ một điều duy nhất, giữa cả nhóm mà nói bọn họ đều không có khoảng cách, thân thuộc đến mức không thểthân thuộc hơn. Cậu và Luhan không chỉ có nhau được, cậu và anh còn những mối quan tâm khác nữa. Dù thực tế mà chỉ bọn họ mới biết, cậu và anh là người yêu đi nữa, thì họ cũng có cuộc sống riêng của mình. Họ yêu nhau trên sự thấu hiểu đối phương chỉ bằng những hành động nhỏ cùng sự tôn trọng nhất định. Và quan trọng nhất là bởi sự thân thuộc.

 

Cậu sẽ không bao giờ có thể quen được với việc không khẽ nắm lấy đôi bàn tay anh mỗi khi hai người ra khỏi nhà để đuổi theo những lịch trình dày đặc. Hay là những nụ hôn vụng trộm đằng sau cánh gà, khi mà chỉ còn 5 phút nữa là tới giờ diễn. Cả đôi mắt nâu luôn mang một vẻ mơ màng cố hữu vào những buổi sáng ít ỏi được thức dậy bên cạnh nhau, khuôn miệng khẽ biến thành một nụ cười ngọt ngào cùng giọng nói vẫn còn ngái ngủ của anh khiến cho tim cậu không khỏi tan chảy như chocolate nóng vậy “Chào buổi sáng, Sehuna ~”

 

Nụ cười ấy, cảm giác yên bình không thể nói thành lời ấy, khung cảnh chỉ thuộc về mình họ ấy khiến cậu có một niềm tin kiên trì và mãnh liệt mà chỉ thời gian mới có thể chứng minh rằng, họ sẽ ở bên nhau thật dài lâu.

 

Có thể họ có nhiều mối quan tâm khác nhau, những mối quan hệ vui vẻ và thân thiết với những người khác nhưng những điều ấy có là gì nếu như chỉ với một cái chạm mắt từ đối phương, có thể khiến họ cảm nhận được yêu thương như một dòng nước ấm áp bọc quanh tim?

 

Không phải cứ có nội lực thâm hậu là có thể ép một con tim yêu lấy mình. Nếu như đã yêu, chỉ một nụ cười cũng có thể yêu. Nếu như đã yêu, dù khoảng cách địa lý có là nửa vòng trái đất thì cũng chẳng là trở ngại, nếu vốn dĩ trong tim có nhau. Nếu như yêu.

 

 

End.

[Drabble][HunHan] Chán

Author : Bun

Couple : HunHan

Raiting : 6+

Category : ngọt hơn cả đường ngoạttt

Những điều nên làm khi bạn bị chán và có người ieo bên cạnh.

From Bun : hôm nay 96 thi tốt hengg? À mà nó nhảm lắm, CỰC NHẢM luôn ấy. Suy nghĩ kĩ trước khi đọc nhé yêu các bạn không nhiều lắm khửa khửa ~

CHÁN

 

Luhan nửa nằm nửa ngồi trên đùi Sehun, miệng nhai bỏng ngô chóp chép, tay cầm điều khiến TV ấn liên tục. Thấy anh người yêu cứ bấm và bấm mà không hề có ý định dừng lại, Sehun cuối cùng cũng mất kiên nhẫn mà giật lấy điều khiển từ trong tay Luhan.

“Anh có thôi đi không thì bảo. Em nhức hết cả mắt rồi đây này”

“Tại chán quá ấy.” – anh ngẩng đầu nhìn Sehun rồi dẩu môi than thở.

“Đi xem phim không?”

“Ngoài trời nóng lắm”

“Em đi mua trà sữa cho anh nhé?”

“Bỏng ngô đã đủ ngọt rồi.”

“Em lấy đĩa game ra chúng mình PK ?”

“Tay anh đau, nhớ chứ?”

“Thế giờ anh muốn gì nào?” – thấy Luhan thực sự buồn chán nên Sehun cũng không hơi đâu mà cáu giận nữa, chỉ nhẹ giọng hỏi anh rồi luồn tay mình vào mái tóc nâu nhạt đang xõa tung ra tứ phía.

“Muốn em” – tinh nghịch nháy mắt, rồi anh níu lấy cổ áo cậu kéo sát lại cho đến khi chóp mũi hai người chạm vào nhau mới dừng lại.

“Muốn thế nào?” – miết môi mình trên môi anh, mắt vẫn không rời khỏi mắt anh, cậu nhướn cao mày đáp lại ánh mắt tinh nghịch vừa rồi.

“Thế này này” – đoạn anh cắn nhẹ lên môi cậu, buộc cậu phải mở miệng rồi kéo cậu vào nụ hôn thật sâu.

Cậu bật cười khi anh đặt cả hai tay lên ngực cậu giống như mỗi lần hai người hôn nhau khác rồi bắt đầu vẽ liên tiếp những hình trái tim lên đó.

Sau những nụ hôn liên miên, cuối cùng hai người cũng chịu dứt nhau ra, Luhan dựa hẳn lên người Sehun, cọ tóc mình dưới cằm cậu, có chút nặng nề vì vẫn còn thiếu dưỡng khí sau những nụ hôn mà nói :

“Hết chán rồi, đi ăn rồi đi xem phim đi Sehun ah ~”

“Anh chi thì được”

“Nếu em cõng anh từ nhà ra quán trà sữa”

“Rất sẵn lòng”

 

End.

 

 

[Foreword-Oneshot][HunHan] Kiss Goodbye

Author : Bun

Couple : HunHan

Raiting : 13+

Category : romance,SE.

From Bun : tớ sẽ đi du lịch đến cuối tuần, và chắc khoảng thứ 4 tuần sau Kiss Goodbye sẽ được up. Chờ tớ nhé =)

 

 

 

“Luhan, mở mắt ra nhìn em, chúa ơi, làm ơn, nhìn em này, nhìn em, được chứ?”

Sehun run rẩy trong tuyệt vọng, ôm nghiến lấy Luhan, cố gắng giữ lại hơi ấm cho anh.

“…”

Không có tiếng trả lời.

Đôi mắt luôn sâu như hồ thu giờ phút này đã khép chặt.

Cả thế giới của cậu cũng đóng lại mất rồi.

“Làm ơn, xin anh, Luhan à” – cậu dụi đầu mình lên mặt anh, không hề cố để kìm lại tiếng nức nở đầy đau đớn phát ra từ sâu trong lồng ngực.

Cậu hôn lên mí mắt của người yêu, hôn lên chóp mũi và đôi gò má nhợt nhạt, hôn cả lên những giọt nước mắt của mình trên gương mặt đã hoàn toàn mất đi sức sống của người yêu.

Chậm rãi, cậu đặt môi mình lên đôi môi đã hoàn toàn tím tái của anh, dịu dàng hôn lấy bờ môi đã hoàn toàn mất đi sức sống ấy.

 

Nụ hôn cuối.

 

 

[Oneshot][HunHan] Chỉ là giấc mơ

Author: Bun

Pairing: HunHan

Rating: 16+

Category: Angst.

Summary: Luhan đang nhầm lẫn giữa mơ và thực.

Note : Nghe bài này khi đọc nhé 🙂

Những đoạn flash-back tớ sẽ dùng chữ màu tím, được chứ ^^

Enjoy!

Chỉ là giấc mơ

 

 

Hôm nay thủy triều lên sớm, mặt trời còn chưa lặn mà nước đã rút ra xa.

Luhan ngồi trên mỏm đá gần biển, nhìn sóng xổ tung bọt trắng đánh vào bờ, rồi quay sang bên cạnh, khe khẽ gọi

“Sehun”

Nhưng không có tiếng đáp lại nào cả.

Đôi mắt to thoáng chốc đầy nước, hoảng hốt nhìn khoảng trống mênh mông bên cạnh.

Sehun của anh đâu rồi?

Loạng choạng đứng dậy, anh chạy loạn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng cao gầy của người kia, nhưng dường như cả vùng biển rộng lớn này chỉ có mình anh vậy.

“Sehun không còn ở đây nữa rồi, Luhan.”

“K-không… phải là như thế! Sehun c-chỉ đang t-trốn tôi đấy thôi” – anh ngồi thụp xuống đường, bịt chặt hai tai để cố ngăn giọng nói ma quái kia lại, phủ nhận một cách đau đớn.

“Luhan, cậu biết mà, Sehun đã không còn nữa.”

“Im đi! Làm ơn, im đi”- rồi Luhan bật khóc, hai tay gắng sức đập vào thái dương như muốn bóp chết giọng nói ma quái ấy.

Thế rồi có một đôi tay gỡ tay Luhan ra khỏi thái dương, xoa xoa phần trán đã bị anh đánh đến đỏ tấy dịu dàng

“Luhan ngốc, em ở đây mà. Chúng ta cùng về nhà chứ?” – vừa nói, chàng trai đối diện vừa kéo anh đứng dậy, tựa vào lồng ngực vững chãi của cậu, rồi từng bước, từng bước dìu anh về.

Anh ngơ ngác ngước nhìn chàng trai cạnh bên mình. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt cong cong hình trăng khuyết,

“Sehun?” giọng anh lần này run rẩy dữ dội, cố gắng chạm vào chàng trai bên cạnh.

Nhưng một lần nữa, không có gì đáp lại anh cả.

Thân ảnh cao lớn, đôi mắt trăng lưỡi liềm và vòm ngực rộng rãi ấy, đều nhanh chóng biến mất.

Anh đang tự vòng tay ôm lấy bản thân.

X

Căn phòng tràn ngập ánh nắng cùng mùi sơn nhàn nhạt phảng phất khắp nơi.

Toàn bộ căn phòng đâu đâu cũng là tranh, dưới sàn nhà, trên tường, căn phòng này hoàn toàn bao phủ trong những giá tranh khổng lồ.

Tất cả những bức tranh đều giống nhau. Chỉ vẽ về một người duy nhất.

Là cậu trai mang tên Sehun nọ.

Các bức tranh với những góc nhìn khác nhau  về Sehun, những trạng thái hay biểu cảm của cậu ta. Khi thì nhìn nghiêng, khi thì là chính diện. Khi là lúc cậu cười rộ lên cũng có khi là lúc cậu chống cằm trầm tư.

Cả một thế giới nhỏ đều là về cậu.

Luhan đang ngồi giữa phòng tranh, tay cầm chì đánh bóng lại tác phẩm mới nhất của mình.

Bóng lưng Sehun khi cậu đang nấu ăn trong bếp.

‘Sehunie~ Hôm nay anh rất là mệt nha~ Vừa phải hoàn thành một cái project với gần chục tác phẩm nên em nấu cơm đi, nhé nhé nhé nhé nhé ~ ?’ – Luhan  cười thật  tươi, tiện tay đẩy Sehun vào trong bếp khi cậu vẫn còn đang lơ ngơ sau khi ngủ dậy.

‘Hôn em đi. Chính giữa đấy. Cấm chơi trò lướt nhẹ. Thì em nấu cho anh’- nhưng vẻ lơ mơ cũng nhanh chóng biến mất, Sehun lại khôi phục bộ dáng ranh ma thường thấy, nhếch miệng nhìn Luhan chờ đợi.

Luhan đã định chỉ chạm chớp nhoáng rồi trốn tiệt vào phòng ngủ. Nhưng khi anh vừa muốn nhấc chân chạy biến thì vòng tay ai đó đã kéo anh lại sát gần mình, ép anh vào một nụ hôn sâu đúng nghĩa và chỉ chịu bỏ anh ra khi thấy anh đã thiếu dưỡng khí trầm trọng.

‘Cưng quá, hôm nay nấu trứng cuộn cơm rang thưởng cho’ – tiện tay nhéo eo Luhan một cái, Sehun mới thỏa mãn xoay người vào trong bếp.

Luhan sau nụ hồn nồng nhiệt vừa rồi, vẫn còn choáng váng dựa vào chỗ cửa bếp.

Anh nghiêng đầu nhìn bóng lưng cao gầy của Sehun, lòng ấm áp khi biết, chỉ có mình mới rõ, bóng lưng cao gầy ấy vững chãi và rộng lớn thế nào.

Sau bữa tối không được nghiêm túc cho lắm, khi mà Sehun cứ hết lần này đến lần khác hôn trộm Luhan và cấu eo anh, cuối cùng anh cũng tức nước vỡ bờ mà đạp một phát vào mông Sehun rồi đẩy cậu vào phòng bếp một lần nữa cùng với chồng bát bẩn, còn mình thì thảnh thơi ngồi gọt cam và xem Gag concert.

Buổi tối của bọn họ chỉ thực sự kết thúc khi Luhan rúc sâu vào lòng Sehun trong vòng tay rộng mở của cậu, mệt mỏi phát ra những âm thanh nho nhỏ kì lạ mà theo Sehun là dễ thương hết sau muốn trận ái ân cuồng nhiệt.

Đặt bút chì sang một bên, anh chạm vào bức tranh vừa hoàn thành, vuốt tay dọc theo tấm lưng cậu, thì thầm

‘Anh nhớ em lắm’

‘Em đang ở đâu ?’

‘Anh vẫn chờ em ở đây này, bao giờ thì em mới trở về ?’

Nhưng anh biết, sẽ chẳng có ai đáp lại anh cả.

Nhưng sớm thôi, Sehun sẽ trở về, sớm thôi.

X

Người ta nói, hạnh phúc thường rất ngắn ngủi.

Luhan không nhớ đã nghe thấy điều này ở đâu, chỉ biết bây giờ câu nói này hoàn toàn phù hợp với anh.

Sóng lớn ập đến bất ngờ khiến anh cứ mãi ngẩn ngơ.

Bố mẹ Sehun bắt cậu kết hôn.

Anh biết Sehun không định come-out* với bố mẹ.

Bởi cậu còn phải kế thừa công ty của gia đình, hôn nhân kinh tế là điều đã mặc định nằm trong đầu cậu ngay từ khi cậu mới biết đọc.

Anh cũng biết, chuyện của mình và Sehun rồi sẽ chẳng đi đến đâu cả.

Rồi sẽ có một ngày như thế này.

Chỉ là anh không ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy.

Rốt cuộc vẫn làm anh đau đến ngẩn ngơ.

‘Ngủ đi, anh cứ thế này em sẽ rất đau lòng’ – cằm cậu tì trên đỉnh đầu anh cứ buồn buồn, vòng tay tay cậu đang ôm gọn lấy anh, vuốt ve bàn tay đang nắm chặt đến trắng bệch cả ra của Luhan, vết móng tay hằn vào lòng bàn tay rất sâu, y như những vết cắt nhỏ.

Luhan quay người lại, đối diện với cậu. Anh vuốt ve đôi mày đang chau lại của Sehun, vuốt dọc xuống hai bên mắt nhuốm đầy xót xa ấy, rồi lại vuốt dọc theo sống mũi cao thẳng và dừng lại tại môi cậu.

Luhan đã hôn Sehun rất lâu, vẫn với một ngón tay đặt trên môi cậu.

Rồi anh cúi xuống, cắn mạnh lên xương quai xanh của cậu, cho đến khi cảm thấy vị tanh nồng trong miệng, mới liếm liếm lên vết cắn vừa xong.

Sehun không hề kêu, người cậu cũng không hề gồng cứng lại, chỉ có cái ôm là siết chặt hơn.

Luhan cũng không nói gì nữa, chỉ ghé đầu vào sát ngực Sehun, nghe từng nhịp đập rộn rã trong cậu và thỏa mãn chìm dần vào giấc ngủ.

‘Đừng bỏ anh’- ai đó run rẩy nói mớ trong giấc mơ

‘Không bao giờ’- Sehun hận bản thân sao không thể ôm anh chặt hơn nữa, sao không thể đem anh cất luôn vào ngực, sao cậu ngồi ở đây mà anh vẫn thấy bất an, sao lại nghĩ đến việc hai người sẽ chia cắt..

Nhưng rồi cậu thở dài bất lực, chắc chắn cậu và anh sẽ phải chia cắt, nhưng sớm thôi, cho cậu 2 năm, chỉ cần anh cho cậu 2 năm để giải quyết tất cả.

Chỉ cần anh tin tưởng cậu và chờ cậu 2 năm, rồi cậu sẽ đón anh trở về bên mình, rồi sẽ chẳng còn chia cắt nào nữa.

Sehun chỉ muốn Luhan tin tưởng mình hoàn toàn mà thôi.

X

Hôm nay là ngày cưới của Sehun.

Luhan dọn đến căn nhà gần biển, quyết định sẽ chờ cậu ở đây.

2 năm, bọn họ đã yêu nhau 5 năm trời, chờ cậu 2 năm, chẳng là gì.

Dĩ nhiên là anh chờ được.

Anh tin Sehun.

Nhưng không có nghĩa là không có bất an nào cả.

Tương lai là một khái niệm mơ hồ. Ta không thể biết thượng đế sẽ mang đến cho ta điều gì hay lấy đi của ta điều gì vào ngày mai cả.

Nên lòng Luhan vẫn là ngập tràn bất an.

Cố gắng ép cảm giác lo lắng ngay ngáy trong lòng xuống, anh buộc mình phải bận rộn bằng cách bày biện đồ đạc xung quanh nhà, rồi nấu một bữa thật ngon khi thủy triều đã dần buông,chờ Sehun trở về.

Anh cũng không nghĩ có chú rể nào có thể bỏ đi ngay vào đêm tân hôn nhưng Sehun đã nói anh phải tin tưởng cậu, nên anh cũng vẫn chuẩn bị một bữa thật thịnh soạn, rồi ngồi xuống cạnh thềm nhà, chống cằm chờ cậu về.

Nhưng mãi đến 12 giờ đêm, Luhan vẫn không thấy bóng dáng Sehun đâu hết.

Thức ăn đã nguội cả rồi.

Khi Luhan đi vào trong bếp định hâm lại thức ăn thì tiếng điện thoại vang lên giữa không gian tịnh mịch.

‘Luhan nghe’

‘Luhan hyung ? Em, Baekhyun đây.’ – âm thanh trong điện thoại không rõ, rất hỗn loạn vì tiếng nức nỡ của Baekhyun ‘Sehun mất rồi. Cậu ấy bị tai nạn giao thông và mất ngay trên đường đi. Không hiểu cậu ấy về phía biển làm gì giữa đêm hôm thế này nữa….Alo ? Luhan ơi, anh có nghe không thế ? Bình tĩnh, Lu-…’

Điện thoại rơi xuống sàn nhà, vỡ ra thành nhiều mảnh.

Tai Luhan như ù cả đi.

Sehun mất rồi ?

Tai nạn khi đi về phía biển ?

Anh ngồi thụp xuống, thẫn thờ nhìn vào khoảng trống tối đen trước mắt, rồi anh chẳng nghe thấy gì nữa.

X

Đã tròn 2 năm trôi qua kể khi Sehun kết hôn.

Cậu không  tới căn nhà ở biển của hai người lần nào cả.

Cũng không có một cuộc điện thoại hỏi thăm.

À, anh đâu có dùng điện thoại nữa.

Luhan cũng không rõ lắm vì sao bản thân lại chán ghét tiếng chuông điện thoại tới vậy, nhưng anh đã không còn muốn đụng tới điện thoại.

Nhưng nếu muốn gặp anh, Sehun đâu phải là không có cách. Có lẽ là cậu rất bận xử lí mọi việc thôi.

Hôm nay  trời rất đẹp, nắng dịu nhẹ, nhảy nhót trên mặt biển lấp lánh tựa pha lê, Luhan được bao bọc bởi vô vàn cơn gió, chúng đùa nghịch mái tóc vốn đã chẳng gọn gàng gì của anh.

Luhan hầm chậm bước về phía mỏm đá gần biển.

Đây là mỏm đá cao nhất trên hòn đảo này.

Lần đầu tiên ngồi ở đây, quả thực Luhan khá run. Vì sóng biển đập vào mỏm đá rất dữ dội, vì mỏm đá rất cao, nếu lỡ sảy chân ngã xuống, chắc chắn sẽ chìm luôn dưới dòng nước xanh thẫm kia.

Nhưng dần rồi cũng quen, với lại mỏm đá này rất cao, nếu Sehun có trở về, cậu có thể dễ dàng tìm thấy anh. Nếu Sehun trở về…

Anh rất nhớ cậu.

Nhớ giọng cười vang trầm ấm áp ấy.

Bờ vai rộng và vững chãi để anh có thể an tâm dựa vào mỗi khi mỏi mệt.

Chất giọng thì thầm êm ấm, thường thủ thỉ những lời ngọt ngào với anh mỗi ngày cùng vòng tay ôm anh luôn chặt siết.

‘Lulu’- đã bao lâu rồi anh không còn nghe Sehun gọi mình như vậy ?

Cậu đây rồi. Giờ thì cậu đang ngồi ngay bên cạnh anh và mỉm cười. Sehun nắm lấy tay anh, rồi đặt nó lên ngực mình và nhìn sâu vào mắt anh.

‘Anh có muốn đi cùng em không ?’ – giọng cậu bỗng dưng trở nên gấp gáp lạ.

‘Cùng trời cuối đất, có em thì sẽ có anh’- dù có là nơi nào, chỉ cần có Sehun cạnh bên, Luhan cũng muốn cùng cậu.

‘Vậy cùng đi đi’ – rồi cậu siết chặt lấy tay anh, lao mình ra khỏi mỏm đá.

Luhan đang rơi tự do rất nhanh, nhưng anh không hề sợ hãi.

Bởi Sehun đang ở ngay cạnh bên anh lúc này đây. Vẫn với đôi tay đan khít vào nhau chẳng rời.

Rất nhanh chóng, từng con sóng dữ dội nuốt chửng lấy anh vào sâu trong lòng đại dương xanh thẳm, cùng với người thương của mình.

 

End.

*come-out:  là thuật ngữ dùng để chỉ những người trong thế giới thứ 3 đã lộ diện, công nhận giới tính của mình với gia đình và bạn bè.

[Oneshot][HunHan] Dối lừa

Author: Bun

Pairing: HunHan

Rating: 16+

Category: Angst but not at all

Summary: “Hoặc là yêu, hoặc là không gì cả”

Note : Fic được lấy cảm hứng từ Này những phong hoa tuyết nguyệt của Công Tử Hoan Hỉ và từ một số-chuyện-có-thật nữa XD

Enjoy!

Dối lừa

cre as logo

cre as logo

 

 

Ôm chiếc chăn dạ ra ban công, Luhan nằm xuống sàn ban công, cuốn chăn quanh mình thật chặt rồi nhìn lên khoảng trời nhỏ bị bao trong những dãy nhà nối liền san sát. Lúc anh ôm chăn ra đây, trời vẫn còn nắng ráo mà giờ sắc trời đã chuyển xám và cứ mưa nhấm nhẳng không dứt. Tâm trạng vốn không vui vẻ gì giờ lại càng thêm bức bối. Nhìn trời ảm đạm thế này chỉ thêm phiền muộn, anh thở dài, đang định ôm chăn lại vào phòng thì nghe thấy chuông cửa kêu.

Ding!

Anh nhoài người nhìn xuống dưới sân. Cậu trai với mái tóc nâu hạt dẻ bù xù, bàn tay nắm lại thành quyền nổi cả gân xanh liên tục đập đập vào bức tường cạnh cửa, đôi chân không yên phân cứ đi vòng quanh trước thềm nhà anh.

Sehun.

Cảm giác mất mát bỗng dâng đầy trong lồng ngực, anh thu mình vào bức tường đằng sau, ánh mắt dần trở nên ảm đạm.

Ding!

Luhan không muốn gặp lại cậu thêm một lần nào nữa. Quá mệt mỏi cho tất cả rồi. Anh đã nói rõ mọi thứ. Anh không còn muốn tiếp tục liên quan đến cậu nữa. Anh muốn Sehun bước ra khỏi đời mình. Vĩnh viễn.

Ding!

Ding!

Ding!

– Vì Chúa, Luhan. Em biết là anh đang ở trong đấy. Đừng có ngoan cố thế này nữa, mở cửa cho em đi. Cho em 5 phút. Chỉ 5 phút thôi… Chúng ta cần nói chuyện

Sehun đang gọi ầm lên dưới thềm nhà. Anh sẽ không trả lời cậu đâu. Bởi vì anh đã quyết định buông xuôi rồi. Rồi cậu sẽ về thôi, khi cậu hết sạch kiên nhẫn trong vài phút nữa.

– Em biết anh đang nghĩ gì. Em sẽ không về cho đến khi anh xuống đây và mở cửa cho em, để hai chúng ta có thể nói chuyện rõ ràng. Sau đó em sẽ đi, nếu anh muốn. Và sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, nếu đó vẫn là nguyện vọng của anh nhưng ít nhất bây giờ anh cần phải nói chuyện với em đã, làm ơn Luhan à…

Anh biết cậu sẽ giữ lời. Vậy thì lần cuối. Buông chăn dạ xuống sàn nhà, anh đi xuống dưới tầng, mở cửa.

– Chúng ta chẳng còn gì để nói cả, Sehun. Đừng cư xử như một thằng nhóc đáng ghét nữa, về đi. Ít nhất thì cũng hãy để anh lưu lại hình ảnh tốt về em – ngước nhìn chàng trai cao hơn, lòng Luhan chợt sắt lại khi thấy gương mặt phờ phạc của Sehun cùng đôi vai chùng xuống đầy mỏi mệt.

– Vốn dĩ từ trước đến giờ, em vẫn luôn là một thằng nhóc đáng ghét đối với anh còn gì – Sehun vươn tay ra như muốn chạm vào Luhan, nhưng anh lùi lại ngay tức khắc.

– Về đi. Anh thực sự rất mệt. Chúng ta đã nói hết những gì cần nói.

– Chỉ có anh nói thôi. Em chưa kịp nói điều gì anh đã đi mất rồi. – cậu nở nụ cười nhàn nhạt, bàn tay lơ lửng trên không trung gượng gạo đặt lại bên hông, duy chỉ có ánh mắt nhìn Luhan từ đầu tới giờ vẫn tha thiết vô cùng – Nghe này, tất cả mọi chuyện em đã làm, xin lỗi. Vì đã cư xử như một thằng khốn nạn và không quan tâm đến cảm xúc của anh. Em thề rằng sẽ không bao giờ lặp lại những chuyện tương tự nữa nên đừng như thế này với em, được không? – nói rồi, Sehun giơ ngón tay út ra chờ đợi. Đây vốn là trò quen thuộc của anh và cậu. Móc nghéo, copy rồi đóng dấu. Những lời hứa được đề ra sẽ luôn được giữ đúng một cách trọn vẹn, bởi cả anh và cậu. Sehun chưa từng thất hứa với Luhan sau mỗi lần đóng dấu như vậy.

– Chúng ta sẽ quay trở lại là bạn? Ý em là thế à? – anh bật cười khô khốc, nỗi thất vọng trong lòng dâng lên thêm một bậc. Không phải anh không tin cậu. Chỉ là, đây không phải là điều anh muốn.

– Chẳng phải đó là điều anh muốn sao? – đôi mắt vừa nhìn anh đầy thiết tha giờ đã trở nên bối rối.

– Anh muốn gì? Muốn làm bạn em ? Chưa từng, dù chỉ một lần trong suy nghĩ, anh cũng chưa từng định trở thành bạn em, bạn thân lại càng không. Mà chúng ta là bạn sao? Ở bên cạnh em suốt 5 năm trời, nghe em ca cẩm về Eunhee của em. Bị mang ra làm vật thế thân. Thích lắm sao? Em đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của anh? Cái chó má gì mà bạn với bè? Đối với em anh có khác gì lựa chọn thứ hai không?

– Em sẽ thay đổi! Em chưa từng nghĩ anh cảm thấy như vậy bởi em chưa từng nghĩ hay cố ý đặt anh thành lựa chọn thứ hai…

– Giữa anh và Eunhee, nếu phải chọn một?- anh vốn biết cậu sẽ chọn ai. Chỉ là muốn nghe câu trả lời thật sự một lần. Để không vướng bận chấm dứt.

– Anh. – đôi mắt nâu mở to. Anh không thể tin được cậu có thể đáp ra kiên định như vậy. Y như phản xạ tự nhiên – Người yêu, ngoài kia nhiều lắm. Mất Eunhee, em có thể quen được một cô Sehee, Eunha nào đó khác. Nhưng Luhan anh lại chỉ có một.

Nhưng Luhan anh lại chỉ có một.

Chỉ có một.

Một.

Duy nhất.

Đây là những gì anh luôn kì vọng được nghe ở cậu. Câu trả lời anh mong chờ bao lâu nay đã được nói ra vào lúc anh không ngờ nhất, cũng là lúc hi vọng trong anh dần tắt.

– Em có thể không có người yêu, nhưng em không thể mất bạn thân nhất của đời mình được.

Chỉ có cậu mới có thể khiến anh vừa ở trên thiên đường lập tức chao nghiên xuống địa ngục như vậy.

Bạn bè. Bạn bè kiểu gì vậy? Sao em vẫn cứ ngoan cố không chịu hiểu?

Luhan tiến lại gần Sehun, nhón chân lên rồi chạm nhẹ môi mình vào môi cậu.

– Có kiểu bạn bè nào như thế này sao? – nhếch miệng thưởng thức gương mặt thảng thốt của cậu, anh ra đòn cuối cùng – Em về đi. Như em nói lúc đầu. Biến mất khỏi cuộc đời anh, vĩnh viễn.

Cánh cửa sau lưng đóng lại nặng nề. Ngồi thụp xuống sàn nhà rất lâu. Một lần nữa, anh suy nghĩ về mọi thứ. Giữa anh và Sehun.

Rốt cuộc thì tại sao lại phải đẩy nhau đến bước đường này?

Đáng lẽ cứ bằng lòng bên cạnh cậu với tư cách như một người bạn, được tiếp tục yêu thương cậu, không đủ sao? Làm sao mà đủ cho được.

Anh yêu Sehun.

Quá lâu rồi. Và cũng quá sâu rồi. Sâu đến mức khiến anh càng lúc càng dễ đau lòng hơn chỉ vì một câu nói, một hành động của cậu. Thế nên, anh không thể tiếp tục kéo dài sự đau đớn này thêm được nữa. Một lần cuối cùng, đau thật đau rồi quên cậu đi, yêu một người nào đó khác. Hoặc là người yêu, hoặc là không gì cả. Con đường bạn bè, anh không thể đáp ứng cậu được rồi.

*

Những ngày tháng tiếp theo ấy trở nên dài vô tận với Luhan. Anh luôn cố gắng để không nghĩ, để tỉnh táo để gạt Sehun ra khỏi cuộc sống của mình hoàn toàn.

Nhưng dường như mọi cố gắng đều trở nên vô ích khi ngay trước mắt anh, đâu đâu cũng liên quan đến Sehun.

Quán café anh làm partime vào mỗi buổi chiều Sehun sẽ đến và ngồi ở phòng dành cho nhân viên, giúp anh làm việc hay gật gà trên quầy pha chế.

Con đường trở về nhà có cậu nhóc luôn yên lặng sóng bước cùng anh, nghe anh than phiền mọi thứ xung quanh rồi góp thêm vài lời châm biếm chọc tức anh, để anh cáu lên rồi đập cho một trận.

Những buổi tối giành giật đồ ăn rồi bám dính lấy sofa nhà anh không chịu về. Đến khi anh đã mơ màng ngủ thì có ai đó trèo lên chen chúc trên chiếc giường đơn của anh và cứ ôm cứng lấy eo anh không chịu buông.

Tất cả. Đều là hình ảnh của cậu, khi mỉm cười, khi giận dữ, khi thường trực thờ ơ.

Quả thực anh rất nhớ cậu. Nỗi nhớ kéo dài liên miên, dường như chẳng có điểm dừng, ám ảnh anh đêm ngày không dứt. Nhưng mà, anh phải quên đi thôi. Cái anh cần ở cậu là tình yêu chứ không phải là tình bạn. Khi cậu không thể đáp ứng cho anh điều anh muốn, mà anh vẫn cứ cố chấp chỉ mong chờ điều ấy từ cậu thì cách tốt nhất là không can hệ gì tới nhau nữa. Có như vậy thì anh mới dần dần thôi nhớ cậu, triệt để loại tình cảm này khỏi mình rồi tìm lấy một ai đó khác.

Thực sự Luhan đã nghĩ rằng, chỉ cần yên ổn trải qua những ngày tháng tuổi trẻ nhiệt huyết bên cạnh Oh Sehun là đủ rồi. Chỉ cần mãi là bạn thân của cậu và sẽ không trở nên nhỏ mọn nếu sau này cậu có bạn gái.

Nhưng cuối cùng anh lại chẳng làm được những việc như thế. Sau những ngày dài bên cạnh cậu, yêu thương cậu, cận kề da thịt, mọi thứ đã thay đổi.

Sehun nói, là anh giúp em phát triển đúng cách.

Còn nhớ Luhan lúc ấy đã rất đau lòng, nhưng vẫn cười ngoác miệng trả lời, Đúng vậy, anh trai men lì của em nhất định sẽ khiến cho bạn gái em suốt đời không buông.

Bởi vì anh đã tin, Sehun cũng yêu mình, biết đầu khi cận kề, cậu sẽ nhân ra điều ấy, cũng sẽ yêu anh như anh đã và đang yêu cậu. Biết đâu.

Đêm hôm ấy, Luhan hình như đã khóc. Bởi vì mặt sau rất đau, cảm giác non nớt lẫn vụng về Sehun mang lại cùng mạnh bạo không thể kìm chế khiến Luhan như ngất đi trong đau đớn. Thế mà sáng hôm sau, khi tập tễnh vào phòng tắm tẩy rửa thân thể và chuẩn bị bữa sáng cho cậu, đáp lại tất cả hi vọng của Luhan là gương mặt còn ngại ngùng vẫn còn ngái ngủ của Sehun cùng “ Thực hành nhiều kĩ thuật sẽ tốt hơn”

Rồi cậu nói chuẩn bị muộn học, không thể cùng anh ăn sáng và biến mất sau cánh cửa.

Anh đánh đổ cốc café trên tay, để những mảnh vỡ và café nóng bỏng rơi đây vào chân. Nhưng anh chẳng có cảm giác gì cả. Không hẳn. Cảm giác lớn nhất bây giờ trong anh, nếu buộc phải gọi tên thì chắc hẳn là “vụn vỡ”.

Nhưng người ta vẫn nói, yêu thương là một loại cảm tình mù quáng và ngu ngốc.

Luhan cũng thế. 5 năm yêu Sehun khiến cho Luhan không dễ dàng bỏ cuộc. Thế là sau đấy, rất nhiều rất nhiều lần bọn họ làm tình. Càng về sau Sehun đã càng trở nên thuần thục còn Luhan thì luôn cố gắng bấu víu ở những lần thể xác thân cận này rằng, chỉ là Sehun chưa nhận ra, cậu cũng yêu anh.

Nhưng rồi ước vọng của Luhan đã hoàn toàn chết vào cái trước cái hôm anh nổi hứng ôm chăn ra ban công phơi nắng.

Hôm đấy Luhan không phải đi làm nên quyết định ghé qua nhà Sehun rồi cả hai cùng đi đá pes. Chìa khóa nhà cậu được đặt dưới tấm thảm trước cửa nhưng hôm ấy cửa không khóa. Luhan thản nhiên bước vào và lên nhanh chóng hướng về phía phòng ngủ của Sehun.

Cửa bật mở.

Đập vào mắt anh là cảnh tượng quen thuộc diễn ra giữa anh và Sehun hằng đêm.

Chỉ có điều bây giờ đang là buổi chiều và nằm dưới thân Sehun rên rỉ là một cô gái.

Luhan nhớ mình đã nặn ra được một nụ cười bối rối rồi khẽ khàng khép cửa lại trước tiếng hét của cô gái trên giường và ánh mắt hoảng hốt của Sehun. Cố gắng chạy ra khỏi nhà cậu nhanh nhất cả thể, anh vừa đi vừa cười. Thế mà cảm giác mặn đắng lại ứ đầy trong cổ họng anh.

– Luhan – anh biết bàn tay đang kéo mình lại là của ai. Nhưng bây giờ anh thực sự không muốn quay lại. Đối diện với cậu. Để cậu nhận ra anh đang thảm hại thế nào. Nhưng mà không kịp nữa rồi.

– Tại sao anh lại khóc? – Sehun nhìn anh ngạc nhiên. Lại thế nữa rồi. Có gì để mà ngạc nhiên chứ?

– Bởi vì anh đã rất ngu ngốc, Sehun ạ – cố hít một hơi thật sâu, Luhan lau sạch nước mắt trên mặt, rồi lại cười nhìn Sehun – Anh ngu ngốc đến nỗi tin một thằng khốn nạn như em thực ra không hẳn là khốn nạn như vậy. Và đã dễ dãi quá mức để bây giờ mất cả chì lẫn chài. Nhưng cũng chăng sao đâu, cứ coi như vừa bị chó cắn một phát, rồi sẽ anh sẽ ổn thôi. Chỉ là, bây giờ anh thực sự không muốn gặp em nữa. Không bao giờ nữa – anh giằng tay mình khỏi bàn tay trở nên cứng đờ của Sehun, quay ngoắt đi và vẫy chiếc taxi đang đỗ ở bên đường lại gần.

– Em không hiểu gì cả…Luhan à? – ánh mắt Sehun đã dao động, nhuốm vẻ hoảng sợ và bàng hoàng.

Sehun biết rồi.

Nhìn vẻ mặt của Sehun trước khi lên xe, Luhan biết, cậu đã dần sáng tỏ ra tất cả.Vậy đây là lần cuối cùng. Anh biết Sehun sẽ đến tìm mình. Đấy là cơ hội cuối cùng của cả hai. Nếu cậu vẫn cứ cố chấp như thế này, anh sẽ không bao giờ ở bên cậu nữa.

Luhan đã đánh cược. Và thua đau. Nhưng anh cũng quen rồi.

Thực ra, vốn dĩ, nếu nghĩ tình yêu là một trò cá cược thì ngay từ đầu, bản thân đã là người thua.

 

*

5 tháng sau

Luhan đã không còn làm nhân viên pha chế ở quán café cũ. Giờ anh phải tập trung viết luận án cuối năm để chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Có lẽ sau đấy anh sẽ trở về Trung Quốc, tiếp quản công ty của bố mẹ. Rồi an yên tự tại mà sống qua ngày, có thể sẽ quen một chàng trai nào đó.

Sehun. Dạo này cậu ấy thế nào nhỉ?

Thời gian thực sự có thể chữa lành mọi thứ, anh không còn trằn trọc hằng đêm vì nỗi nhớ kéo dài nào đó nữa.

Và anh biết, càng nhiều thời gian qua đi, anh sẽ ổn thực sự. Mà có lẽ cách tốt nhất để thúc đẩy chuyện này là trở về quê hương.

Bởi Hàn Quốc đâu đâu cũng toàn bóng hình của Sehun. Giờ anh vẫn có thể lờ đi, nhưng ngộ nhỡ một ngày nào đó, cậu lại xuất hiện và khiến anh lại yêu cậu thêm lần nữa, thì anh không chắc mình có thể rời xa cậu mà vẫn sống tốt được. Luhan cũng không rõ vì sao nếu gặp lại cậu, anh vẫn có thể lạc lối.

Có lẽ vì khoảng cách quá gần sẽ dễ làm anh lung lay.

Thế nên anh cần phải đi khỏi đây thôi.

Kể ra cũng buồn cười, anh chọn Hàn Quốc du học thay vì Châu Âu phồn thịnh một phần cũng vì yêu thích văn hóa nơi đây. Bỏ cả cuộc sống quý tử nhung lụa chịu đựng tất cả sang bên này chấp nhận làm thêm, học ngày học đêm để lấy tấm bằng của đại học Seoul danh giá với mong muốn sau này sẽ định cư ở đây luôn. Phần nhiều chọn đi du học Hàn vì ở đây về Trung Quốc cũng tiện. Khi bố mẹ anh có thể tiếp nhận chuyện anh chỉ yêu con trai thì anh sẽ trở về. Thực ra họ đã chấp nhận khi anh đi được một năm rồi. Nhưng vì gặp Sehun mà anh không định về nữa, quyết định định cư lại Hàn Quốc luôn. Cuối cùng thì vẫn phải đi.

Khi đang suy nghĩ những chuyện này, Luhan đang đứng ở ban công quen thuộc thì nhìn thấy một cảnh tượng cũng thân quen không kém.

Sehun.

Có điều lần này mái tóc nâu hạt dẻ không còn rối bù. Nhưng bộ dáng lo lắng vẫn vậy. Tim Luhan đập dữ dội trong lồng ngực dù anh đã nhủ bản thân phải thật bình tĩnh. Cậu cứ đi vòng quanh như thế nhưng không hề bấm chuông. Luhan cố gắng điều hòa lại cảm giác vồn vã trong lồng ngực lại và lặng lẽ ngắm nhìn Sehun. Rồi bỗng cậu ngẩng đầu nhìn lên. Luhan hốt hoảng trở lại.

– Mở cửa cho em đi – Sehun mỉm cười thật hiền.

Hành động của Luhan còn đến trước cả lí trí. Anh quên hết tất cả cái gì mà không bao giờ, mà vĩnh viễn lập tức xuống mở cửa cho Sehun.

Cửa vừa mở, Luhan bị kéo vào một cái ôm chặt cứng cùng nụ hôn không ngờ tới.Nó không giống như những nụ hôn chỉ toàn là ham muốn trước kia nữa. Anh đọc được cảm xúc sâu trong nụ hôn của Sehun lúc này. Nhớ anh, muốn anh, cần anh, không thể thiếu anh. Và yêu anh.

Luhan mỉm cười giữa những nụ hôn, vòng tay mình qua cổ cậu trai cao hơn để cho nụ hôn thêm sâu. Anh đáp lại cậu, chẳng kém cháy bỏng và da diết.

– Xin lỗi vì bây giờ mới nhận ra. Em yêu anh, Luhan – cậu thì thầm mạch lạc giữa những nụ hôn rồi ôm anh vào nhà.

Có thể là muộn màng nhưng đây là những gì Luhan đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Nên chờ thêm một chút nữa cũng không sao.

 

End.

 

 

okay but is that ending too fast? I know, yeah, but well .__. just nothing to post in HunHan’s month so Im going to repost this ._. Just wait for a FABULOUS fiction in next week kay XD It’s REALLY good than this. So, wait for me hie hie~

 

[Oneshot][KaiHun] Đam mê của Jongin

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : PG-13

Category : romance

Note : Get well soon and don’t try too hard, Jongin ah!

Quà mùng 8-3 muộn tặng mọi người *vòng chân trái tim*

  Đam mê của Jongin

 

Sehun thích nhảy. Sehun cũng thích làm thơ và làm giám đốc. Nhưng có lẽ vì thích nhảy hơn hết thảy nên cậu mới cố gắng hết mức có thể để thắng cuộc thi tuyển của SM năm nào.

Jongin thì khác. Hắn yêu nhảy. Đó là niềm đam mê cháy bỏng và ngọt ngào nhất đối với hắn. Nếu không nhảy, hắn thực sự không biết sẽ làm gì khác. Nên việc Jongin thi tuyển vào SM là việc mặc nhiên cần phải làm để thỏa mãn đam mê của bản thân.

Sehun có thể vì những lời bình luận ác ý của netizen mà tập nhảy nguyên đêm, cố gắng để không quên từng động tác nhỏ một nhưng luôn biết giữ chừng mực để không khiến bản thân gặp phải nhiều chấn thương.

Jongin lại khác. Hắn tập nhảy như điên, không kể thời gian, mặc kệ chấn thương chồng chất, mặc kệ thắt lưng kêu gào đau đớn, mặc kệ tất cả chỉ để nhảy. Vì ánh đèn sân khấu này,vì đam mê bất diệt này, Jongin có thể mặc kệ tất thảy, chỉ để được nhảy. Thế nên hắn gặp nhiều chấn thương gấp đôi Sehun. Đau cũng gấp đôi. Làm bạn với băng dán và dầu xoa bóp thì gần như là mỗi ngày.

*

Sehun tưởng rằng cường độ tập luyện của Jongin sẽ giảm đi đáng kể khi bọn họ cùng ra mắt và tiếp theo đó là những lịch trình dày đặc. Nhưng không. Tất cả những thứ ấy chỉ đang vắt kiệt Jongin thêm nữa mà thôi. Đó là những ngày cậu ta gần như chỉ ngủ chưa đến 2 tiếng một ngày, mặt mũi phờ phạc đến công ty và hòa mình theo nhịp beat, cố gắng nghĩ ra những động tác mới, đẹp mắt hơn, tinh tế hơn và đậm dấu ấn của Kai.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Đêm biểu diễn ở Music Core, chấn thương của Jongin nặng đến nỗi phải ngồi xe lăn từ cánh gà đến thẳng bệnh viện. Vì quá lo lắng nên EXO cũng đi theo. Cả lũ ngồi thừ ra ngoài hành lang bệnh viện. Tất cả đều nhìn vào cánh cửa phòng bệnh, chờ Jongin. Riêng Sehun ngồi bất động nhìn mũi giầy. Đôi giầy này là Jongin đòi đổi với Sehun trước khi lên sân khấu khoảng 2 phút. Vì cậu ta vừa nói đổi xong liền ngồi thụp xuống tháo giầy của Sehun nên cũng chẳng còn cách nào. Đôi giày có vấn đề. Chắc chắn là như thế. Chính vì đôi giày mà Jong In mới ngã đập cả lưng xuống sàn diễn. Vậy mà vẫn cố bật dậy, hoàn thành nốt đoạn cuối của Growl.

–      Jongin!- tiếng Baekhyun gọi đã kéo Sehun trở về thực tại. Cậu liếc xuống chân Jongin. Lúc này hắn đã tháo giày ra, vẫn ngồi trên xe lăn và cũng đang nhìn cậu, miệng khẽ kéo thành nụ cười hiền. Chân phải hắn có bốn vết tím ở hai bên bàn chân. Tại sao Sehun lại không phát hiện ra? Tại sao Jongin lại làm như thế? Hắn là đồ ngốc sao? Tức giận và bất lực bủa vây lấy Sehun, cậu xoay người lại và bỏ đi. Bỏ lại ánh nhìn ngơ ngác của 10 thành viên còn lại, bỏ lại nụ cười hiền vội tắt và ánh mắt dần nhuốm lại vẻ ảm đạm của Jongin.

*

Những tuần sau đó, nếu thấy Jongin thì sẽ không thấy Sehun.

Đêm diễn ở Music core cũng là lịch trình cuối cùng trong đợt quảng bá này nên thời gian của cả nhóm cũng dư dả hơn và có nhiều thời gian để nướng trên giường đến khét lẹt hay mua sắm tẹt ga. Đáng lẽ Jongin và Sehun đã định rằng họ sẽ cùng đi Nhật với Taemin trong vòng 2 ngày rồi bay sang Trung Quốc về Thanh Đảo chơi với Tao. Nhưng tất cả đều thay đổi sau buổi tối Jongin chấn thương. Jongin đi Nhật với Taemin còn Sehun book vé đến Thanh Đảo. Khi cả hai cùng trở về sau chuyến du lịch ngắn ngày, Sehun kéo Tao ra khỏi kí túc xá gần như mỗi ngày, bỏ mặc Jongin không biết cùng ai chơi LOL.

Sau 1 tuần bị buộc phải dưỡng thương ở nhà, dưới sự chăm sóc cùng giám sát như gà mẹ của Joonmyun và Kyungsoo, Jongin cuối cùng cũng được đến công ty luyện tập. Khởi động xong xuôi đâu đó, hắn bật nhạc và nghĩ những động tác mới cho album sắp tới của EXO. Giáo viên dạy nhảy của bọn họ muốn họ tự sáng tác một bài hát cùng với vũ đạo hoàn chỉnh. Vũ đạo thì Jongin, Sehun, Luhan sẽ lo, lời đã có Yixing và Jongdae, rap sẽ do Kris và Chanyeol phụ trách. Dù đến tháng 3 mới cần và bây giờ mới là đầu tháng 1, nhưng không có việc gì làm và chân hắn cũng ngứa ngáy muốn nhảy nên mới lăn xả vào phòng tập. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi nhạc đột ngột tắt giữa đoạn điệp khúc của The monster. Jongin dừng động tác, quay về chiếc loa đột ngột im bặt.

Một thân ảnh đã đứng đó từ bao giờ, giận dữ cùng phẫn nộ nhìn hắn. Trên tay Sehun là chiếc phích cắm loa, cậu ném phích cắm xuống sàn, sấn bước tới trước mặt Sehun. Cậu đấm thẳng vào ngực Jongin bằng toàn bộ sức lực mà mình có.

–      CHẾT TIỆT, KIM JONG IN! CẬU ĐỊNH TẬP ĐẾN TÀN PHẾT LUÔN ĐÚNG KHÔNG? BÁC SĨ ĐÃ DẶN THẾ NÀO? NÓI NGHỈ NGƠI 1 TUẦN LIỀN CHỈ NGHỈ NGƠI 1 TUẦN THÔI SAO? NHẢY! NHẢY! NHẢY! NGOÀI NHẢY RA KHÔNG CÒN GÌ QUAN TRỌNG VỚI CẬU NỮA CÓ ĐÚNG KHÔNG? GIÀY CỦA TÔI CÓ VẤN ĐỀ THÌ LIÊN QUAN GÌ TỚI CẬU CHỨ, AI CẦN CẬU LO! CÓ BAO GIỜ CẬU NGHĨ ĐẾN CẢM GIÁC CỦA TÔI HAY KHÔNG? CON MẸ NÓ, CẬU CÓ HIỂU CÁI SỰ BẤT LỰC KHI NHÌN THẤY CẬU CHỈ BIẾT CÓ NHẢY, CHỈ BIẾT LÀM BẢN THÂN THÊM ĐAU ĐỚN CÒN CẢM GIÁC NHƯ LÀ KHÔNG ĐỦ CỦA TÔI HAY KHÔNG? NGỦ THÊM VÀI TIẾNG NHẢY ÍT ĐI VÀI TIẾNG THÌ SAO? ĐAM MÊ LỤI TÀN? HAY KHÔNG CÒN LÀ CỖ MÁY NHẢY CỦA EXO NỮA? TRẢ LỜI ĐI!

–      Từ khi gặp cậu, yêu nhảy cũng không bằng yêu cậu.

Lần đầu tiên sau 4 năm quen biết, Jongin thấy Sehun tức giận như vậy. Cậu luôn trầm lặng và dễ bằng lòng, không tức giận bao giờ. Jongin biết lần này Sehun cảm thấy rất khổ sở. Nên mới không gợi chuyện với cậu, để cho cậu có thời gian thích nghi với mọi chuyện trở lại. Dù thực lòng, Jongin đã rất muốn ôm chặt lấy cậu và nói rằng mọi chuyện thực sự không phải lỗi của Sehun khi nghe thấy tiếng thổn thức từ rấm rứt phát ra từ trong phòng cậu. Nhưng Jongin nghĩ rằng, nếu giờ xông vào gặp cậu sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn, nên hắn đành bất lực quay về phòng, cả đêm thức trắng nhìn trần nhà.

Mọi thứ cứ như thế cho đến hôm nay, Sehun ở đây với đôi mắt đầy nước cùng giận dữ.

Jongin đau nhói. Đau không thở được. Đau hơn mọi chấn thương trên người từ trước đến giờ. Khi hắn biết những giọt nước mắt này là vì hắn. Khi cơn tức giận đến cực điểm này cũng là thương hắn, vì yêu hắn, vì lo cho hắn.

Jongin cố đứng dậy, xoa xoa vùng ngực bị Sehun đánh. Hắn kéo Sehun vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu như mẹ vẫn làm hồi bé với mình, và mặc cậu khóc đến phát nấc.

–      Hứa với tôi, từ này trở đi, có chuyện gì thì phải nói, không được giấu diếm tự ý giải quyết. Còn nữa, một ngày phải nằm cạnh tôi ngủ ít nhất là 4 tiếng, chấn thương thì không được nhảy – sau khi để hắn đứng đến mỏi như và nước mắt Sehun đã thấm ướt cả vai áo trái. Cậu muốn hắn phải nhớ những điều cậu nói hôm nay và nghiêm túc thực hiện. Cậu rất sợ một lần nữa mình vô tình trở thành nguyên nhân gây ra chấn thương của Jongin, cậu thực sự rất sợ – Nếu còn có lần sau, chúng ta chia tay.

–      Được, tớ hứa. Sẽ không bao giờ để cậu phải lo lắng nữa.

Jongin yêu nhảy, đam mê nhảy, có thể sống chết vì nhảy. Đấy là trước khi Jongin biết và yêu Sehun. Khi nhìn thấy vì mình mà cậu đã dằn vặt và khổ sở thế nào, Jongin đã thề với bản thân sẽ không bao giờ là nguyên nhân làm cho cậu khóc, khiến cho cậu đau đớn nữa.

Thấy Sehun đã dần nguôi ngoai, hắn nâng mặt cậu lên bằng cả hai tay, ngón tay cái khẽ lau đi nước mắt còn đọng lại trên má, và kéo cậu vào một nụ hôn dịu dàng. Giống như một lời xin lỗi và xoa dịu cho trái tim luôn nặng nề của cậu những ngày qua. Những nụ hôn liên miên để kéo hai người lại gần nhau hơn, xóa nhòa đi mọi khoảng cách đáng ghét giữa cả hai suốt những ngày qua.

End.

 

[Oneshot][KaiHun] The Stupidness

Author: Bun

Couple: KaiHun

Rating: PG-13

Category: OE, like Korean drama lol

Note : Nói chung là fic từ năm ngoái post lên, kiểu cũng bình thường lắm

                                                                                                                                                             The Stupidness

Cậu bấm từng con số quen thuộc, ấn vào nút màu xanh bên trái rồi áp lên tai. Đáp lại cậu là những tiếng tút dài không hồi âm, âm thanh lặp lại quen thuộc và cố hữu. Mặc dù tiếng tút đã tắt hẳn nhưng cậu vẫn áp nó vào tai và bất thần như thế một lúc lâu, cho đến khi những âm thanh leng keng từ chiếc đồng hồ quả lắc phát ra làm cho thức tỉnh.

Là thức tỉnh khỏi những chờ đợi mòi mỏn.

Bỏ điện thoại xuống và đi vào bếp hâm nóng lại thức ăn một lần nữa. Cậu đã làm việc này ba lần trong buổi tối ngày hôm nay. Và lần này là lần thứ tư, khi chiếc đồng hồ quả lắc trên tường báo hiệu cho cậu biết bây giờ đã là hai giờ sáng.

Sau khi hâm nóng đồ ăn, cậu ngồi sắp lại mâm cơm theo một trật tự khác, rồi lại đậy lồng bàn , tự pha cho bản thân một cốc cà phê và ra sofa phòng khách ngồi xem TV. Cậu cứ chuyển kênh liên tục, một lúc sau thì dừng lại trước hình ảnh luôn xuất hiện mỗi khi nhà đài không có lịch chiếu. Nhìn trân trân vào những vạch kẻ màu sắc xen ngang, cái nhìn trống rỗng và thầm lặng.

Nhìn chỉ để nhìn mà thôi.

6  giờ sáng.

Tiếng động cơ xe ô tô quen thuộc, cậu vội đứng dậy tắt TV, rồi chạy ra mở cửa, khẽ mỉm cười để chào đón người con trai với dáng vẻ mệt mỏi trước mặt. Đáp lại sự hồ hởi trong ánh mắt cậu vẫn là dáng vẻ dửng dưng nơi anh, mặc dù cậu đang đứng ở trước cửa nhưng anh cũng bước nhanh vào trong rồi lên phòng ngủ, không thèm nhìn cậu tới một lần. Gương mặt thoáng chút hồ hởi nay lại trở nên trầm mặc và im lặng như lúc người kia chưa xuất hiện, nhẹ nhàng khóa cửa lại, cậu cũng bước lên gác theo, làm ngơ mâm thức ăn đã được chuẩn bị đầy công phu trên bàn kia.

Nằm xuống bên cạnh Jong In khẽ khàng nhất có thể, Sehun quay người về phía anh,nhìn chằm chằm vào tấm vững trãi ấy. Tự nhiên giơ tay ra với ý muốn chạm vào nhưng rồi cũng rất nhanh chóng, cánh tay được hạ  xuống, cậu lại tiếp tục yên lặng ngắm nhìn. Rồi nước mắt từ đâu chảy tràn trên gương mặt luôn mang dáng vẻ thầm lặng và đầy cam chịu ấy.

Nước mắt cứ tựa như axit vậy, biến khuôn mặt cam chịu đầy thầm lặng ấy trở nên đau đớn và méo mó đến tội nghiệp. Cứ khóc mãi cho đến khi thiếp đi trong giấc ngủ mệt nhoài.

Liếc nhìn người trên giường đang còn say ngủ với gương mặt buồn bã và đôi mắt sưng húp. Jong In thở dài, rồi quay đi và khép cửa phòng lại.

Rõ là một cuộc hôn nhân không lối thoát.

Anh chán nản chỉnh trang lại trang phục một lần nữa rồi bước nhanh ra khỏi phòng.

Jong In đã quá quen thuộc với sự chịu đựng đến như nhược của cậu ta rồi. Anh luôn cảm thấy khó chịu bởi sự im lặng và cam chịu của cậu ta. Anh chán ngán cái vẻ ngọt ngào và đầy dịu dàng ấy, nó chả thể nào thu hút lấy anh, khiến cho anh thấy hứng thú trong suốt năm năm với cuộc sống hôn nhân nhạt nhẽo này. Nếu không vì cái vẻ mặt nhìn muốn thương hại đó thì chắc chắn là anh đã viết giấy li hôn lâu rồi.

Mỗi buổi sáng Jong In đều có ý nghĩ như thế, mỗi khi liếc nhìn Se Hun  trước khi đi làm. Mỗi khi nghĩ về cuộc hôn nhân được vun tạo bởi gia đình bắt buộc, chứ chẳng phải do tình yêu mang lại. Đã từng có lúc nghĩ, sống với nhau rồi sẽ có tình cảm, nhưng tính cách quá thuần và nghe lời của Se Hun không thể làm cho một người táo bạo và bất kham như Jong In cảm thấy hứng thú cho nổi. Cho nên sau bao cố gắng dày công vun đắp suốt hai năm đầu, anh quyết định mặc kệ cậu ta và quay trở lại với cuộc sống tự do đầy phóng khoáng trước khi kết hôn.

X

Tới nhà người tình bé nhỏ của mình, anh gần như lao tới cậu với vận tốc ánh sáng, đặt một nụ hôn sâu lên mái tóc nâu mềm, anh âu yếm thì thầm lời yêu thương. Đáp lại lời thì thầm dịu dàng của anh là phát cấu kinh điển vào tay.

–         Đồ sến súa – Tao buông lời đáp, rồi thoát khỏi vòng tay ôm ghì của Jong In.

–         Nhưng em yêu đồ sến sụa này, phải không ? – kéo Tao lại vào lòng, và nhìn thẳng vào mắt cậu.

–         ….

Không có tiếng trả lời, chỉ có tia cười lấp lánh trong ánh mắt sắc sảo nhưng cũng cực kì mê hoặc kia.

Bàn tay ghì quanh vòng eo mềm lỏng dần, anh thật sự không hiểu được cậu trả lời ẩn sâu trong đôi mắt trong veo mà mịt mờ ấy.

Tao cười buồn.Đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh, rồi lướt qua vành tai, cậu khẽ buông lời :

–         Anh về đi, chúng ta kết thúc.

Đẩy Jong In ra cửa và đóng lại, cậu ngồi gục xuống than thở trong suy nghĩ.

Vốn đối với anh, em chỉ là bông hoa lạ.

X

Ngồi trong xe ô tô và suy nghĩ về ánh mắt của Tao lúc nãy. Anh vẫn không thể hiểu ý tứ chất sâu trong đó. Chỉ thấy hình bóng phản chiếu của anh trong đôi mắt trong veo ấy mà thôi.

Rồi anh lại nghĩ tới chuyện của anh và Tao. Chính xác thì anh bắt đầu mặc kệ cuộc hôn nhân giữa mình và Se Hun từ khi quen Tao.

Anh đã bị thu hút bởi vẻ đẹp mê hồn nhưng lại rất đáng sợ ấy. Nét đẹp lạnh lùng và cực kì sắc sảo. Y như một con mèo hoang. Quyến rũ anh ngay từ giây phút đầu tiên.cKhác hẳn với cái vẻ hiền lành nhu mì của Se Hun. Anh biết rằng Tao chính là người dành cho anh. Một người mà anh luôn mơ ước được yêu thương, chăm sóc và che chở cho. Và rồi khi hai người đã yêu nhau, anh nhận ra mình gần như mù tịt trong việc đón ý cậu, còn cậu lại quá sành sỏi trong việc hiểu ý anh. Nhưng như vậy chỉ khiến anh thêm chắc chắn vào tình yêu của bản thân dành cho cậu. Bởi chưa chưa có người nào đủ sức để khiến anh lạc lối và mù mờ, khiến anh như lạc vào ma hồn trận mà không hề có ý định muốn thoát ra. Càng bí ẩn anh lại càng muốn khám phá nhưng suốt ba năm qua , anh hầu như không thể hiểu được những suy nghĩ đang chất chứa trong Tao.

 

Đẩy mình khỏi những suy nghĩ chất chồng về Tao, anh nhận ra tất cả những quyển sách viết về tình yêu chỉ là một đống vớ vẩn. Làm quái gì có chuyện đau khổ hay quỵ lụy vì thất tình cơ chứ ? Tiêu biểu là anh đây, những gì anh cảm thấy lúc này chỉ là một sự thất bại mơ hồ vì không thể… chiếm hữu ? Ừ, chiếm hữu không phải cũng là một kiểu yêu hay sao ?

X

Nhìn vào người con trai khóc đến sưng vù cả mặt ở trong gương, Tao bật cười thành tiếng.

Tiếng cười và tiếng khóc vốn chẳng thể đi chung với nhau. Nếu bắt buộc phải đi cạnh nhau thì sẽ tạo thành một tạp âm quái dị và đầy bi thương.

Tao đã đánh cược. Đã cố tin vào tình yêu mà Jong In vẫn nói. Cố tìm thứ tình yêu anh dành cho mình trong đôi mắt nâu. Nhưng chỉ có hình bóng cậu phản chiếu lại cùng với sự chiếm hữu điên cuồng.

Chiếm hữu không phải là yêu.

Khi anh thực sự chiếm được cậu cũng là lúc anh không cần cậu nữa. Mà cậu thì quá mệt mỏi khi cứ tiếp tục phải đóng vai một thằng dở người tỏ vẻ khó hiểu để khiến anh cho tiếp tục có hứng thú với mình. Cậu đã đánh cược rằng anh cũng có thể yêu cậu. Nhưng sự thực thì không, anh vẫn luôn yêu Sehun. Chỉ là anh ấy không nhận ra. Hay đúng hơn, anh luôn gắng sức để phủ nhận nó.

Có lẽ anh cũng sợ rồi mình sẽ giống bố, tan chảy vì sự dịu dàng của mẹ rồi cũng vì nó mà tan nát ngày mẹ ra đi. Anh chỉ đang sợ sự dịu dàng cùng tình yêu ngọt ngào của cậu ấy sẽ giết chết anh từ sâu trong tiềm thức, như cách mà mẹ anh đã làm với bố.

Tao biết những chuyện này khi nghe tiếng anh thầm thì trong những cơn say triền miên, những câu chuyện lẫn lộn vào với nhau, rồi kết thúc bằng những giọt nước mắt  ít ỏi xuất hiện cùng tiếng gọi Sehun nghe sao mà não nề. Cậu yêu anh và cậu luôn mong anh hạnh phúc, bất kể là với ai. Nên cậu cần phải để anh đi và nhận ra đâu mới là bến bờ thực sự của anh.

X

Sau cuộc chia tay đột ngột ấy, Tao đã biến mất khỏi cuộc đời Jong In hoàn toàn. Cậu thay số điện thoại, đi đến một vùng trời mới, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với những người mà anh quen.

Khi biết những điều này, Jong In đã hoàn toàn trách cứ Sehun, nó như một cách đổ thêm dầu vào lửa, anh cảm thấy phát ngấy lên ngôi nhà với chàng trai yếu ớt với chức danh vợ anh ấy. Hơn một tháng nay, anh chẳng  về nhà và cố gắng không nghĩ đến những giọt nước mắt đầy tràn sẽ xuất hiện ngay tức khắc mỗi khi anh quay mặtt đi.

Nhưng rồi cho đến một hôm, việc làm ăn của công ty có chút vấn đề, những sự giận dữ vô cứ bấy lâu nay âm ỉ trong anh nhờ dịp này mà bùng cháy dữ dội. Anh quát lên với tài xế yêu cầu trở về nhà, mong chờ nhìn thấy gương mặt của Sehu.

Jongin cũng không rõ vì sao bản thân lại mong chờ được nhìn thấy Sehun đến vậy. Nhưng tất cả những tức giận vô cớ mà anh cho là vì cậu này, dường như cũng chỉ có thể xóa nhòa bởi cậu mà thôi.

–         Thiếu gia, đến nhà rồi ạ – tiếng người lái xe đánh thức anh khỏi giấc ngủ tạm bợ, anh mở cửa xe rồi lững thững bước vào nhà.

–         Sehun ? – anh đoán cậu cũng đã ngán ngẩm với việc chờ đợi đầy vô nghĩa này nên Jongin lên thẳng phòng ngủ.Nhưng không có ai cả. Mở tủ âm tường, quần áo của cậu đã biến mất. Các đồ dung thông thường hay đồ dùng cá nhân của Sehun cũng tương tự.

Vì quá mệt mỏi nên anh nằm ngay lên giường, không suy nghĩ nhiều.Chắc cũng như mọi lần khác, cậu quay về thăm gia đình ít ngày.

Sáng sớm hôm sau, Jong In tỉnh dậy với cơn đau đầu tệ hại. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, anh nặng nề lê bước xuống bếp. Cùng với cơn đau đầu là cảm giác cổ họng khát cháy. Tu nước ừng ực, anh yêu cầu người làm chuẩn bị đồ ăn sáng rồi thong dong ngồi xuống. Anh ghét khi cứ phải tiếp tục ra lệnh như thế này, nếu Sehun ở đây, cậu ấy hoàn toàn rõ mình cần phải làm gì, Sehun vẫn tốt hơn.

–         Miera, cái gì thế này ? – cầm tờ giấy cùng chiếc phong bì chặn dưới chiếc điều khiển, anh định đọc lướt qua.

Nhưng đập vào mắt anh là,  ĐƠN LI HÔN ?

Sehun muốn li hôn với anh.

Cậu đã kí sẵn. Chiếc phong bì còn lại, là việc sẽ không tranh chấp đòi hỏi gì về tài sản của anh, ngoại trừ chiếc nhẫn cậu vẫn đeo lúc cưới.

Không còn gì sót lại nữa.

Anh bàng hoàng. Cậu bỏ anh rồi. Cậu cũng hết kiên nhẫn với cuộc sống hôn nhân đầy tạm bợ này rồi.

Đáng lẽ anh không nên chần chừ một giây một phút nào mà kí ngay lập tức vào đơn li hôn mới phải. Đáng lẽ anh nên cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu đã là người ra quyết định hộ anh, để anh sẽ không bao giờ phải bực mình vì cái kiểu nhu nhược của cậu nữa. Đáng lẽ anh nên đi tìm Tao ngay bây giờ, đón cậu về đây rồi cầu hôn với cậu. Hai người sẽ hạnh phúc đến già.

Đúng không?

Đó chính xác là những gì anh nên cảm nhận và nên làm. Nhưng tất cả những gì xuất hiện trong anh bây giờ là những nỗi đau từ mọi nơi dần xâm chiếm lấy cơ thể anh,chúng len lỏi khắp cơ thể anh và khiến anh thấy khổ sở đến không tưởng. Trong suốt cuộc đời anh, cảm giác mất mát và đau đớn chưa bao giờ lớn đến thế. Lớn hơn cả hồi mẹ bỏ đi theo người khác.

Anh quá ngu ngốc khi bây giờ mới nhận ra rốt cuộc anh yêu Sehun tới mức nào. Ngu ngốc khi nhận ra không phải anh không nỡ bỏ cậu, mà là anh không cách nào bỏ cậu.

Bởi trong suốt ba năm qua, cậu là nơi duy nhất sẵn sàng dung chứa anh bằng ấm áp và tất cả yêu thương mà cậu có cho dù khi đó, trông anh có nhếch nhác, thảm hại hay khốn nạn đến cỡ nào.

Cậu là người duy nhất yêu thương anh vô điều kiện, chia sẻ hơi ấm ít ỏi cậu có với anh và luôn cố gắng quan tâm anh theo cách tốt nhất mà cậu có thể. Cậu đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Cậu đã luôn hi vọng anh sẽ nhận ra mọi thứ. Hoặc hi vọng anh cũng yêu cậu như cậu đã luôn yêu anh.

Nhưng giờ thì Sehun mệt rồi. Sehun không còn muốn anh nữa. Loại khốn nạn và ngu ngốc như anh, Sehun thật sự không muốn dây dưa.

Nhưng anh phải đi tìm Sehun, cho dù cậu không còn muốn nhìn thấy anh, muốn đánh đuổi anh đi thì anh cũng phải đi tìm cậu. Anh sẽ xin lỗi, hàng ngàn lần, hàng triệu lần vì những điều ngu ngốc anh đã mắc phải trong quá khứ. Anh sẽ giữ cậu lại bên mình, anh sẽ trân trọng và yêu thương cậu suốt những năm còn lại của cuộc đời mình để bù đắp lại tất cả. Bởi giờ đây, dẫu muộn màng thì anh cũng hoàn toàn thấu hiểu, người anh yêu thương bấy lâu là ai. Anh cũng hoàn toàn hiểu mọi thứ anh vốn mông lung về Tao từ trước đến nay. Hóa ra chỉ có mình anh là ngu ngốc như vậy. Đến Tao cũng biết rõ đáp án là gì. Vì vậy nên anh càng phải đi tìm Sehun, chuộc lại sai lầm của bản thân mình.

End.

[Drabble][HunHan] Your back

Author: Bun

Couple: HunHan

Rating: PG-13

Note: Năm mới vui vẻ nha~  Viết một chút giải tỏa cảm xúc hỗn độn trong lòng. Năm mới phải thay đổi ít nhất một tuần một fic kiki. Anw, năm mới ấm áp, cầu gì được nấy nhé mọi người :3

Enjoy!

Your Back

Ảnh

Bóng lưng của Sehun trông thật buồn. Nhìn thấy rồi là chỉ muốn dang rộng tay ôm gọn bóng lưng ấy vào mình thôi.

Nhưng thường thì Sehun sẽ ôm tôi như vậy. Cằm của cậu sẽ tì lên hõm vai tôi, đôi khi cậu còn thổi vào gáy tôi khiến cho tôi nhột nhạt vô cùng. Và cũng có đôi khi, cậu ngủ quên luôn trên vai tôi,vẫn với cánh tay giữ khư khư lấy eo tôi không buông.

Những khi  ngồi một mình ngoài lan can, nhâm nhi bia lon và ngẩng đầu nhìn trời là những lúc tâm trạng Sehun không hề tốt. Những lúc ấy, đáng lẽ tôi sẽ để cậu yên nếu như vòm lưng rộng ấy trông không cô đơn đến thế.

Tôi khẽ nhích tới gần và vòng tay ôm lấy cậu nhưng lần nào cũng vậy, cậu sẽ quay ngược người lại rồi ôm gọn tôi vào lòng.

Hôm nay cũng không phải là một ngoại lệ. Tôi đang mơ màng bởi mùi men bia vất vưởng trong không khí , thoải mái thả cả người mình vào vòm ngực vững chãi và mơ màng nghe giọng hát đã khàn cả đi vì hơi men như đang nhả từng từ vào trong không khí. Giọng gì mà vừa trầm vừa đục. Bài hát ca từ sao lại buồn đến thế. Nhưng mà, rất dễ để dỗ ngủ.

Nên là tôi chuẩn bị ngủ mất  rồi.

Và cậu sẽ lại phải bế tôi như kiểu bế công chúa vào phòng khi sương đêm trở nên dày đặc thêm. Tôi cũng không thích bị bế như vậy, nhưng mà kệ.

Dù sao thì còn hơn là bị đánh thức giữa lúc ngủ mà. Rồi bỗng dưng tôi lại nghĩ tới bóng lưng thon dài của cậu. Cái nỗi buồn mênh mang mà cậu vẫn hay bị cuốn vào ấy. Dẫu chỉ một lúc thôi. Nhưng cũng đủ khiến tôi  thấy xót xa. Tôi chẳng muốn mộy Sehun như vậy chút nào. Cậu còn có tôi cơ mà. Dù tôi chẳng giúp ích gì cho cậu cả và chí phá đám mỗi khi cậu như treo theo một tấm biển ở bên cạnh với dòng chữ “tôi muốn ở một mình”. Tôi sẽ thấy ổn thôi nếu kiểu “tôi-muốn-một-mình” của cậu là đi xem phim một mình hoặc đi chơi bời đâu đó mà không có tôi, ít nhất là kiểu một mình theo nghĩa tích cực và vui vẻ, chứ không phải cái kiểu ngồi hứng gió đêm trên ban công, nhâm nhi bia lon một mình và hát mấy bài ca buồn tệ. Tôi ghét thấy cậu như vậy kinh khủng. Nên tôi mới phá đám, dù gì, nỗi buồn của cậu chắc sẽ đỡ hơn khi có người cùng chia sẻ. Có thể tôi đang đề cao bản thân, nhưng tôi nghĩ khi tôi ở đấy, cậu sẽ thấy ổn hơn là chẳng có ai, dù rằng tôi chỉ im lặng và vật vờ trong lòng cậu.

Nhưng hôm nay thì khác. Tôi bỗng thấy hơi hoang mang. Có khi nào Sehun vẫn luôn âm thầm khó chịu vì sự hiện diện của tôi mà không tiện nói hay không?

-Sehun này. –tôi ngước nhìn cậu, có tí lo lắng.

-Ờ sao thế? – cậu dừng việc hát mấy bài ca buồn buồn và đáp lại ánh nhìn của tôi.

– Yah, với hyung phải dùng kính ngữ chứ ? – đó đó, yêu phi công là khổ thế đó lại còn hiền lành nên toàn bị bắt nạt thôi..

– Thế muốn gì, Luhan-sshi?- tôi ghét cậu Oh Yehet, nghe xa lạ thế gây tổn thương đấy biết không?

– Luhan hyung cũng được mà.. Mà sao cả ngôi xưng cũng không có vậy ? Tôi còn chẳng bằng hai thằng TaoKai hay sao TT-TT

– Lại lảm nhảm gì đấy, muốn nát môi không? – đó là mẫu câu thường được sử dụng nhất mỗi khi tôi bắt đầu giận dỗi lung tung (ghen tuông thì có) vì sự thân thiết quá đà của Sehun với mấy nhóc bạn thân của cậu. Mà ý tứ câu này thật tôi chẳng muốn giải thích chút nào, chỉ gây ngượng ngùng đến là khổ sở cho tôi mà thôi ToT

– Lúc nhờ vả gì nhau thì Luhanie ngọt xớt thế mà bình thường thì trở mặt như này, tôi thật vô phúc mà T_T Toàn bị người yêu bắt nạt thôi T^T

– Thế muốn gọi Luhan hyung làm gì? Phân biệt rõ khoảng cách tuổi tác à? Thế lại chẳng buồn hơn ấy.

– Ừ, cũng đúng nhỉ. Mà này..

– Làm sao ?

– Cậu có khó chịu không?

-..

– Việc tôi cứ phá đám những lúc cậu cần ở một mình như bây giờ ấy

– Đồ hâm dở – sau khi nghe câu hỏi của tôi, Sehun lập tức bật cười và véo mạnh vào eo tôi – Thế em thì sao? Có khó chịu mỗi khi em khóc tu tu khi xem mấy bộ phim có kết thúc SE và tôithì cứ ôm em dỗ dành, mặc em thút thít hít hít ngửi ngửi như mèo con  trên người tôi không? Lại còn là mèo con đầy nước mũi nữa chứ…

– Tất nhiên là không. Cơ mà trạng thái của tôi và của cậu khác nhau. Tính cách của cậu cũng khác tôi. So sánh vậy sao được – tôi khẽ phản bác.

– Về cơ bản, khi ai đó buồn và cảm thấy cô đơn, tất cả bọn họ đều mong có người mình yêu thương nhất ở bên cạnh vỗ về. Dù em chẳng nói gì và chỉ biết ngủ mê mệt trong lòng tôi, thì vẫn tốt hơn là chẳng có ai ở bên. Có em ở đây đã giúp tôi thấy vơi đi rất nhiều rồi. Luhan là tốt nhất – cậu nói một hơi rồi ngừng lại. Đôi mắt cong cong hình trăng lưỡi liềm. Tôi ngây ngẩn cả người. Dù tôi đã nhìn thấy nụ cười này ở mọi góc độ và cả nghìn lần thì cái cảm giác chân như không sao chạm đất vẫn luôn xuất hiện mỗi khi nhìn thấy Sehun cười.

Sehun rất ít khi nói dài như vậy. Nhưng những gì cậu nói đều là những câu trả lời khiến tôi ấm lòng không sao tả được. Hoặc thường là khiến tôi sửng sốt và nghẹn cả họng. Có thể vì tính cách cậu vốn lạnh lùng ít nói nên có nhiều thời gian để nghĩ ra mấy lời đối đáp thông minh hơn tôi. Nhưng mà thế thì đã sao. Tôi thích Sehun như vậy. Đó vốn là mẫu người  tôi vẫn luôn tìm kiếm.

Tôi  cũng đã nói luôn cả phần cậu rồi nên cậu cứ im lìm như vậy cũng chẳng sao. Chúng tôi vốn rất ổn trong vụ bù trừ lẫn nhau mà. Tôi nhắm mắt, tiếp tục rúc sâu vào lòng cậu và chuẩn bị để ngủ lại. Thế là đủ rồi. Tôi mỉm cười mãn nguyện. Chỉ cần tôi luôn là điều “tốt nhất” với cậu và ngược lại là đủ rồi.

Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, loáng thoáng đâu đó giữa những cơn mơ màng là câu nói tôi luôn muốn nghe cho dù đã được nghe bao nhiêu lần đi nữa,

“Thương em nhất em có biết không?” rồi cánh tay quanh eo tôi bỗng siết chặt hơn. Hình như tôi đã khẽ gật đầu giữa những cơn mơ.

End.