[Oneshot][KaiHun] Mine

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : 13+

Category : ngọt, hơi ngược tí =))

Note: Chúng ta cần phải trải qua một vài cuộc tình mới có thể tìm được tình yêu thực sự. Khi nó đến, tất cả sự chờ đợi đều là đáng giá và những câu “Giá như..” đều sẽ được đền đáp một cách xứng đáng.

 Mine

 

 

Một đêm dài. Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn cùng những cơn mơ dai dẳng về đôi mắt nâu không ngừng run rẩy một cách bi thương ấy.

 

Với tay bật đèn ngủ, tiện thể cầm luôn bao thuốc dở dang bên cạnh, tôi châm lửa, hít căng buồng phổi chất khỏi dày đặc, dưa vào thứ nicotin ít ỏi trong ấy mà bình tâm trở lại.

 

Vài tiếng trước, em gọi tôi đến hàng cafe yêu thích của mình rồi chào đón tôi bằng một nụ cười gượng ép méo mó và chẳng nói gì thêm.

 

Không khí im lặng chẳng quen thuộc chút nào khiến tôi bắt đầu luống cuống. Gương mặt vốn không mấy biểu cảm của em lúc này đây cũng hiện rõ lên vẻ buồn bã không thể che giấu.

 

Em làm sao vậy ? Zitao lại làm gì em sao ? Em có ổn không ? Có đau chỗ nào không ? Đừng im lặng như vậy , Sehun ah…

 

‘Zitao hyung đâu ?’

 

Có hàng nghìn câu hỏi chực bật ra nơi đầu lưỡi. Nhưng rồi cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể hỏi thăm em, bằng tư cách của một người bạn chỉ là thế này.

‘Hình như anh ấy đi công tác rồi. Nhật Bản ? Trung Quốc ? Em cũng không để ý lắm’ – bọt kem trong cốc capuchino của em đã tan hết từ bao giờ. Trong vô thức, em cứ xoay vần chiếc cốc, khiến nước trong cốc cứ sóng sánh chỉ chực đổ ra ngoài.

 

Từ bao giờ em lại không để tâm đến Zitao như vậy ?

 

4 năm qua, đủ để tôi biết rõ, em yêu hắn ta nhiều tới mức nào.

 

Tình yêu của em dành cho hắn là sự cố chấp mà cũng là sự kiên trì đến mức đáng thương.

 

Em chưa từng than thở với tôi, dù chỉ một lần, việc hắn chỉ có thể gặp em vài ngày trong một tháng, việc hắn luôn độc đoán với em hay việc hắn lúc thì nắm em thật chặt, lúc lại buông em ra, mặc em vẫy vùng mà rơi tự do.

 

Em cũng chưa từng ngừng quan tâm tới hắn, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để cố làm vui lòng hắn,nắm rõ lịch trình công tác để nhắc nhở hắn mặc ấm hay ăn uống đầy đủ. Cố gắng biến căn nhà rộng thênh thang hầu như luôn chỉ có mình em ở trở nên ấm cúng, có hơi thở của gia đình để mỗi khi hắn trở về sẽ lập tức thấy thoải mái.

 

Sehun mà tôi biết, đã vì một kẻ vốn dĩ chưa từng quan tâm đến mình mà làm rất nhiều điều, vui vẻ trao cho hắn hết thảy tình yêu ngây ngô mù quáng, trao cho hắn tất cả những gì bản thân trân quý nhất không chút do dự mà chẳng mảy may mong được đáp trả.

 

Vì vậy, câu trả lời của em hôm nay khiến tôi không thể không gấp gáp. Sự thờ ơ của em đối với hắn ta khiến tôi vừa vui mừng nhưng cũng vừa đau lòng cùng lúc.

 

‘Anh biết đấy, Jongin. Thực ra cả em và anh ấy cũng đều biết nữa. Vốn dĩ chỉ có mình em đơn phương’ – em cố gắng kìm lại sự run rẩy và vỡ vụn bằng cách vừa nhấp capuchino vừa nói, nhưng không thành công mất rồi. Tôi đã lỡ nghe thấy tiếng vỡ ấy rồi em ơi..

 

‘Em đã cố, thực sự rất cố gắng, suốt 4 năm nay, em luôn cố gắng yêu thương anh ấy bằng tất cả những gì em có thể. Em đã cố để không trở nên ích kỉ và nhỏ mọn. Em đã cố để kiên nhẫn. Đã vì anh ấy rất nhiều. Em cũng đã từng nghĩ, em yêu anh ấy và không cần anh ấy đáp trả lại. Chỉ cần, anh ấy cho em được ở bên cạnh anh ấy thôi. Nhưng mà rồi tối qua anh ấy gọi về, nói muốn kết thúc, muốn em lập tức dọn đi’ – Gấp gáp, thống khổ, tuyệt vọng rồi chấm dứt. Tất cả kết thúc ở câu cuối cùng một cách nhẹ tênh – những cảm xúc trong em.

 

Tôi rất muốn ôm lấy đôi vai đang co lại kia, co lại như muốn ôm lấy tất cả tình yêu mệt mỏi của bản thân vào sâu trong tim, rồi âm thầm chịu đựng, âm thầm tự vỗ về.

Tôi muốn em nói hết những đau đớn của em, tôi muốn em gào lên giận dữ, muốn em đập phá, muốn em khóc, muốn em biểu cảm tất cả những điều thực sự đang diễn ra trong em lúc này đây với tôi, một cách chân thật nhất.

Tôi ghét cái cảm giác bất lực phải nhìn em một mình tự xoa dịu lấy tổn thương, cái cách em luôn giấu kín tất cả và chẳng trút giận lên ai bao giờ.

 

Nếu như em nói hết với tôi, em giận dữ hay đau khổ, ít ra tôi có thể ôm lấy em rồi vỗ về lấy em, nói cho em rất nhiều điều mà bản thân không thể nói suốt bao lâu nay, nói cho em biết, dù hắn không cần em, thì tôi cũng cần em, cả đời này đều cần em. Nói cho em biết, hãy cứ khóc, hãy cứ mặc sức tổn thương, hãy cứ thoải mái mà đau đớn trước mặt tôi, hãy để tôi vỗ về lấy em. Hãy để tôi có thể nói cho em nghe, tôi cần em nhiều lắm.

 

‘Em có thể đến nhà anh, lúc nào cũng được’  – bởi vì em chẳng hề nói thật lòng mình với tôi, nên tôi cũng không thể giãi bày tất cả ra với em. Một khi làm vậy thì ngay cả mối quan hệ mong manh này cũng không thể tiếp tục thêm nữa.

 

‘Đúng vậy đấy, em hẹn anh ra đấy để làm chân khuân vác đồ đạc kiêm tài xế kiêm chủ nhà cho thuê luôn, haha’

Không muốn cười thì đừng cố nữa.

 

‘Vậy đồ đạc đâu cả rồi ?’

 

‘Có mỗi bộ này thôi. Giờ chúng mình đi mua sắm nhé ?’ – em chỉ vào bộ duy nhất trên người, đoạn rút ví từ trong balo bên cạnh, khẽ nhếch miệng  ‘Ầy, không cần lo lắng như vậy, tiền phí chia tay của em rất nhiều, không có đòi anh mua hộ nhé, không phải sốt sắng thế đâu’

 

‘Phù, vậy thì tốt rồi, đi thôi’

 

Thực ra Sehun không thích cười, nhưng hôm nay, em lại cười đặc biệt nhiều. Em cũng lười nói. Nhưng hôm nay, dường như muốn nói hết cả phần của những ngày trước.Tôi chưa từng vạch trần mỗi lúc em lừa mình dối người, mỗi lúc em tỏ ra cứng cỏi mà chỉ luôn phối hợp cùng với em. Không phải vì tôi thương em hay tôi không thể, mà tôi biết, chỉ cần giả vờ đủ lâu, lừa dối bản thân đủ nhiều, dần dần thương tổn sẽ thực sự biến mất, dần dần sự cứng cỏi sẽ là thật, dần dần nụ cười sẽ lại trở về một cách đúng nghĩa. Cũng giống như cách tôi che giấu tình cảm của mình trước em suốt 5 năm nay vậy. Tất cả thống khổ, tất cả cảm xúc cũng sự quan tâm đến mức sốt sắng dành cho em đều được tôi gói kín lại hoàn hảo, để trước em tôi sẽ luôn luôn đơn thuần là một người bạn thân mà em có thể chia sẻ những điều nho nhỏ trong cuộc sống, một người mà em có thể tìm đến mỗi khi không có ai để chia sẻ, không có ai đủ rảnh rỗi để cùng em đi cafe nguyên một ngày.

 

Thực sự tôi nghĩ mình  đã làm tốt vai trò của một người bạn.

 

Chỉ là lòng tham của con người vốn vô đáy, tình yêu lại là một sự mù quáng và lạc lối đến mức tuyệt vọng. Vì vậy, tôi vẫn luôn thúc đẩy tình bạn của tôi với em lên một mức khác, đặc biệt hơn, đủ để em tin tưởng và an ổn mà dựa vào.

 

Tôi không thấy mình sai, khi cứ hết lần này đến lần khác tìm mọi cách để kéo lấy mối quan hệ này, cố để kéo em về phía tôi dù biết em đã có bạn trai. Có gì mà khốn nạn khi tôi muốn cho em thấy có một người thực lòng quan tâm đến em, một người đối xử tốt đẹp với em hơn tên bạn trai chỉ đứng trên danh nghĩa kia ? Hắn vốn dĩ chưa từng quan tâm đến em mà em thì cứ cố chấp như vậy, có gì là sai khi muốn kéo em ra khỏi những đau khổ không xứng ấy kia chứ ? Nếu tôi có sai, phải chăng, chỉ là vì tôi đã chõ mũi vào chuyện riêng của người khác quá nhiều đấy thôi.

 

Sau bữa tối, em nói mệt rồi vào phòng vốn dĩ vẫn luôn dành cho em đi ngủ. Em vẫn nghĩ nó là phòng cho khách, vốn dĩ tôi cũng không giải thích bao giờ, nhưng cả phòng đều là sắc đen trắng điểm xuyết, thảm lông dày cùng những bức họa với những gam màu ấm áp, vốn dĩ được thiết kế theo đúng sở thích của em.

 

Tôi đã từng nghĩ đến viễn cảnh cùng em một nhà, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau chuyện trò, cùng nhau xem phim và uống bia buổi tối rồi chúc nhau ngủ ngon. Không cần em trở thành bạn trai tôi, chỉ cần cùng em một chỗ trải qua tháng năm với tư cách của một người bạn, có lẽ cũng đủ khiến tôi bằng lòng rồi.

 

Sau khi phòng em không còn sáng đèn, tôi cũng tắt đẹp phòng bếp, mang theo vài lon bia vào phòng ngủ. Ý thức mê man trong hơi men cồn cào, tôi dần chìm vào giấc ngủ không yên ổn.

 

Và giờ thì tôi đang nửa nằm nửa ngồi trên ban công, rít hết hơi này đến hơi khác, đốt cháy hết điếu này tới điếu khác, cố để quên đi những hình ảnh vẫn dai dẳng mà bám chặt lấy tâm trí mình từ giấc ngủ chập chờn vừa rồi.

 

Cánh cửa sau lưng bật mở, ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh rồi khẽ nghiêng mái đầu đặt lên vai tôi.

 

 

 

‘Anh Jongin rất hay buồn, em biết nhưng lại không thể làm gì cho anh, nên cuối cùng cứ lờ đi. Lờ hoài rồi đâm ra quên luôn. Trong khi mỗi lần em buồn lại liền tìm tới anh ỉ ôi, mà bởi vì anh hiền với em quá nên thành ra em toàn tìm tới anh. Em chỉ biết chăm chăm lo chuyện của mình như vậy, anh Jongin có ghét em không ?’

 

Trái tim luôn chịu một sức năng vô hình cùng những cơn đau kéo dài bất tận vì những lời nói của em mà trở nên nhẹ bẫng và ngập tràn ngọt ngào. Ngay cả cổ họng tôi cũng dịu dịu cảm giác ngọt mềm ấy. Không biết phải trả lời em ra sao, dù rất sốt sắng muốn trả lời em, phủ nhận câu nghi vấn thừa thãi ấy mà không sao cất lời. Bởi vì cảm xúc ngọt ngào này  mới mẻ quá, khiến tôi nhất thời bối rối chẳng thể quen được.

 

 

‘Không, anh chưa bao giờ ghét bỏ em cả. Cũng chưa bao giờ thấy phiền hà gì hết.’

 

‘Em đùa thôi mà, anh không cần phải trả lời nghiêm túc thế đâu. Mà sao tự dưng lại buồn đến mức mất ngủ vậy ?’

‘Vì em đấy.’

 

Khi tôi nhận ra mình vừa nói gì thì đã quá muộn rồi, tôi có thể thấy sự ngạc nhiên ánh lên rõ rệt trong đôi mắt nâu kia, bàn tay cầm thuốc trở nên run rẩy không thể kiểm soát và cổ họng thì liên tục nuốt khan càng phản ánh rõ rệt sự luống cuống nơi tôi.

 

Giờ thì tôi chẳng thể cách nào đệm vào lời nói của mình, biến nó thành một lời đùa cợt vô hại không hơn không kém nữa. Cái cách em nhìn tôi và cả những hạnh động sau câu nói ấy đã tố cáo tất cả. Đã nói cho em biết rõ tình cảm tôi luôn chôn chặt trong lòng một cách hoàn hảo suốt 5 năm qua.

 

‘Anh thích em ?’

 

‘…’

 

‘Vì sao ?’

 

‘…’

 

‘Từ bao giờ cơ chứ ?’

 

 

Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào tàn thuốc đỏ nhanh chóng biến thành màu tro xám trên sàn nhà. Không có lời nào được thốt ra. Không thể giải thích, không thể giãi bày, không gì cả. Trước những câu hỏi dồn dập từ em, không có câu trả lời nào có thể hình thành.

 

Không phải thích. Là yêu em. Nhiều vô vàn.

 

Anh cũng không rõ, chỉ là vừa gặp em đã thích mất rồi.

 

 

Những câu chữ thì thầm xung quanh tai tôi nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Những câu từ sao mà sáo rỗng. Tôi muốn một từ nào đó, hoặc cùng lắm là một câu, chỉ một câu mà thôi, không cần nhiều lời, nhưng đủ để bộc lộ được tình cảm của tôi dành cho em, để em hiểu, nó không thể đong đếm, nó không hề xa vời, nó rất chân thực và sát gần bên em kìa.

 

Khi suy nghĩ vẫn đang giằng xé lẫn nhau, sắp xếp lại từng câu từ, tìm kiếm sự phù hợp thì bản năng của tôi đã nhanh hơn một bước.

 

Tôi khẽ hôn em.

 

Dịu dàng, rồi cháy bỏng. Có những khát khao cùng những nỗi niềm chẳng nói nên lời được gửi gắm trong nụ hôn ấy. Nhưng cuối cùng, chỉ còn lại sự trân quý buồn thương.

 

‘Anh sẽ không xin lỗi vì đã hôn em đâu. Bởi vì anh chỉ đang cố để trả lời được hết những câu hỏi của em thôi mà’ – có chút lưu luyến không nói thành lời khi rời khỏi môi em, giọng tôi trầm cả đi vì phấn khích mà trả lời em.

 

‘Bốn năm rồi ? Anh thích em những bốn năm ?’ – nhìn vẻ mặt đờ cả ra vì bất ngờ của em, tôi chỉ biết bật cười rồi lắc đầu.

 

‘Không. Năm năm chứ. Chắc em không còn nhớ mùa đông năm 2009, em đã vừa say vừa ngồi trò chuyện cùng một người mà em tưởng là vô gia cư đâu nhỉ ?’

 

‘Là anh à ?’

 

‘Ừ. Hôm ấy anh đang rối loạn vì đống dự án mới cho công ty. Thường mỗi khi anh cuống anh sẽ hay tìm góc nào đó trong ngõ rồi ngồi đó cho đến khi bình tĩnh trở lại’ – vừa trả lời em, tôi vừa mê man tìm lại hình ảnh về mùa đông của 5 năm về trước, lần đầu tiên tôi gặp em.

 

Chàng trai với vô số biểu cảm, sống mũi cao thẳng như tượng tạc đỏ ửng một cách dễ thương vì cả lạnh vừa rượu. Giọng nói không giống như của người say, mà như của đứa trẻ vẫn còn đang ngái ngủ hơn.

 

Những câu chuyện vô thưởng vô phạt em kể. Mỗi khi ngượng hay không quen em sẽ đơ ra, riết rồi thành thói quen mặt lúc nào cũng đơ đơ, mọi người nhìn lại tưởng em lạnh lùng băng giá. Em muốn nuôi một con lợn, thậm chí đã search google cho em nó một cái tên thật phù hợp nhưng vì nó hôi quá, em không bất chấp tình yêu được nên đành thôi. Hay tự dưng em kể về anh chàng nào đó vô cùng đẹp trai, có đôi mắt luôn sưng bụp và thâm quầng như gấu trúc mà theo em là vô cùng dễ thương lại luôn làm mặt lạnh đến chỗ em làm thêm mua Americano. Tiếp rồi tiếp, em kể cho tôi rất nhiều, không hề ngừng lại chút nào, cho đến khi em nói em buồn ngủ, rồi trực tiếp ngã thẳng lên người tôi.

 

Thấy em ngủ say như vậy, tôi không còn cách nào khác, đành gửi em lại ở nhà nghỉ gần đó, trả tiền xong xuôi rồi mới đi về nhà.

 

Dù lúc đó đã rất ấn tượng với em, nhưng không rõ vì sao, tôi lại không ở lại mà chính thức làm quen, lại bỏ về như vậy.

 

Mỗi lần nghĩ lại ngày hôm đó, tôi đều vô cùng nuối tiếc.

 

Nếu tôi nán lại và làm quen với em, có lẽ ngày hôm nay chúng tôi sẽ đang hạnh phúc bên nhau chăng ?

 

Nếu tôi nán lại, có lẽ em sẽ không vì tình cảm không được đáp lại mà buồn nhiều như vậy. Tôi sẽ không vì đơn phương em đến mức không thể dứt ra mà tự dày vò bản thân nhiều như vậy.

 

Nếu hôm đó, tôi nán lại ?

 

 

 

‘Em biết khi bản thân nói điều này là vô cùng đểu cáng. Nhưng mà, nếu anh Jongin đã thích em lâu như vậy thì có thể tiếp tục thích em có được không ?’

 

 

‘Vì sao ?’

 

 

‘Kiên nhẫn chờ em có thể thích lại anh có được không ? Không phải là quên đi người cũ, vì em đã sớm buông bỏ thì mới rời khỏi nhà anh ấy rồi. Chỉ là, hãy đợi em thích anh Jongin có được không ? Bởi vì em vừa mới chỉ nhận ra, ngay lúc mà anh hôn em, em rất muốn được anh Jongin hôn như vậy vào mỗi ngày. Mỗi ngày mỗi ngày, từ giờ cho đến khi anh vẫn đủ sức để vươn qua và hôn em’

 

 

‘Đã chờ đến bây giờ, tại sao lại không thể tiếp tục được nữa ?’

 

Rồi tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ hơn đang đặt cạnh chiếc gạt tàn, ủ nó trong lòng bàn tay mình khẽ siết nhẹ.

 

Bởi vì câu nói ngày hôm nay của em, nên anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu.

 

 

*

10 năm sau…

 

 

‘Tuổi 35 hạnh phúc, anh Jonginnie ~’ – tôi cố mở mắt để nhìn chàng trai còn đang vùi đầu vào vai mình nhỏ giọng chúc mừng sinh nhật.

 

‘Em đã chúc mừng anh cả ngày nay rồi, cùng với con trai bọn mình, tất nhiên anh không quên lũ chó đâu, và anh thực sự vui thiếu mức nhảy cẫng lên nữa thôi. Nhưng giờ thì muộn rồi, em cần phải đi ngủ sớm vì ngày mai là ngày mai em phải thuyết trình dự án để kêu gọi những nhà tài trợ lớn đó. Rất quan trọng, em nhớ chứ ?’

 

Có lẽ điều tuyệt nhất sau 10 năm sống chung của chúng tôi, chính là việc tôi bắt đầu nói nhiều hơn (và toàn là những lời có cánh nữa chứ ).

 

‘Biết rồi.’ – giọng nói đầy vẻ  giận dỗi không che giấu, em nhanh chóng rời khỏi vai tôi, bỏ vòng tay vốn vẫn đang cuốn chặt quanh hông để xoay người trở lại, không quên kéo hết chăn về phía mình.

 

‘Thôi đừng giận nào, anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà’ – tôi vội giằng chăn ra để chui lại vào, nhanh chóng ôm cứng lấy hông em.

 

Sehun không trả lời nhưng cũng không giằng khỏi cái ôm của tôi mà cứ thế dần dần dính sát vào ngực tôi.

 

Biết là em không còn giận dỗi nữa, tôi cũng không tiếp tục nghĩ ngợi mà chìm dần vào giấc ngủ, cùng em. Hạnh phúc đủ đầy của riêng tôi.

 

 

End. 

 

Advertisements

[.Drabble][KaiHun] ALL ABOUT ABS NC

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : NC nha =))) còn bao nhiêu tự kiểm :3

Category : đọc để cảm nhận :”>

Note : Này nha mình đáng yêu lắm nha đừng đánh tội nghịppp mình 😥 Btw gif này có làm các bạn kích thích không =)))))

67d9584bgw1egpw2qstsfg20910at7jt

Enjoy!

ALL ABOUT ABS

 

 

Từ phòng hyung quản lí về, Jongin mang theo vẻ sốt ruột không giấu diếm.

 

“Sao đấy, cứ loạn hết cả lên như kiểu fan cuồng được gặp thần tượng là như nào?” – bực mình vì thằng bạn trai cứ nhảy loạn xa lên bên cạnh suốt từ lúc trên xe đến khi vào trong phòng, Sehun đành chiếu cố mà hỏi han tí.

 

“Yah, cậu định làm thế thật đấy hả?” – Sehun đảo mắt rồi ném cho người đối diện ánh nhìn không mấy kiên nhẫn.

 

Lại là về vụ cởi trần khoe múi ở concert đây mà.

 

“Ờ, cậu làm được, sao tôi lại không chứ?”

 

“Nhưng ít ra tôi còn rõ 6 múi, còn cậu thì…hầy…” – Jongin nhìn vào phần bụng xẹp lép sau lớp ba lỗ mỏng dính của Sehun một cách xem thường

 

“Ông đây mà gồng lên thì kém ai” – bực mình vì cái kiểu nhìn kém thiện chí của Jongin, Sehun không thèm đôi co mà vạch luôn áo lên rồi gồng mình “Ông đây cũng 6 múi sexy nhé ~”

 

“OUCH! MẸ KIẾP KIM JONGIN! AI CHO CẬU LIẾM MÚI CỦA TÔI CHỨ!”

 

Sehun thầm than và nguyền rủa cái sự ganh đua không đúng lúc của mình. Luôn là như vậy, sao cậu vẫn có thể mắc mưu mà vạch áo để thằng kia chiếm tiện nghi cơ chứ.

 

“Nếu cậu thấy lỗ quá, cũng có thể liếm lại mà, tôi không ngại nha ~” – đôi mắt nâu vốn sâu hun hút giờ ánh lên vẻ quyến rũ khó tả của Jongin khiến Sehun bỗng nuốt khan. “Ố ồ, ai đó cương~ rồi kìa”

 

“Cậu nghĩ tôi là ai? Thánh nhân chắc? Kích thích thế mà không cương chắc chắn không phải là đàn ông !”

 

“Ỏ, đi với Luhan hyung nhiều quá nên cứ mở miệng đóng miệng lại một từ đàn ông hai từ nam tính đấy hả? Thử chủ động một lần chứng tỏ độ nam tính đi xem nào, suốt ngày phải làm người mở màn, mệt ghê~”

 

“Ai bắt cậu đấy? Không phải xoắn, hôm nay tôi sẽ cho cậu biết thế nào là chân chính kích thích “ – không chịu nổi hai câu khích tướng của đối phương, Sehun kéo phắt Jongin đứng dậy, rồi hôn cậu ta đầy thô bạo nhưng cũng không kém phần nóng bỏng.

 

Cắn, liếm, mút, sục sạo khắp mọi nơi mà đầu lưỡi có thể chạm tới được…

 

Jongin cũng không vừa, chỉ một lúc liền nhếch môi cười rồi không yếu thế mà phản công.

 

Nụ hôn của  hai người càng lúc càng mất đi trong tâm chính, Sehun bắt đầu lướt môi mình trên cằm cậu ta rồi xuống đến cần cổ màu đồng với yết hầu cứ lên xuống đầy mời gọi.

 

Cậu không kìm được mà liếm láp liên tục yết hầu của ai kia, để lại những dấu hôn đỏ chói khắp cổ cùng vùng xương quai xanh của đối phương và màn chăm-sóc-cần-cổ này chỉ thực sự dừng lại khi Jongin bật ra tiếng rên trầm khàn đầu tiên.

 

Nhếch miệng cười đắc thắng, cậu không thèm nhìn lên xem biểu hiệu như muốn bức ra của người đối diện mà ngay lập tức chuyển sự “chăm sóc đặc biệt” của mình xuống vòm ngực rắn chắn.

 

Cắn mạnh vào hai điểm nổi bật trước ngực, Sehun bật cười khi Jongin khàn giọng thốt lên

 

“Mẹ kiếp, có thôi ngay đi không thì bảo Oh Sehun ! Tôi không muốn chơi SM đâu ~”

 

Lúc này thì cậu ta đã bị kích thích dữ dội, chỉ muốn xông vào đè Sehun xuống mà đặc biệt chăm sóc trở lại.

 

Phải kiên nhẫn, cả tỉ năm rồi có bao giờ cậu ta chủ động như vậy chứ, phải kiên nhẫn, mày nhất định phải thật kiên nhẫn Kim Jongin !

 

Nhưng chút lí trí còn sót lại của Jongin lập tức bị cuốn sạch sau khi rốn bị lưỡi của ai đó chọc quấy kịch liệt.

 

Không thể giữ bình tĩnh dù chỉ là một phút, Jongin kéo Sehun đứng lên đối diện với mình rồi cởi phăng chiếc skinny jeans đang ép chặt lấy thành viên của mình ra.

 

Đáng lẽ Jongin sẽ chiếm  cậu thật thô bạo rồi hưởng thụ một buổi tối đầy nóng bỏng nếu không có câu nói của Sehun dập tắt tất cả đầy trơ trụi

 

“Jongin, thả ra, tôi buồn ị”

 

Và thế là thành viên của Jongin xìu xuống một cách đầy miễn cưỡng

 

 

 

End.

=))))))))

*Beta: lần sau cho chơi SM luôn đi Bun =)))))))))))))))))))*

[Oneshot][KaiHun] Đơn phương

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : PG-13

Category : romance,…

Note : Tặng cho 2 cậu nhân dịp lễ trưởng thành, đủ tuổi xem Ờ đo tờ rồi nhé =)

Hôm nay cũng là 520 nữa nhỉ?

Đơn phương

 

Mất kiên nhẫn với đống lượng giác trước mặt, Sehun chán nản thả phịch chiếc bút trong tay xuống đống sách vở ngổn ngang, rồi liếc nhìn về phía sân trường ngập nắng.

Bóng dáng cao ráo đang nện bóng như điên và vào rổ cực kì điêu luyện. Mỗi lần thành công với cú đánh 3 điểm sẽ nghe thấy tiếng mấy cô gái hò reo ầm ĩ nơi khán đài.

Cứ chăm chú nhìn cậu ta như vậy mà quên mất cả thời gian, cho đến khi thấy đội bóng chuẩn bị giải tán mới nhận ra mình đã ngẩn người được một lúc lâu lắm rồi.

Vội tống đống sách vở vào gặp rồi chạy thẳng ra phía căng tin mua 2 lon coke mát lạnh, cậu lại dùng tốc độ ánh sáng mà chạy về phía ngược lại, nơi có sân bóng rổ ngập nắng.

Chàng trai cao ráo với làn da màu bánh mật khỏe khoắn vẫn đang ngồi ngẩn ngơ trên khán đài, vừa như chờ ai đó, vừa như là không. Thấy Sehun tiến về phía mình, cậu ta mới thôi ngơ ngẩn, lập tức hoạt bát trở lại, đi về phía Sehun mà giật lấy lon coke.

“Uống ngay lập tức như vậy không tốt đâu”- Sehun ném cho cậu ta một ánh nhìn không mấy hài lòng.

“Tôi khát quá ”- không để tâm đến lời cằn nhằn của Sehun, Jongin vừa thở vừa cười, tiếp túc tu coke “ Giải quyết hết đống lượng giác rồi à?”

“Đừng nhắc đến nữa, não tôi nát nhừ như đậu phụ vì cái đống ấy rồi đây này”-Sehun nhăn mặt, oán thán đầy bất lực.

“Có gì khó tí về giở ra chúng mình cùng làm”- rồi tay phải khoác lấy vai Sehun, vai trái đeo cặp, tay cầm lon coke, vẫn vừa đi vừa tu ừng ừng.

Cả hai đi gần đến cổng trường và Sehun vẫn chăm chú lắng nghe Jongin tường thuật lại trận bóng nặng kí tối qua thì thấy một cô gái đang ngập ngừng bước về phía cả hai.

“Uhm, chào cậu”- rất nhanh chóng, cô gái ấy đã đứng trước mặt Sehun, lí nhí chào hỏi.

“Uh, chào”- dù khá bối rối nhưng cậu vẫn lịch sự đáp lại cô bạn, ánh mắt liếc qua  hộp quà được bọc đẹp đẽ trên tay cô, lập tức hiểu được lí do xuất hiện của cô bạn không quen trước mặt.

“Tớ là Yu Semi, học sinh lớp bên cạnh,… uhm,… tớ có thể gặp riêng Sehun một lát được không ?” – lần này là hỏi Jongin.

“À, ừ, tất nhiên là được. Vậy tớ đợi cậu ngoài cổng nhé.’ Thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi Jongin cũng nhanh chóng bỏ cánh tay đang khoác lấy vai Sehun và một mình đi về phía cổng trường.

Để lại Sehun cứ mải miết nhìn theo, không hề nhìn tới cô bạn trước mặt thêm nữa. Có lẽ vì đã cúi đầu quá thấp, nên Semi không hề nhận ra ngoại trừ lúc cô bạn chào Sehun thì cậu có nhìn mình còn về sau, khi Jongin đã rời đi, thì ánh nhìn của Sehun cũng không còn đặt trên người cô bạn dù chỉ là một khoảnh khắc. Vậy nên, cô bạn vẫn tiếp tục chọn từ ngữ thích hợp để mở lời, bằng cái giọng cực kì nhỏ, mà nếu không để tâm thì không thể nghe thấy được.

 

‘Tớ có cái này tặng cậu, cậu nhận đi nhé ?

Năm nay cũng là năm cuối cấp rồi, chẳng còn mấy tháng nữa là tớ không còn gặp cậu nữa nên là, Sehun ạ, tớ chỉ muốn nói là tớ đã thích cậu được 2 năm rồi và cho dù cậu có thích tớ hay không thì tớ cũng chỉ muốn cậu biết rằng, có một Yu Semi đã từng thích Oh Sehun, rất thích… Ít nhất thì để tình cảm của tớ không bị rơi vào quên lãng. Vậy thôi’- Semi nhìn thẳng vào mắt Sehun, nói liền một hơi.

Không để cậu đáp lại, cô bạn đã giúi món quà được gói cẩn thận kia vào tay cậu, rồi lại tiếp :

‘Thực ra tớ cùng rất muốn nghe câu trả lời từ phía cậu nhưng đồng thời cũng không muốn nghe.

Dù sao thì khi nói ra những điều này, tớ cũng đã phần nào quyết định kết thúc tình cảm đơn phương của bản thân rồi. Bởi tớ nghe ở đâu đó rằng, tình yêu đơn phương sẽ tự động chấm dứt khi để đối phương biết được.

Chấm dứt để thành tình cảm từ hai phía hay mãi mãi chỉ là kí ức đẹp của một người thì cũng là kết thúc. Tất cả những gì tớ muốn nói và muốn làm đều đã hoàn thành, nếu cậu muốn trở thành bạn trai tớ thì hãy cho tớ câu trả lời vào hai ngày nữa. Còn nếu không, thì cậu cũng không cần bận tâm đâu’ – rồi cô nhanh chóng lao ra khỏi cổng trường, bỏ mặc Sehun vẫn ngây ngẩn đứng yên một chỗ cùng hộp quà trong tay.

Tình yêu đơn phương sẽ tự động chấm dứt khi đối phương biết được.

Dường như mọi lời mà Semi đã phải lấy hết can đảm ra để nói với Sehun chỉ đọng lại có ngần ấy.

Sao cậu không thể giống như Semi, chạy ra đập vai Jongin mà dõng dạc nói, này, tôi thích cậu 3 năm rồi đấy, còn cậu thì sao ?

Rồi dù là có hay là không thì cũng có thể cắt đứt cái tình cảm dai dẳng đã tồn tại suốt 3 năm này.

Nhưng cậu không thể. Cậu không thể chịu nổi cái cảnh phải bước qua Jongin như hai người xa lạ, phá bỏ thứ tình cảm dẫu bé nhỏ nhưng dữ dội đã tồn tại suốt bao năm nay nếu Jongin từ chối cậu.

Thở dài, cậu để món quà vào cặp cùng đống sách vở lẫn lộn rồi đi về phía cổng trường, nơi Jongin đang đợi

 

‘Cô ấy nói gì thế ?’ – vừa nhìn thấy cậu, Jongin đã tiến lại gần hỏi cậu bằng chất giọng nhừa nhựa lạ lùng.

‘Không có gì thú vị. Tỏ tình.’ – biểu hiện của Jongin khi nghe thấy hai từ ‘tỏ tình’ có chút cứng nhắc. Nhưng nếu chỉ vì một vài biểu hiện bất thường nho nhỏ thế này thì chẳng chứng minh được điều gì cả, chơi với Jongin đủ lâu, Sehun cũng không vì những điều này để gieo rắc cho bản thân hi vọng.

‘Thú vị đấy chứ, vậy cậu đồng ý rồi ?’ – cái đập vai của Jongin mạnh hơn bình thường rất nhiều và không hiểu vì sao, Sehun nghe thế nào cũng cảm thấy cậu ta không hề vui mừng như cách cậu ta đang thể hiện.

‘Cô ấy nói hai ngày nữa hẵng trả lời’

‘Ồ’- cậu ta chỉ đáp lại có ngần ấy rồi không nói gì thêm, tiếp tục sóng bước cùng Sehun.

Quãng đường về nhà bỗng trở nên thật dài, khi Jongin cứ mải miết cắm đầu cắm cổ mà đi, không tiếp tục màn tường thuật trận đấu gay go tối qua vẫn còn dang dở trước khi có màn tỏ tình bất ngờ nọ.

Sehun vốn ít nói, nhưng cũng không đến nỗi im lặng hoàn toàn như hôm nay. Chỉ là trông Jongin có vẻ không muốn nói chuyện, nên Sehun đành đóng giả làm cái bóng di động đi bên cạnh cậu ta.

 

Kể cả đến khi hai thằng đã ngồi vào bàn, với đống lượng giác bày la liệt trước mặt, thì Jongin vẫn cứ thả hồn đi đâu đó, để mặc Sehun vật lộn với đống lượng giác một mình, hoàn toàn quên bẵng đi việc mình đã hứa cùng cậu giải bài.

‘Làm sao thế ? Từ chiều đến giờ cậu cứ là lạ’- chọt chọt cái bút vào mặt Jongin, Sehun không nhịn được nữa đành phải mở lời trước.

‘Cậu rất hay nhận được mấy lời tỏ tình kiểu này sao ?’ – Jongin nhìn cậu chằm chằm, như muốn kiếm tìm điều gì đó qua biểu hiện cũng như câu trả lời của Sehun.

‘Dù sao cũng không nhiều bằng cậu được, đội trưởng đội bóng rổ ạ’ – mỉm cười thoải mái mà trêu trọc Jongin, Sehun không nhận ra đôi lông mày của Jongin đã nhíu lại thành một đường.

‘Tại sao cậu không nói với tớ ?’

“Dù không nổi tiếng  tiếng được như đội trưởng đội bóng rổ, nhưng đẹp trai thế này được tỏ tình nhiều cũng đâu có gì bất ngờ chứ. Đừng ghen tị mà làm gì, chỉ tổ tổn thọ thôi ~’- cậuu vươn tay qua bàn, xoa loạn mái tóc của Jongin lên trêu chọc.

‘Làm bài đi’ – Jongin giằng mạnh tay Sehun ra, rồi cúi mặt vào đống lượng giác  làm Sehun không khỏi tự hỏi có phải từ nãy đến giờ bản thân mới là người xao nhãng hay không ?

‘Cậu cứ sớm nắng chiều mưa đêm có bão làm tôi đau tim hết sức’ – ôm lấy ngực trái, Sehun trông không khác gì người bị bệnh tim thời kì cuối.

Nhưng Jongin vẫn không ngẩng đầu lên, kiểu mấy bài toán đó hấp dẫn ngang ngửa mấy con gà rán không bằng. Khá hụt hẫng, nhưng Sehun cũng không tiếp tục để ý, mà hòa mình vào không khí học tập hăng say, chuẩn bị cho kì thi cá chép hóa rồng sắp tới.

*

‘Yixing hyung’ – Sehun gọi với theo ông anh đang đập bóng như điên dưới sân.

‘Sehun à ? Tìm anh có chuyện gì ?’

‘Anh có thấy Jongin đâu không ? Cậu ta nói với em tuần này đội bóng luyện tập cường độ cao chuẩn bị tranh giải với trường K đến tối  nên em muốn đến xem một chút. Mà sao lại chỉ có mình anh ở đây vậy ?’ – đã gần 1 tuần Sehun không gặp Jongin. Cũng không liên lạc gì. Bởi vì sợ làm phiền cậu ta luyện tập, nên Sehun không dám gọi điện hay ra sân bóng tìm gặp. Thậm chí cũng bắt bản thân không được liếc mắt ra sân bóng rổ mỗi khi rảnh rỗi.

Nhưng mà, gần một tuần không nhìn thấy cái dáng mướt mải hăng say pha chút lạnh lùng ấy, thực sự rất nhớ…

‘Trường K ? Cả tháng nữa bọn anh mới đấu với trường K mà. Bọn anh còn chưa lên lịch tập luyện mà… Đội bóng rổ về rồi, còn anh ở lại tập thêm thôi. Em có nhầm không thế ?’ – Yixing có chút ngơ ngác nhìn Sehun, cố nhớ lại bản thân có bỏ tập buổi nào mà không được nghe phổ biến lịch tập mới hay không, nhưng rõ ràng cả tuần này anh đi tập rất đủ mà,..

‘Chắc em nghe nhầm rồi. Thôi em về trước đây, hyung cũng nhanh về nghỉ đi nhé.. À, em mua coke này. hyung uống cả 2 luôn cho đỡ khát nhé…Thôi em về”- ném hai lon nước cho Yixing, Sehun quay đầu đi thẳng ra cổng trưởng, lờ đi ánh nhìn khó hiểu đang  bám riết sau lưng của Yixing.

 

 

‘Cậu đang ở đâu?’ – đứng trước cửa nhà Jongin, Sehun không bấm chuông vội, chỉ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ tầng 2 đang sáng đèn,  là phòng ngủ của Jongin.

‘Ở nhà.’

‘Sao bảo tuần này đi tập? Ở nhà sao không gọi cho tôi?’

‘Hôm nay mới được nghỉ, mệt quá nên không gọi, về luôn’ – giọng điệu này rất quen thuộc với Sehun.

Lạ sao được khi đây là cách nói chuyện hằng ngày của Jongin với mọi người, nhưng là với mọi người trừ cậu ra.

‘Yixing nói tháng sau mới bắt đầu tập luyện cho giải đấu trường K.’ – cố khống chế lại tâm tình của bản thân, Sehun trầm giọng hỏi “Tại sao lại nói dối tôi, Kim Jongin?’

‘Vì không muốn gặp cậu nữa.’

Thì ra lại đơn giản như vậy, thì ra Kim Jongin còn có thể tuyệt tình đến vậy.

‘Ồ, vậy cậu chỉ cần nói một tiếng thôi mà’ – cậu gằn giọng, đoạn bật cười khô khốc “Tôi không đáng khiến cậu phải đau đầu để tìm lí do mà nói dối thế đâu. Từ giờ chúng ta đừng gặp nhau nữa, nếu đó là điều cậu muốn’- cậu tắt máy ngay lập tức rồi cứ thế đi về. Bởi vì Sehun đủ thân với Jongin để biết, dù có tiếp tục chờ máy, Jongin cũng sẽ chẳng nói gì cả. Jongin vẫn luôn lạnh lùng như vậy mỗi khi chán ghét một mối quan hệ nào đó. Cậu ta sẽ tỏ ra tuyệt tình đến cực điểm. Sehun đã nhìn thấy hàng đống cuộc chia tay giữa Jongin và mấy cô bạn gái rồi. Mặc cho họ có cố gắng xuất hiện sau lời chia tay của Jongin để níu kéo, để hỏi cho rõ ngọn ngành lí do chia tay, thì Jongin vẫn một mực giữ thái độ im lặng cùng gương mặt hằn rõ vẻ chán ghét.

Đã quá thấu hiểu rồi, Sehun không muốn mình trông cũng thảm hại như vậy. Lí do có thể quan trọng đến đâu? Không phải rốt cuộc cũng là kết thúc rồi đó sao?

Cố gạt bỏ cảm giác đau như bị giằng tim ra khỏi lồng ngực, Sehun cố không nghĩ thêm gì nữa.

Ít ra còn chưa tỏ tình.

Dù sao thì, vẫn thật chua chát.

*

Cả tháng rồi hai đứa không nói chuyện. Dù cả hai đều ngồi cùng một bàn, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau những 5 tiếng đồng hồ thì không khí im lặng vẫn bao trùm lên cả thảy. Cũng không có gì là lạ khi hai đứa vẫn dùng bộ mặt lạnh hơn cả tiền để đối mặt với nhau trong suốt một tháng qua bởi vì tính cách của Jongin và Sehun rất tương đồng. Hai đứa đều có cái tôi quá lớn và không thích nói nhiều. Nhưng dù sao hai đứa cũng chỉ dùng biểu cảm này với mọi người, còn giữa Jongin và Sehun, điều này chưa bao giờ được áp dụng. Chúng nó gần như biến thành hai vầng mặt trời chói lọi, cười liên tục và lời qua tiếng lại thì luôn đầy châm biếm cùng thô bạo quá mức.

Nghĩ đến những ngày cũng nhau đi đá pes, bắn CF, rồi thì học nhóm, cùng chung tay đẩy lùi đống lượng giác và lý hóa khó nhằn, Sehun không khỏi thấy tiếc nuối. Hơn cả tiếc nuối, là cảm giác thất vọng cùng đắng chát trong cuống họng, cho mối tình đầu đã tắt ngấm. Tắt ngấm chỉ bằng một cú điện thoại vỏn vẹn 1 phút rưỡi, 1 câu nói không muốn nhẹ tênh. Mối tình 3 năm của cậu, có chút không đành lòng mà nhanh chóng úa tàn.

Cậu không rõ bản thân vì sao lại không đành lòng đến vậy nữa… Cái cách Jongin thay người yêu còn nhanh hơn cả thay áo, đâu phải là Sehun chưa từng chứng kiến. Trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn không thôi cố chấp được dù đã hàng nghìn lần nhắc nhở bản thân, Kim Jongin là trai thẳng và là trai đểu, mày không có cửa đâu Oh Sehun.

Mối quan hệ y như sợi chỉ mảnh mà cậu đã hết lòng gìn giữ, cuối cùng thì vẫn đứt mạch không vì một lí do cụ thể nào cả. Thực lòng phẫn uất! Cậu còn chưa tỏ tình, luôn tôn trọng và cư xử một cách có chừng mực với cậu ta, thế mà một cậu không muốn liền kết thúc. Cái tôi của cả hai lớn chỉ là một phần, không ai chịu nhường ai cũng chỉ là một phần mà thôi. Cái phần lớn nhất khiến cho Sehun làm căng như vậy, hoàn toàn là vì muốn xem xem bản thân có chút trọng lượng nào trong lòng Jongin hay không…

1 tháng trời, cứ mỗi khi không bù đầu vào ôn tập, rảnh rang một chút là lại kìm không được nghĩ đến chuyện này.

 

“Này, Sehun” – Zitao đã ngồi trước mặt Sehun từ bao giờ, kéo cậu ra khỏi đống suy nghĩ nhập nhằng không hồi kết.

Đến lúc rồi, Huang Zitao, nhất định phải thành công đấy…

“Gì thế Taomeomeo?” – cậu cố tình gọi một cách thân mật như vậy, đuôi mắt vẫn tiếp tục  dõi theo người ngồi kế bên.

“Yah, đừng có gọi tớ là Taomeomeo nữa. Zitao đó biết chưa, tên người ta ngập tràn khí phách thế này cơ mà!” – Zitao khẽ trề môi nhìn Sehun nhưng rồi nhanh chóng biến cái bĩu môi thành một nụ cười rộng ngoác “Làm bạn trai tớ nhé?”

Chưa đợi cậu trả lời, Zitao đã nhanh chóng đeo vào tay cậu một chiếc vòng tết chữ “Tao ❤ Hun”

“Cậu mà không nhận lời tớ sẽ dùng wushu cưỡng chế”

“Ừ…” – Nhìn chằm chằm chiếc vòng trên tay, Sehun mỉm cười đáp lại Zitao. Tim cậu như chui tọt xuống bụng vì chờ đợi…

 

Rầm!

 

Chiếc ghế bên cạnh cậu đã bị đạp đổ từ bao giờ, cuối cùng Sehun cũng có thể thoải mái mà điều hòa lại nhịp thở, vô cùng vừa lòng nhìn theo bóng dáng hung hăng vừa lao ra khỏi cửa lớp y như một cơn lốc xoáy.

 

“Trả tiền anh đây” – Zitao chìa tay ra trước mặt cậu, giọng nói ngọt ngào cùng nụ cười ngập nắng thoắt cái đã biến thành chủ nợ hắc ám.

Thở dài, Sehun rút ví, trả tiền cái vòng tết chữ đắt cắt cổ đang ở trên tay.

“Nhớ cậu còn nợ tớ lẩu kem đây, yêu lắm” – hí hửng nhét tiền vào túi quần, Tao phủi mông đứng dậy, làm một nụ hôn gió gửi thẳng đến chỗ cậu.

Giật chiếc vòng ra khỏi tay rồi ném luôn vào trong hộc bàn với vẻ mặt kì thị, Sehun có chút ngoài ý muốn với vở kịch tự biên tự diễn này mà đứng dậy,  bước theo cơn lốc mang tên Jongin vừa quét qua.

 

 

Giằng quả bóng trong tay Jongin, Sehun giật lấy rồi úp rổ thành thục. Cậu đỡ lấy bóng ném như thụi về phía Jongin đang trừng mắt nhìn cậu và thở hồng hộc, còn cả người thì ướt đẫm mồ hôi.

“Một câu không muốn liền phủi tôi đi? Kim Jongin, cậu nên nhớ tôi không giống mấy cô bạn gái cũ của cậu, là đối tượng để cậu trêu trọc. Huang Zitao tỏ tình với tôi cậu đã có thái độ gì chứ? Ăn không được thì đạp đổ? Cậu nghĩ cậu là ai vậy, đồ tồi?” – Jongin không đỡ lấy quả bóng nên nó thụi ngay vào sườn cậu rồi bật về phía Sehun.

Không thèm quan tâm đến vẻ mặt vừa đau vừa tức của Jongin, Sehun đỡ bóng, ném cú ném 3 điểm, rồi lại tiếp tục phi bóng về phía Jongin.

“Cậu nghĩ cậu là đội trưởng đội bóng rổ thì ngầu lắm sao? Xem này,tôi chẳng hề kém cạnh gì cậu cả. Cũng đừng tò mò vì sao tôi biết. Ngày nào cũng như ngày nào, ròng rã suốt 3 năm qua, tôi luôn ngồi trong phòng tự học theo dõi con người chết tiệt là cậu ném cú ném 3 điểm, đập bóng, úp rổ, giờ có nhắm mắt vào cũng có thể làm y hệt cậu.

Cậu cũng thấy thật quái lạ đúng không, chẳng lẽ không có việc gì lại đi nhìn cậu sao?

Vậy, tôi cũng trả lời cậu luôn này.  Bởi vì tôi thích cậu đấy, đồ chết dẫm. Tôi đã đơn phương cậu suốt 3 năm trung học mà chưa một lần có hành động gì khác thường với cậu, nhẫn nhịn đứng một bên chứng kiến cậu thay người yêu nhanh hơn cả thay đồ lót. Thế mà rồi cậu hết hứng, liền nói không muốn gặp tôi, liền muốn vứt bỏ tôi sao? Cậu nghĩ tôi sẽ để yên? Nếu vậy thì cậu lầm to rồi! Tôi sẽ để cậu trả giá, để cậu thấy mất mát y như tôi bây giờ vậy!

Còn nữa, hôm nay nói những điều này, chính là để thông báo với cậu thôi. Giờ tôi đã có Zitao rồi, tình cảm với cậu kết thúc rồi”

Những cú bóng liên tiếp lao thẳng vào người Jongin , nhưng cậu ta lại chẳng hề né tránh. Cho đến khi Sehun ngừng nói, Jongin mới chậm rãi tiến về phía cậu.

Giữa hai người giờ đây đã chẳng còn khoảng cách nào nữa. Sehun có thể nghe được cả tiếng thở và nhịp đập rối loạn từ lồng ngực Jongin.

“Thật sự?” – gương mặt của Jongin càng lúc càng phóng to đến cực đại trước mắt Sehun

“Thật sự cái gì?”- cậu cũng không né tránh, khoanh tay trước ngực rồi xoáy thẳng ánh nhìn vào mắt Jongin.

“Thật sự kết thúc rồi? Thế vòng đâu? Tại sao không đeo nữa?”

“Quá quê mùa, tôi không thích, đang bảo cậu ta đ…” – không để cậu nói hết câu, môi Jongin đã tiến đến, cắn mạnh lấy đôi môi cậu. Cậu cũng không vừa mà hung hăng đáp trả.

Cho đến khi môi cả hai bị dày vò đến sưng tấy và rướm máu, cũng như buồng phổi hai người đều kêu gào đòi không khí, thì cả hai mới chịu buông nhau ra.

Không khí chết tiệt.

Tiếng lòng đồng điệu của hai người nào đó.

 

“Xin lỗi, Tôi yêu cậu.”

“Bây giờ mới nói à, trả tim bố về. Tiền thuê Huang Zitao đắt lắm đấy biết không hả?”

“Rồi rồi, tôi trả là được chứ gì. Mà cậu cũng nên bù đi chứ. Phí làm tim tôi đau đớn cùng chiến tranh lạnh cả tháng qua. Tôi chê tiền nhưng không chê cậu”

“Cút đi đồ cuồng dâm vô độ. Ông đây nhận lời lúc nào chứ?” – Sehun lườm muốn rách mắt, đoạn thụi lấy thụi để vào ngực Jongin “Ưm…u…”

Ai đó lại tiếp tục cưỡng hôn cậu, chẳng màng quan tâm đến mấy cú thụi càng lúc càng giống như có lệ từ cậu.

“Hôn đến bao giờ cậu nhận lời nói yêu tôi mới thôi, chịu không?”

“Tôi yêu cậu, được chưa?!”- Sehun có chút giận giữ đáp lại, nhưng chung quy thì vẫn vô cùng ngọt ngào.

“Xin lỗi vì đã khiến cậu phải làm nhiều chuyện như vậy” – ai đó mãn nguyện siết chặt cậu vào lòng “ Dù tôi cũng đã đơn phương cậu 3 năm rồi”

 

 

End.

[.Drabble][KaiHun] Thuốc lá ngày mưa

Author : Bun

Disclaimer : Chúng nó đều là của tớ =)))

Couple : KaiHun

Raiting : 13+

Category : ngọt nữa thì sẽ thành đường cân mất . .

A/N: Hầy, cũng chẳng phải cái gì kì công, ngồi viết chơi chơi thôi. Thực sự là hay bị ám ảnh bởi cảnh con trai ngồi hút thuốc ngoài ban công lúc trời mưa. Viết không suy nghĩ nên chắc không hay nha … Nhưng nếu yêu mình, thì có thể bất chấp được nhả :”>

 Thuốc lá ngày mưa

 

Mưa rả rích cả tối, vừa đủ để làm ướt đường. Ngồi trong ban công kí túc xá rít một hơi thật sâu để khói thuốc ngập trong buông phổi rồi thong thả nhả khói, Jongin vừa ngồi dựa cửa vừa nhìn xuống đường. Fan đứng dưới KTX không nhiều, có lẽ cũng biết trời mưa mà chịu về.

 

Càng tốt,tí nữa lúc cậu ấy về đỡ bị làm phiền.

 

Hắn thầm nghĩ. Phải một tiếng nữa Sehun mới về. Hôm nay hắn và cậu tập khác lịch. Về trước chẳng biết làm gì, hắn đành ra ban công hút thuốc chờ cậu. Nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên lan can khiến lòng có chút não nề, gạt tàn để bên cạnh đã chất đầy là đầu lọc thuốc. Dí dí điếu thuốc hút dở vào gạt tàn, hắn lấy chiếc áo vứt bừa trên ban công, không quên nhấc cả chiếc ô gần tủ giày rồi ra khỏi kí túc, đến công ty.

 

Jongin đứng dựa vào cửa sau của công ty, nhìn cầu thang ở đối diện, khoanh tay chờ Sehun. Hắn đi bộ đến đây cũng mất kha khá thời gian, nên chỉ khoảng 15 phút nữa cậu sẽ xong. Hắn yên lặng đứng chờ, không có ý định làm gì để giết thời gian, ngoại trừ việc tiếp tục nhìn chằm chằm vào chiếc cầu thang trống không.

 

Cậu ra nhanh hơn hắn dự kiến. Thấy cậu thẫn thờ vì buồn ngủ, trời dù lạnh mà người đầy mồ hôi, cả người chỉ tròng có áo phông khiến hắn không khỏi xót xa. Đang định tiến lại gần khoác jacket cầm theo cho cậu thì Sehun đã đi thẳng qua hắn, tiến vào màn mưa đã trở nên nặng hạt từ lúc nào không hay.

 

Dáng người cao nhưng mong manh ấy như lẫn vào trong đêm tối, lẫn cả vào màn mưa dày đặc. Jongin nhanh chóng chạy theo đập vai cậu, rồi mở bung ô để che cho cả hai.

 

“Sao trời mưa mà không mang ô?”- tóc Sehun đã ướt bết lại, áo phông dính sát vào người và ướt một mảng lớn.

 

“Lạnh quá, ôm” – môi cậu tím tái vì lạnh, lẩy bẩy nói. Đôi bàn tay lộ rõ cả khớp xương níu chặt vai hắn, tham luyến mà rúc sâu vào người hắn, mái tóc ướt cọ cọ vào cổ Jongin nham nhám.

 

Thở dài nhìn người yêu vốn hay lạnh lùng giờ phút này bỗng trở nên quấn quít khiến hắn không biết làm gì hơn ngoài việc giang rộng đôi cánh tay rồi ôm cậu thật chặt, đoạn nâng mái đầu đang đặt trên vai lên rồi hôn lên đôi môi tím tái kia thật dịu dàng. Nụ hôn tràn đầy thương yêu, mùi vị của thuốc lá dần tràn ngập khoang miệng của Sehun, cảm giác ấm áp và được chở che dần lấp đầy tâm trí trống rỗng của cậu, mọi mệt mỏi và cảm giác lạnh lẽo giờ phút này cũng hoàn toàn tan biến. Siết chặt eo hắn, cậu cũng đáp trả lại thật dịu dàng, rồi lại gục lên vai Jongin, tiếp tục cọ cọ.

 

“Đứng một lại một chút rồi về nhé?”- tiếng cậu thì thầm như tiếng mèo kêu khiến tim hắn như tan cả ra.

 

“Ừ, tùy cậu. Dù sao thì mai cũng được nghỉ mà”- Jongin đồng ý rồi vỗ vỗ tấm lưng gầy gò của người yêu.

 

“Cám ơn” – phải lắng tai mãi hắn mới nghe thấy cậu nói gì.

 

Không biết từ lúc nào, khóe miệng Jongin đã nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy hạnh phúc. Đối với hắn mà nói, lời cám ơn này đáng trân trọng không khác gì những lời yêu thương có cánh cả. Với người ngại bày tỏ cảm xúc như cậu, thì thế này đã vượt quá cả mong đợi của hắn rồi.

 

“Đồ ngốc, lần sau nhớ mang ô đấy, cũng đừng ăn mặc phong phanh thế này. Tôi không đến thì cậu sẽ cảm lạnh à?”

 

“Nhớ rồi. Biết cậu đến nên mới vậy”

 

Nghe xong câu trả lời của ai kia, Jongin không khỏi cười khổ. Đồ cứng đầu cứng cổ, rõ là không hề biết mình đến, mà vẫn nói cứng như vậy. Có lẽ yêu cậu nên não hắn có vấn đề thật rồi, nghe mấy lời cãi vô lí này mà lại thấy được yêu thương không ngớt.

 

 

End.

[Oneshot][KaiHun] Đam mê của Jongin

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : PG-13

Category : romance

Note : Get well soon and don’t try too hard, Jongin ah!

Quà mùng 8-3 muộn tặng mọi người *vòng chân trái tim*

  Đam mê của Jongin

 

Sehun thích nhảy. Sehun cũng thích làm thơ và làm giám đốc. Nhưng có lẽ vì thích nhảy hơn hết thảy nên cậu mới cố gắng hết mức có thể để thắng cuộc thi tuyển của SM năm nào.

Jongin thì khác. Hắn yêu nhảy. Đó là niềm đam mê cháy bỏng và ngọt ngào nhất đối với hắn. Nếu không nhảy, hắn thực sự không biết sẽ làm gì khác. Nên việc Jongin thi tuyển vào SM là việc mặc nhiên cần phải làm để thỏa mãn đam mê của bản thân.

Sehun có thể vì những lời bình luận ác ý của netizen mà tập nhảy nguyên đêm, cố gắng để không quên từng động tác nhỏ một nhưng luôn biết giữ chừng mực để không khiến bản thân gặp phải nhiều chấn thương.

Jongin lại khác. Hắn tập nhảy như điên, không kể thời gian, mặc kệ chấn thương chồng chất, mặc kệ thắt lưng kêu gào đau đớn, mặc kệ tất cả chỉ để nhảy. Vì ánh đèn sân khấu này,vì đam mê bất diệt này, Jongin có thể mặc kệ tất thảy, chỉ để được nhảy. Thế nên hắn gặp nhiều chấn thương gấp đôi Sehun. Đau cũng gấp đôi. Làm bạn với băng dán và dầu xoa bóp thì gần như là mỗi ngày.

*

Sehun tưởng rằng cường độ tập luyện của Jongin sẽ giảm đi đáng kể khi bọn họ cùng ra mắt và tiếp theo đó là những lịch trình dày đặc. Nhưng không. Tất cả những thứ ấy chỉ đang vắt kiệt Jongin thêm nữa mà thôi. Đó là những ngày cậu ta gần như chỉ ngủ chưa đến 2 tiếng một ngày, mặt mũi phờ phạc đến công ty và hòa mình theo nhịp beat, cố gắng nghĩ ra những động tác mới, đẹp mắt hơn, tinh tế hơn và đậm dấu ấn của Kai.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Đêm biểu diễn ở Music Core, chấn thương của Jongin nặng đến nỗi phải ngồi xe lăn từ cánh gà đến thẳng bệnh viện. Vì quá lo lắng nên EXO cũng đi theo. Cả lũ ngồi thừ ra ngoài hành lang bệnh viện. Tất cả đều nhìn vào cánh cửa phòng bệnh, chờ Jongin. Riêng Sehun ngồi bất động nhìn mũi giầy. Đôi giầy này là Jongin đòi đổi với Sehun trước khi lên sân khấu khoảng 2 phút. Vì cậu ta vừa nói đổi xong liền ngồi thụp xuống tháo giầy của Sehun nên cũng chẳng còn cách nào. Đôi giày có vấn đề. Chắc chắn là như thế. Chính vì đôi giày mà Jong In mới ngã đập cả lưng xuống sàn diễn. Vậy mà vẫn cố bật dậy, hoàn thành nốt đoạn cuối của Growl.

–      Jongin!- tiếng Baekhyun gọi đã kéo Sehun trở về thực tại. Cậu liếc xuống chân Jongin. Lúc này hắn đã tháo giày ra, vẫn ngồi trên xe lăn và cũng đang nhìn cậu, miệng khẽ kéo thành nụ cười hiền. Chân phải hắn có bốn vết tím ở hai bên bàn chân. Tại sao Sehun lại không phát hiện ra? Tại sao Jongin lại làm như thế? Hắn là đồ ngốc sao? Tức giận và bất lực bủa vây lấy Sehun, cậu xoay người lại và bỏ đi. Bỏ lại ánh nhìn ngơ ngác của 10 thành viên còn lại, bỏ lại nụ cười hiền vội tắt và ánh mắt dần nhuốm lại vẻ ảm đạm của Jongin.

*

Những tuần sau đó, nếu thấy Jongin thì sẽ không thấy Sehun.

Đêm diễn ở Music core cũng là lịch trình cuối cùng trong đợt quảng bá này nên thời gian của cả nhóm cũng dư dả hơn và có nhiều thời gian để nướng trên giường đến khét lẹt hay mua sắm tẹt ga. Đáng lẽ Jongin và Sehun đã định rằng họ sẽ cùng đi Nhật với Taemin trong vòng 2 ngày rồi bay sang Trung Quốc về Thanh Đảo chơi với Tao. Nhưng tất cả đều thay đổi sau buổi tối Jongin chấn thương. Jongin đi Nhật với Taemin còn Sehun book vé đến Thanh Đảo. Khi cả hai cùng trở về sau chuyến du lịch ngắn ngày, Sehun kéo Tao ra khỏi kí túc xá gần như mỗi ngày, bỏ mặc Jongin không biết cùng ai chơi LOL.

Sau 1 tuần bị buộc phải dưỡng thương ở nhà, dưới sự chăm sóc cùng giám sát như gà mẹ của Joonmyun và Kyungsoo, Jongin cuối cùng cũng được đến công ty luyện tập. Khởi động xong xuôi đâu đó, hắn bật nhạc và nghĩ những động tác mới cho album sắp tới của EXO. Giáo viên dạy nhảy của bọn họ muốn họ tự sáng tác một bài hát cùng với vũ đạo hoàn chỉnh. Vũ đạo thì Jongin, Sehun, Luhan sẽ lo, lời đã có Yixing và Jongdae, rap sẽ do Kris và Chanyeol phụ trách. Dù đến tháng 3 mới cần và bây giờ mới là đầu tháng 1, nhưng không có việc gì làm và chân hắn cũng ngứa ngáy muốn nhảy nên mới lăn xả vào phòng tập. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi nhạc đột ngột tắt giữa đoạn điệp khúc của The monster. Jongin dừng động tác, quay về chiếc loa đột ngột im bặt.

Một thân ảnh đã đứng đó từ bao giờ, giận dữ cùng phẫn nộ nhìn hắn. Trên tay Sehun là chiếc phích cắm loa, cậu ném phích cắm xuống sàn, sấn bước tới trước mặt Sehun. Cậu đấm thẳng vào ngực Jongin bằng toàn bộ sức lực mà mình có.

–      CHẾT TIỆT, KIM JONG IN! CẬU ĐỊNH TẬP ĐẾN TÀN PHẾT LUÔN ĐÚNG KHÔNG? BÁC SĨ ĐÃ DẶN THẾ NÀO? NÓI NGHỈ NGƠI 1 TUẦN LIỀN CHỈ NGHỈ NGƠI 1 TUẦN THÔI SAO? NHẢY! NHẢY! NHẢY! NGOÀI NHẢY RA KHÔNG CÒN GÌ QUAN TRỌNG VỚI CẬU NỮA CÓ ĐÚNG KHÔNG? GIÀY CỦA TÔI CÓ VẤN ĐỀ THÌ LIÊN QUAN GÌ TỚI CẬU CHỨ, AI CẦN CẬU LO! CÓ BAO GIỜ CẬU NGHĨ ĐẾN CẢM GIÁC CỦA TÔI HAY KHÔNG? CON MẸ NÓ, CẬU CÓ HIỂU CÁI SỰ BẤT LỰC KHI NHÌN THẤY CẬU CHỈ BIẾT CÓ NHẢY, CHỈ BIẾT LÀM BẢN THÂN THÊM ĐAU ĐỚN CÒN CẢM GIÁC NHƯ LÀ KHÔNG ĐỦ CỦA TÔI HAY KHÔNG? NGỦ THÊM VÀI TIẾNG NHẢY ÍT ĐI VÀI TIẾNG THÌ SAO? ĐAM MÊ LỤI TÀN? HAY KHÔNG CÒN LÀ CỖ MÁY NHẢY CỦA EXO NỮA? TRẢ LỜI ĐI!

–      Từ khi gặp cậu, yêu nhảy cũng không bằng yêu cậu.

Lần đầu tiên sau 4 năm quen biết, Jongin thấy Sehun tức giận như vậy. Cậu luôn trầm lặng và dễ bằng lòng, không tức giận bao giờ. Jongin biết lần này Sehun cảm thấy rất khổ sở. Nên mới không gợi chuyện với cậu, để cho cậu có thời gian thích nghi với mọi chuyện trở lại. Dù thực lòng, Jongin đã rất muốn ôm chặt lấy cậu và nói rằng mọi chuyện thực sự không phải lỗi của Sehun khi nghe thấy tiếng thổn thức từ rấm rứt phát ra từ trong phòng cậu. Nhưng Jongin nghĩ rằng, nếu giờ xông vào gặp cậu sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn, nên hắn đành bất lực quay về phòng, cả đêm thức trắng nhìn trần nhà.

Mọi thứ cứ như thế cho đến hôm nay, Sehun ở đây với đôi mắt đầy nước cùng giận dữ.

Jongin đau nhói. Đau không thở được. Đau hơn mọi chấn thương trên người từ trước đến giờ. Khi hắn biết những giọt nước mắt này là vì hắn. Khi cơn tức giận đến cực điểm này cũng là thương hắn, vì yêu hắn, vì lo cho hắn.

Jongin cố đứng dậy, xoa xoa vùng ngực bị Sehun đánh. Hắn kéo Sehun vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu như mẹ vẫn làm hồi bé với mình, và mặc cậu khóc đến phát nấc.

–      Hứa với tôi, từ này trở đi, có chuyện gì thì phải nói, không được giấu diếm tự ý giải quyết. Còn nữa, một ngày phải nằm cạnh tôi ngủ ít nhất là 4 tiếng, chấn thương thì không được nhảy – sau khi để hắn đứng đến mỏi như và nước mắt Sehun đã thấm ướt cả vai áo trái. Cậu muốn hắn phải nhớ những điều cậu nói hôm nay và nghiêm túc thực hiện. Cậu rất sợ một lần nữa mình vô tình trở thành nguyên nhân gây ra chấn thương của Jongin, cậu thực sự rất sợ – Nếu còn có lần sau, chúng ta chia tay.

–      Được, tớ hứa. Sẽ không bao giờ để cậu phải lo lắng nữa.

Jongin yêu nhảy, đam mê nhảy, có thể sống chết vì nhảy. Đấy là trước khi Jongin biết và yêu Sehun. Khi nhìn thấy vì mình mà cậu đã dằn vặt và khổ sở thế nào, Jongin đã thề với bản thân sẽ không bao giờ là nguyên nhân làm cho cậu khóc, khiến cho cậu đau đớn nữa.

Thấy Sehun đã dần nguôi ngoai, hắn nâng mặt cậu lên bằng cả hai tay, ngón tay cái khẽ lau đi nước mắt còn đọng lại trên má, và kéo cậu vào một nụ hôn dịu dàng. Giống như một lời xin lỗi và xoa dịu cho trái tim luôn nặng nề của cậu những ngày qua. Những nụ hôn liên miên để kéo hai người lại gần nhau hơn, xóa nhòa đi mọi khoảng cách đáng ghét giữa cả hai suốt những ngày qua.

End.

 

[Oneshot][KaiHun] The Stupidness

Author: Bun

Couple: KaiHun

Rating: PG-13

Category: OE, like Korean drama lol

Note : Nói chung là fic từ năm ngoái post lên, kiểu cũng bình thường lắm

                                                                                                                                                             The Stupidness

Cậu bấm từng con số quen thuộc, ấn vào nút màu xanh bên trái rồi áp lên tai. Đáp lại cậu là những tiếng tút dài không hồi âm, âm thanh lặp lại quen thuộc và cố hữu. Mặc dù tiếng tút đã tắt hẳn nhưng cậu vẫn áp nó vào tai và bất thần như thế một lúc lâu, cho đến khi những âm thanh leng keng từ chiếc đồng hồ quả lắc phát ra làm cho thức tỉnh.

Là thức tỉnh khỏi những chờ đợi mòi mỏn.

Bỏ điện thoại xuống và đi vào bếp hâm nóng lại thức ăn một lần nữa. Cậu đã làm việc này ba lần trong buổi tối ngày hôm nay. Và lần này là lần thứ tư, khi chiếc đồng hồ quả lắc trên tường báo hiệu cho cậu biết bây giờ đã là hai giờ sáng.

Sau khi hâm nóng đồ ăn, cậu ngồi sắp lại mâm cơm theo một trật tự khác, rồi lại đậy lồng bàn , tự pha cho bản thân một cốc cà phê và ra sofa phòng khách ngồi xem TV. Cậu cứ chuyển kênh liên tục, một lúc sau thì dừng lại trước hình ảnh luôn xuất hiện mỗi khi nhà đài không có lịch chiếu. Nhìn trân trân vào những vạch kẻ màu sắc xen ngang, cái nhìn trống rỗng và thầm lặng.

Nhìn chỉ để nhìn mà thôi.

6  giờ sáng.

Tiếng động cơ xe ô tô quen thuộc, cậu vội đứng dậy tắt TV, rồi chạy ra mở cửa, khẽ mỉm cười để chào đón người con trai với dáng vẻ mệt mỏi trước mặt. Đáp lại sự hồ hởi trong ánh mắt cậu vẫn là dáng vẻ dửng dưng nơi anh, mặc dù cậu đang đứng ở trước cửa nhưng anh cũng bước nhanh vào trong rồi lên phòng ngủ, không thèm nhìn cậu tới một lần. Gương mặt thoáng chút hồ hởi nay lại trở nên trầm mặc và im lặng như lúc người kia chưa xuất hiện, nhẹ nhàng khóa cửa lại, cậu cũng bước lên gác theo, làm ngơ mâm thức ăn đã được chuẩn bị đầy công phu trên bàn kia.

Nằm xuống bên cạnh Jong In khẽ khàng nhất có thể, Sehun quay người về phía anh,nhìn chằm chằm vào tấm vững trãi ấy. Tự nhiên giơ tay ra với ý muốn chạm vào nhưng rồi cũng rất nhanh chóng, cánh tay được hạ  xuống, cậu lại tiếp tục yên lặng ngắm nhìn. Rồi nước mắt từ đâu chảy tràn trên gương mặt luôn mang dáng vẻ thầm lặng và đầy cam chịu ấy.

Nước mắt cứ tựa như axit vậy, biến khuôn mặt cam chịu đầy thầm lặng ấy trở nên đau đớn và méo mó đến tội nghiệp. Cứ khóc mãi cho đến khi thiếp đi trong giấc ngủ mệt nhoài.

Liếc nhìn người trên giường đang còn say ngủ với gương mặt buồn bã và đôi mắt sưng húp. Jong In thở dài, rồi quay đi và khép cửa phòng lại.

Rõ là một cuộc hôn nhân không lối thoát.

Anh chán nản chỉnh trang lại trang phục một lần nữa rồi bước nhanh ra khỏi phòng.

Jong In đã quá quen thuộc với sự chịu đựng đến như nhược của cậu ta rồi. Anh luôn cảm thấy khó chịu bởi sự im lặng và cam chịu của cậu ta. Anh chán ngán cái vẻ ngọt ngào và đầy dịu dàng ấy, nó chả thể nào thu hút lấy anh, khiến cho anh thấy hứng thú trong suốt năm năm với cuộc sống hôn nhân nhạt nhẽo này. Nếu không vì cái vẻ mặt nhìn muốn thương hại đó thì chắc chắn là anh đã viết giấy li hôn lâu rồi.

Mỗi buổi sáng Jong In đều có ý nghĩ như thế, mỗi khi liếc nhìn Se Hun  trước khi đi làm. Mỗi khi nghĩ về cuộc hôn nhân được vun tạo bởi gia đình bắt buộc, chứ chẳng phải do tình yêu mang lại. Đã từng có lúc nghĩ, sống với nhau rồi sẽ có tình cảm, nhưng tính cách quá thuần và nghe lời của Se Hun không thể làm cho một người táo bạo và bất kham như Jong In cảm thấy hứng thú cho nổi. Cho nên sau bao cố gắng dày công vun đắp suốt hai năm đầu, anh quyết định mặc kệ cậu ta và quay trở lại với cuộc sống tự do đầy phóng khoáng trước khi kết hôn.

X

Tới nhà người tình bé nhỏ của mình, anh gần như lao tới cậu với vận tốc ánh sáng, đặt một nụ hôn sâu lên mái tóc nâu mềm, anh âu yếm thì thầm lời yêu thương. Đáp lại lời thì thầm dịu dàng của anh là phát cấu kinh điển vào tay.

–         Đồ sến súa – Tao buông lời đáp, rồi thoát khỏi vòng tay ôm ghì của Jong In.

–         Nhưng em yêu đồ sến sụa này, phải không ? – kéo Tao lại vào lòng, và nhìn thẳng vào mắt cậu.

–         ….

Không có tiếng trả lời, chỉ có tia cười lấp lánh trong ánh mắt sắc sảo nhưng cũng cực kì mê hoặc kia.

Bàn tay ghì quanh vòng eo mềm lỏng dần, anh thật sự không hiểu được cậu trả lời ẩn sâu trong đôi mắt trong veo mà mịt mờ ấy.

Tao cười buồn.Đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh, rồi lướt qua vành tai, cậu khẽ buông lời :

–         Anh về đi, chúng ta kết thúc.

Đẩy Jong In ra cửa và đóng lại, cậu ngồi gục xuống than thở trong suy nghĩ.

Vốn đối với anh, em chỉ là bông hoa lạ.

X

Ngồi trong xe ô tô và suy nghĩ về ánh mắt của Tao lúc nãy. Anh vẫn không thể hiểu ý tứ chất sâu trong đó. Chỉ thấy hình bóng phản chiếu của anh trong đôi mắt trong veo ấy mà thôi.

Rồi anh lại nghĩ tới chuyện của anh và Tao. Chính xác thì anh bắt đầu mặc kệ cuộc hôn nhân giữa mình và Se Hun từ khi quen Tao.

Anh đã bị thu hút bởi vẻ đẹp mê hồn nhưng lại rất đáng sợ ấy. Nét đẹp lạnh lùng và cực kì sắc sảo. Y như một con mèo hoang. Quyến rũ anh ngay từ giây phút đầu tiên.cKhác hẳn với cái vẻ hiền lành nhu mì của Se Hun. Anh biết rằng Tao chính là người dành cho anh. Một người mà anh luôn mơ ước được yêu thương, chăm sóc và che chở cho. Và rồi khi hai người đã yêu nhau, anh nhận ra mình gần như mù tịt trong việc đón ý cậu, còn cậu lại quá sành sỏi trong việc hiểu ý anh. Nhưng như vậy chỉ khiến anh thêm chắc chắn vào tình yêu của bản thân dành cho cậu. Bởi chưa chưa có người nào đủ sức để khiến anh lạc lối và mù mờ, khiến anh như lạc vào ma hồn trận mà không hề có ý định muốn thoát ra. Càng bí ẩn anh lại càng muốn khám phá nhưng suốt ba năm qua , anh hầu như không thể hiểu được những suy nghĩ đang chất chứa trong Tao.

 

Đẩy mình khỏi những suy nghĩ chất chồng về Tao, anh nhận ra tất cả những quyển sách viết về tình yêu chỉ là một đống vớ vẩn. Làm quái gì có chuyện đau khổ hay quỵ lụy vì thất tình cơ chứ ? Tiêu biểu là anh đây, những gì anh cảm thấy lúc này chỉ là một sự thất bại mơ hồ vì không thể… chiếm hữu ? Ừ, chiếm hữu không phải cũng là một kiểu yêu hay sao ?

X

Nhìn vào người con trai khóc đến sưng vù cả mặt ở trong gương, Tao bật cười thành tiếng.

Tiếng cười và tiếng khóc vốn chẳng thể đi chung với nhau. Nếu bắt buộc phải đi cạnh nhau thì sẽ tạo thành một tạp âm quái dị và đầy bi thương.

Tao đã đánh cược. Đã cố tin vào tình yêu mà Jong In vẫn nói. Cố tìm thứ tình yêu anh dành cho mình trong đôi mắt nâu. Nhưng chỉ có hình bóng cậu phản chiếu lại cùng với sự chiếm hữu điên cuồng.

Chiếm hữu không phải là yêu.

Khi anh thực sự chiếm được cậu cũng là lúc anh không cần cậu nữa. Mà cậu thì quá mệt mỏi khi cứ tiếp tục phải đóng vai một thằng dở người tỏ vẻ khó hiểu để khiến anh cho tiếp tục có hứng thú với mình. Cậu đã đánh cược rằng anh cũng có thể yêu cậu. Nhưng sự thực thì không, anh vẫn luôn yêu Sehun. Chỉ là anh ấy không nhận ra. Hay đúng hơn, anh luôn gắng sức để phủ nhận nó.

Có lẽ anh cũng sợ rồi mình sẽ giống bố, tan chảy vì sự dịu dàng của mẹ rồi cũng vì nó mà tan nát ngày mẹ ra đi. Anh chỉ đang sợ sự dịu dàng cùng tình yêu ngọt ngào của cậu ấy sẽ giết chết anh từ sâu trong tiềm thức, như cách mà mẹ anh đã làm với bố.

Tao biết những chuyện này khi nghe tiếng anh thầm thì trong những cơn say triền miên, những câu chuyện lẫn lộn vào với nhau, rồi kết thúc bằng những giọt nước mắt  ít ỏi xuất hiện cùng tiếng gọi Sehun nghe sao mà não nề. Cậu yêu anh và cậu luôn mong anh hạnh phúc, bất kể là với ai. Nên cậu cần phải để anh đi và nhận ra đâu mới là bến bờ thực sự của anh.

X

Sau cuộc chia tay đột ngột ấy, Tao đã biến mất khỏi cuộc đời Jong In hoàn toàn. Cậu thay số điện thoại, đi đến một vùng trời mới, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với những người mà anh quen.

Khi biết những điều này, Jong In đã hoàn toàn trách cứ Sehun, nó như một cách đổ thêm dầu vào lửa, anh cảm thấy phát ngấy lên ngôi nhà với chàng trai yếu ớt với chức danh vợ anh ấy. Hơn một tháng nay, anh chẳng  về nhà và cố gắng không nghĩ đến những giọt nước mắt đầy tràn sẽ xuất hiện ngay tức khắc mỗi khi anh quay mặtt đi.

Nhưng rồi cho đến một hôm, việc làm ăn của công ty có chút vấn đề, những sự giận dữ vô cứ bấy lâu nay âm ỉ trong anh nhờ dịp này mà bùng cháy dữ dội. Anh quát lên với tài xế yêu cầu trở về nhà, mong chờ nhìn thấy gương mặt của Sehu.

Jongin cũng không rõ vì sao bản thân lại mong chờ được nhìn thấy Sehun đến vậy. Nhưng tất cả những tức giận vô cớ mà anh cho là vì cậu này, dường như cũng chỉ có thể xóa nhòa bởi cậu mà thôi.

–         Thiếu gia, đến nhà rồi ạ – tiếng người lái xe đánh thức anh khỏi giấc ngủ tạm bợ, anh mở cửa xe rồi lững thững bước vào nhà.

–         Sehun ? – anh đoán cậu cũng đã ngán ngẩm với việc chờ đợi đầy vô nghĩa này nên Jongin lên thẳng phòng ngủ.Nhưng không có ai cả. Mở tủ âm tường, quần áo của cậu đã biến mất. Các đồ dung thông thường hay đồ dùng cá nhân của Sehun cũng tương tự.

Vì quá mệt mỏi nên anh nằm ngay lên giường, không suy nghĩ nhiều.Chắc cũng như mọi lần khác, cậu quay về thăm gia đình ít ngày.

Sáng sớm hôm sau, Jong In tỉnh dậy với cơn đau đầu tệ hại. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, anh nặng nề lê bước xuống bếp. Cùng với cơn đau đầu là cảm giác cổ họng khát cháy. Tu nước ừng ực, anh yêu cầu người làm chuẩn bị đồ ăn sáng rồi thong dong ngồi xuống. Anh ghét khi cứ phải tiếp tục ra lệnh như thế này, nếu Sehun ở đây, cậu ấy hoàn toàn rõ mình cần phải làm gì, Sehun vẫn tốt hơn.

–         Miera, cái gì thế này ? – cầm tờ giấy cùng chiếc phong bì chặn dưới chiếc điều khiển, anh định đọc lướt qua.

Nhưng đập vào mắt anh là,  ĐƠN LI HÔN ?

Sehun muốn li hôn với anh.

Cậu đã kí sẵn. Chiếc phong bì còn lại, là việc sẽ không tranh chấp đòi hỏi gì về tài sản của anh, ngoại trừ chiếc nhẫn cậu vẫn đeo lúc cưới.

Không còn gì sót lại nữa.

Anh bàng hoàng. Cậu bỏ anh rồi. Cậu cũng hết kiên nhẫn với cuộc sống hôn nhân đầy tạm bợ này rồi.

Đáng lẽ anh không nên chần chừ một giây một phút nào mà kí ngay lập tức vào đơn li hôn mới phải. Đáng lẽ anh nên cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu đã là người ra quyết định hộ anh, để anh sẽ không bao giờ phải bực mình vì cái kiểu nhu nhược của cậu nữa. Đáng lẽ anh nên đi tìm Tao ngay bây giờ, đón cậu về đây rồi cầu hôn với cậu. Hai người sẽ hạnh phúc đến già.

Đúng không?

Đó chính xác là những gì anh nên cảm nhận và nên làm. Nhưng tất cả những gì xuất hiện trong anh bây giờ là những nỗi đau từ mọi nơi dần xâm chiếm lấy cơ thể anh,chúng len lỏi khắp cơ thể anh và khiến anh thấy khổ sở đến không tưởng. Trong suốt cuộc đời anh, cảm giác mất mát và đau đớn chưa bao giờ lớn đến thế. Lớn hơn cả hồi mẹ bỏ đi theo người khác.

Anh quá ngu ngốc khi bây giờ mới nhận ra rốt cuộc anh yêu Sehun tới mức nào. Ngu ngốc khi nhận ra không phải anh không nỡ bỏ cậu, mà là anh không cách nào bỏ cậu.

Bởi trong suốt ba năm qua, cậu là nơi duy nhất sẵn sàng dung chứa anh bằng ấm áp và tất cả yêu thương mà cậu có cho dù khi đó, trông anh có nhếch nhác, thảm hại hay khốn nạn đến cỡ nào.

Cậu là người duy nhất yêu thương anh vô điều kiện, chia sẻ hơi ấm ít ỏi cậu có với anh và luôn cố gắng quan tâm anh theo cách tốt nhất mà cậu có thể. Cậu đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Cậu đã luôn hi vọng anh sẽ nhận ra mọi thứ. Hoặc hi vọng anh cũng yêu cậu như cậu đã luôn yêu anh.

Nhưng giờ thì Sehun mệt rồi. Sehun không còn muốn anh nữa. Loại khốn nạn và ngu ngốc như anh, Sehun thật sự không muốn dây dưa.

Nhưng anh phải đi tìm Sehun, cho dù cậu không còn muốn nhìn thấy anh, muốn đánh đuổi anh đi thì anh cũng phải đi tìm cậu. Anh sẽ xin lỗi, hàng ngàn lần, hàng triệu lần vì những điều ngu ngốc anh đã mắc phải trong quá khứ. Anh sẽ giữ cậu lại bên mình, anh sẽ trân trọng và yêu thương cậu suốt những năm còn lại của cuộc đời mình để bù đắp lại tất cả. Bởi giờ đây, dẫu muộn màng thì anh cũng hoàn toàn thấu hiểu, người anh yêu thương bấy lâu là ai. Anh cũng hoàn toàn hiểu mọi thứ anh vốn mông lung về Tao từ trước đến nay. Hóa ra chỉ có mình anh là ngu ngốc như vậy. Đến Tao cũng biết rõ đáp án là gì. Vì vậy nên anh càng phải đi tìm Sehun, chuộc lại sai lầm của bản thân mình.

End.