[Shortfic][KaiSoo] Gotta be me | 3

|3|

Bun

 

“Không ai nói với anh vào phòng thì phải biết gõ cửa à?”

Hắn ta vẫn nằm thẳng người trên ghế cùng đôi mắt nhắm nghiền, chất giọng lười biếng khẽ cất lên qua bờ môi hé mở.

“Xin lỗi. Tôi là nhân viên mới”

Quả thật lúc này Kyungsoo không biết phải cư xử sao cho phải. Nếu quá cứng rắn, lập tức sẽ là thách thức với trưởng phòng nhưng nếu quá run rẩy khép nép, lại thành ra thỏ non vô dụng mà Kyungsoo, tuyệt nhiên không phải loại người như vậy.

‘Anh sẽ ngồi cạnh Kim Jongdae, dãy bàn quay lưng về phía phòng của tôi, chỗ cuối cùng tính từ cửa ra vào vào. Công việc cụ thể cần làm đã được soạn thảo để trên laptop trên bàn của tôi, đến và lấy. Không còn gì thắc mắc chứ ?’

‘Không có’

‘Vậy lấy tài liệu rồi ra ngoài đi’

Hắn ta nhất định là không coi anh ra gì nên mới vừa nhắm mắt vừa nói chuyện như vậy, tiêu biểu của loại người mắt đặt dưới mông đây mà !

Nhanh chóng cầm lấy file tài liệu rồi đi ra ngoài, trước khi khép cửa, cái giọng nói lười biếng kia lại không can tâm mà vang lên lần nữa

‘Chính anh là người nói không cần tiền của tôi, chuyện hôm trước xem như chưa từng xảy ra, tôi mong từ nay chúng ta có thể cộng tác tốt đẹp’

‘Đã biết’

Đối với loại người không coi người khác ra gì như Kim Jongin, Kyungsoo không thể giữ bình tĩnh, đặc biệt là tỏ ra tôn trọng khép nép thì thà bảo anh bỏ việc còn hơn. Thái độ vừa phải như thế này, Kyungsoo đã là cố gắng lắm rồi.

Khép cửa văn phòng lại phía sau, anh tiến lại chỗ được chỉ định cho mình, cầm theo cốc nước nhỏ lấy từ bình nước chung của cả phòng rồi để ngay ngắn trên bàn.

‘Ồ, ra vậy cậu là nhân viên mới phải không ?’ – đang chăm chú ngồi đọc hết đống tài liệu công việc được bàn giao thì có ai đó đập vai Kyungsoo cùng giọng điệu vô cùng hồ hởi.

‘Đúng vậy, tôi là Kyungsoo, mong được giúp đỡ’

‘Ầy, thoải mái đi nào. Tôi là Jongdae, cậu có thể gọi tôi là Chen nếu muốn, vì cậu biết đấy, mọi người trong phòng đều gọi như vậy cho tiện chỉ trừ mỗi quý ngài mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy kia không gọi thôi’

‘Chúa Tể Hắc Ám hở ?’

Trước sự nhiệt tình của Jongdae, Kyungsoo thoải mái hơn rất nhiều. Nhìn dáng vẻ hoạt bát luônn miệng nói của Chen khiến Kyungsoo có chút nhớ tới Baekhyun. Thực sự có được một người bạn sôi nổi như vậy, cũng là một chuyện tốt vào ngày đầu tiên đi làm đi.

‘Phù’ – nghe thấy câu trả lời từ Kyungsoo, nụ cười của Jongdae lại được dịp bừng sáng. Nụ cười của cậu ta rất duyên, nhưng khuôn miệng vuông vắn ấy lại khiến Kyungsoo không tự chủ được mà liên tưởng đến con khủng long trong Toy story* ‘Nhìn mặt cậu nghiêm trọng vậy khiến tôi còn tưởng cậu không biết nói đùa cơ. Bây giờ thì may rồi. Chào mừng cậu đến với phòng quản trị kinh doanh’

‘Cám ơn ~ Mà cậu ngồi cạnh tôi luôn đúng không ? Mà khoan.. Cậu bằng tuổi tôi hả ?’

‘Ừ, hôm qua tôi có được đọc sơ yếu lí lịch của cậu rồi, tôi 23 còn cậu 21, cũng coi như gần gần nhau đừng xưng anh – em làm gì nghe xa cách lắm’

‘Ừ rồi, sẽ không kính ngữ hả ?’

‘Vậy càng tốt, tôi thích gọi thân mật chết đi được ấy ~~~ ‘ – vừa nói, đôi mắt Jongdae híp lại y như một đường kẻ.

Một con khủng long lai mèo dễ thương, Kyungsoo thầm nghĩ.

Sau Jongdae, những nhân viên còn lại của phòng quản trị kinh doanh cũng lần lượt đi đến. Bọn họ đều khá dễ nói chuyện, nhưng vẫn có một sự xa cách nhất định, không ai thực sự niềm nở và chào đón anh như Jongdae cả.

Nhưng điều này cũng không khiến Kyungsoo bận tâm lắm. Anh có thể hiểu được sự đề phòng của họ. Anh là nhân viên mới, nghĩa là cuộc chiến tiền thường cuối năm ai nhiều hơn sẽ thêm phần khốc liệt, bọn họ cũng chưa rõ tính tình anh ra sao, có thuộc dạng tai mắt của cấp trên mà gây khó dễ cho họ hay không nên tốt nhất xã giao vài câu rồi tạo khoảng cách vẫn là tốt hơn.

Thẳng cho đến giờ nghỉ trưa, khi mọi người đã bỏ đi ăn cả thì Kyungsoo vẫn quyết định ở lại làm cho xong tờ báo cáo kinh doanh của tháng này. Tất nhiên Jongdae có rủ anh cùng xuống canteen cho nhân viên nhưng Kyungsoo thực sự không cảm thấy đói, nên liền uyển chuyển mà từ chối. Mọi người đều đã đi ăn hết, trong phòng lúc này chỉ còn lại có mình anh.

Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

Như chỉ chờ tất cả đi hết, anh cởi cúc áo sơ mi trên cùng rồi ngả đầu ra sau ghế, ánh mắt thờ ơ nhìn chiếc máy tính vẫn còn hiện lên bản thảo sớm đã được hoàn thành.

Sau buổi sáng làm việc đầu tiên, có thể dễ dàng nhận thấy không khí trong phòng làm việc rất hòa hảo, tiếng đánh máy và điện thoại kêu vang lên từ khắp nơi trong phòng, thi thoảng cũng có vài người quay sang bỏ ngỏ với nhau vài câu rồi lại tập trung trở lại với công việc. Nói chung, quả là một công việc trong mơ dành cho người mới ra trường, hoàn toàn không có gì để phàn nàn hết.

Anh cũng biết nên đi ăn cùng đồng nghiệp để tăng tình cảm giữa mình và các bạn cùng phòng, nhưng Kyungsoo rất lười. Anh lười giao tiếp, lười phải xuống nói cười tìm chủ đề náo nhiệt, lười nghe đồng nghiệp tò mò hỏi han đời tư, hay tệ hơn là chơi trò mai mối.

Dĩ nhiên là Kyungsoo biết mình không thể lười mãi được. Chỉ là hôm nay thôi, hôm nay, anh cho phép bản thân được lười một chút, một chút thôi mà…

‘Không đi ăn à ?’

Cái giọn khàn khàn rành mạch ở rất gần sau lưng khiến Kyungsoo phải quay người lại.

Cũng không rõ Jongin đã ra ngoài từ bao giờ, vì rõ ràng anh chẳng hề nghe thấy tiếng cửa phòng mở, nhưng bây giờ hắn đang dựa vào chiếc tường ngay đang sau lưng Kyungsoo, chăm chú nhìn anh.

‘Không đói’ – không lảng tránh cái nhìn chằm chằm có phần khiếm nhã của Jongin, Kyungsoo chỉ tiếp túc trưng ra vẻ mặt mệt mỏi như cũ.

‘Ờ, anh lười ấy gì ?’

‘Có thể nói là như vậy ?’

Hơi bất ngờ vì Jongin biết được lí do thực sự, vì anh không nghĩ anh đã thể hiện nó ra ngoài nhưng rồi Kyungsoo lại nghĩ, có thể cậu ta cũng chỉ đoán mò vu vơ vậy thôi nên cũng đáp lại theo kiểu nước đôi.

Thế rồi chẳng còn đoạn hội thoại nào nữa, Jongin rút di động trong túi quần âu, ánh mắt vẫn chăm chăm xoáy vào anh như chưa từng thay đổi,

‘Cho tôi 2 xuất cơm gà đến tầng 10 tòa nhà Vin A, phòng quản trị Kinh Doanh.

Đúng vậy, mong anh mau chóng mang đến.

Được rồi. Cám ơn”

Có suy nghĩ bằng đầu ngón chân cũng hiểu được, Jongin gọi cơm gà cho cả mình. Khi chưa biết phải trả lời hắn ta thế nào, thì Jongin đã đi trước Kyungsoo một bước.

“Bữa ăn hôm nay, coi như quà mừng ra mắt nhân viên mới đi’

‘… Vậy cũng được’

Thế rồi không khí giữa cả hai tiếp tục chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều cùng tiếng đồng hồ chạy nhịp nhàng vang lên trong phòng.

Cũng chẳng rõ vì sao, có thể là vì mỏi chân khi cứ đứng nguyên một chỗ như vậy, Jongin trực tiếp kéo chiếc ghế của Jongdae rồi ngồi xuống, chống cằm quay sang nhìn Kyungsoo.

‘Anh ở với bố mẹ ?’

‘Không, tôi ở một mình’

‘Vậy bố mẹ anh sống ở nơi khác à?’

‘Không biết, khi nhận biết được thì đã chỉ có một mình rồi’

Vốn dĩ anh không phải loại người thích đem chuyện của bản thân đi kể lể, nhưng cũng không phải dạng cái gì cũng giấu kín, cũng tự ti hoặc không thể nói. Chỉ là chính bản thân Kyungsoo cũng lấy làm lạ khi anh cứ trả lời bất cứ câu hỏi gì mà hắn đặt cho mình, dù anh vốn dĩ không hề có thiện cảm với con người này.

‘Ồ, xin lỗi’

Sau vài chục tiếng đồng hồ quen biết đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ lúng túng của hắn.

‘Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi mà’

Có lẽ vì dáng vẻ như làm sai chuyện gì ấy khiến hắn bớt đi một tầng thâm trầm, cả một tầng xa cách, kéo hắn về với đúng số tuổi thật của mình khiến giọng của Kyungsoo cũng bất giác mà trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

‘Sống một mình như vậy… có vất vả không?’

‘Không, tôi quen rồi… Này, người giao cơm đang đứng ở cửa kìa, anh trả tiền đi tôi nhận cơm’

Không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện ngày càng đi xuống này, Kyungsoo cứ một chốc lại liếc nhìn về phía cửa. Và không hề phụ lại lòng mong đợi của cậu, chỉ đến lần thứ hai nhìn về phía cửa, Kyungsoo đã thấy đồng phục của người giao cơm lấp ló qua cửa sổ.

Đối với những người luôn phải làm công việc tay chân, anh không bao giờ tiếc đối đãi với họ thật nhiệt thành. Người giao cơm hôm nay cũng không phải là ngoại lệ, tay nhận cơm, miệng không quên cười thật tươi cùng câu cám ơn vô cùng rõ ràng.

Nhưng lúc ấy, người giao cơm còn đang mải cất tiền vào ví nên cũng không hề quay lên nhìn anh lần nào, mà người vốn đứng bên cạnh anh từ nãy đến giờ, sau khi trả tiền xong thì chẳng có việc gì làm nên buồn chán mà tiếp tục đứng nhìn anh thì lại vô tình bắt gặp thấy nụ cười tươi rói của ai kia.

Bờ môi đầy đặn vẽ thành hình trái tim ngộ nghĩnh cùng đôi mắt to tròn quá khổ trông đầy tràn sức sống hơn rất nhiều.

Thẳng cho đến khi Kyungsoo đã khép lại nụ cười của mình từ lâu và ngồi xuống bàn làm việc mà mở hộp cơm gà vàng ươm tỏa ra mùi hương ngọt ngào vô cùng ngon miệng, Jongin có lẽ vì khướu giác bị kích thích nên mới thôi đứng ngơ ngẩn bên cửa từ sau lúc trả tiền cho nhân viên giao hàng mà chậm chạp tiến đến ngồi cạnh Kyungsoo.

Đũa của cậu đã được bẻ làm đôi và để ngay ngắn ngay trên hộp cơm, nhìn đôi đũa, rồi lại nhìn sang người bên cạnh đang háo hức gặm gặm miếng gà, Jongin ậm ừ nói,

‘Anh tốt thật đấy, Kyungsoo. Xin lỗi vì đã cư xử y như một tên khốn từ hôm đó đến giờ”

Động tác gặm gà chậm dần rồi dừng lại hẳn, anh quay sang nhìn cậu với đôi mắt mở lớn hết cỡ, miệng lùng bùng cơm hơi há ra nhìn Jongin. Chậm nuốt miệng cơm rồi lại hướng ánh nhìn trở lại hộp cơm của mình, anh nhẹ giọng trả lời,

‘Có lẽ vì cậu hay gặp phải người xấu nên mới cư xử như vậy thôi, tôi cũng không để bụng mà”

‘Nếu anh đã nói vậy thì chúng ta có thể làm quen lại từ đầu có được không? Tôi rất muốn có thể trở thành một người bạn thân của anh”

Chỉ cần nghe qua giọng nói không còn chút âm trầm hay hàn tính nào nữa của Jongin, Kyungsoo biết cậu thực sự mong muốn như vậy. Dù có hơi bất ngờ và vẫn có chút tức giận vì cách cư xử của cậu nhưng anh nghĩ là anh có thể thông cảm được…

“Bạn bè thì có thể, nhưng bạn thân thì còn dựa vào nhiều yếu tố lắm, hãy để mọi thứ tự nhiên đi”

Cắn cắn chiếc đũa, anh khó khăn đưa ra câu trả lời của mình, rồi không nói thêm gì nữa, tiếp tục cúi đầu chăm chú ăn cơm.

“Được rồi, nghe được lời đồng ý của anh là đủ rồi.”

Bởi vì không hề nhìn cậu, nên Kyungsoo không thấy Jongin mỉm cười đến sảng khoái. Cũng không tiếp tục đưa đẩy câu chuyện, Jongin bắt đầu mở hộp cơm của mình thong thả ăn, trong lòng không tránh khỏi cảm giác vui vẻ thoải mái vì có thêm một người bạn tốt, còn thân hay không, thời gian sau này mới có thể nói được.

 

 Edited by Cá

Advertisements

[Shortfic][KaiSoo] Gotta be me | 2

| 2 |

Author: Bun

 

Kyungsoo có thể ngửi thấy hương bạc hà phảng phất khắp nơi xung quanh mình.

 

Dụi mắt để tầm nhìn rõ ràng hơn một chút rồi vươn người ngồi dậy nhưng cơn đau từ thắt lưng từ sâu trong mặt sau truyền đến khiến anh không kìm được mà kêu thành tiếng.

 

“Tỉnh rồi?” – cái giọng nói khàn khàn ngay sát cạnh bên khiến cái đầu vẫn còn nặng trịch và mơ màng của Kyungsoo ngay lập tức trở nên vô cùng tỉnh táo.

 

Ngoái đầu nhìn sang phần giường bên cạnh, hình ảnh mờ nhạt về người lạ tối qua trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.

 

Làn da mật ong vô cùng quyến rũ, đôi mắt biết nói cùng đôi môi vô cùng, ừm,…gợi tình. Cánh môi dày và gợi cảm ấy nửa như châm biến, nửa như thử thách người chiêm ngưỡng hãy chiếm lấy mình đi… Quả là một đôi môi kiêu ngạo.

 

“Nhìn đủ chưa?”

 

Đôi môi đang thôi miên lấy ánh nhìn của Kyungsoo hơi hé mở, giọng nói của hắn có vài phần châm chọc kéo anh khỏi những suy nghĩ ngớ ngẩn về đôi môi hắn.

 

“Vẫn còn đau? Ít nhất anh cũng nên trả lời đi chứ, giờ thì tôi rất giống một thằng ngớ ngẩn ưa nói chuyện một mình rồi đấy” – trong giọng nói của hắn ta không có vẻ gì là trách cứ, chỉ là ý tự giễu càng thêm nồng đậm.

 

Đôi tay vặn xoắn lấy tấm drap giường thêm nhàu nhĩ, Kyungsoo cúi đầu, lộ ra đôi tai sớm đã đỏ bừng từ khi nào. Anh phải trả lời như thế nào kia chứ? Những câu hỏi của hắn ta quá ư là tế nhị mà..

 

“Mất tiếng vì tối qua quá sức?”

 

“K-không phải”

 

“Cuối cùng cũng chịu trả lời” – nụ cười đắc thắng kéo dài trên môi khiến hắn ta trở nên trẻ con đến buồn cười. Không khí như dịu đi một chút sau nụ cười của hắn, Kyungsoo cố gắng sắp xếp lại hỗn loạn trong lòng, tìm lấy câu chữ thích hợp để giải thích chuyện tối qua thì lần nữa, hắn kéo anh khỏi những suy nghĩ chồng chéo.

 

Cơ thể màu đồng rắn chắc dẻo dai bước xuống giường, bình thản mặc áo choàng tắm vắt ở chiếc ghế đối diện giường ngủ rồi ngồi luôn xuống, tay với lấy bao thuốc cùng bật lửa ngay trên chiếc bàn kê cạnh ghế, thong thả đốt một điếu.

 

“Nghe này. Dù sao thì tối qua cả tôi và anh đều say. Tôi say đến loạn tính nên mới có những hành động không phải với anh. Nhưng nhìn phản ứng của anh bây giờ thì tôi nghĩ anh cũng không quá để tâm chuyện này, đúng chứ? Vậy tôi có thể chuyển khoản cho anh coi như bồi thường được không? Anh biết đấy, dù sao cũng là đàn ông cả, chuyện bé xé ra to cả tôi và anh đều không được lợi”

 

“Tôi không phải là trai bao” – tất cả cảm giác tốt đẹp khi nhìn hắn ta giờ phút này đều biến mất. Kyungsoo ảm đạm trả lời.

 

Anh biết chứ, tình một đêm. Dù chưa từng thử qua lần nào, nhưng đâu phải cứ nuôi chó thì mới nghe thấy chó sủa?

 

Anh cũng không phải loại đàn bà con gái mà ngồi đây làm loạn gào thét, càng không phải loại hám tiền vô sỉ dựa vào chuyện này để trục lợi cho bản thân. Vì cơn say đêm qua nên tất cả đối với anh mà nói đều vô cùng mơ hồ, một chút chuyện tối qua cũng không thể nhớ ra. Nhưng cơn đau ở mặt sau cùng người con trai lõa thể cạnh bên đã cho anh biết tối qua mình đã làm ra chuyện gì

.

Vốn cũng hơi hoảng mà cố tìm lời giải thích, tính giải quyết mọi chuyện êm xuôi rồi quên hết tất cả những chuyện đáng xấu hổ này mà trở về nhà. Nhưng rồi người kia mở lời trước, và từng lời hắn nói khiến anh cảm thấy khuất nhục vô cùng.

 

“Tôi cũng không phải gay” – vờ như không nghe thấy sự cứng rắn trong giọng nói của Kyungsoo, hắn ta vẫn nhả khói đều đều, chất giọng khàn như có như không đáp trả.

 

“Tôi sẽ không “chuyện bé xé ra to”, cậu cứ yên tâm. Tình phí cậu cứ giữ lại mà mua bộ ga giường mới” – nén lại cơn đau vẫn đang dày vò thắt lưng trầm trọng, Kyungsoo lõa thế bước xuống giường, ném ánh nhìn chế giễu vào mặt hắn rồi mặc lại sơ mi cùng quần âu bẩn nhàu trên sàn nhà, đoạn lấy điện thoại từ trong túi quần gọi taxi rồi đi thẳng về phía cửa ra vào. Anh chỉ muốn đi khỏi cái nơi chết tiệt này càng nhanh càng tốt.

 

*

 

Về đến nhà, anh vứt ngay bộ quần áo trên người vào thùng rác rồi trầm mình trong bồn tắm.

 

Ngụp xuống màn nước nóng rực, đôi mắt vẫn mở toang, trân trân nhìn chiếc đèn duy nhất trên trần nhà. Nước chảy vào mắt, nóng đến phát đau, nhưng anh vẫn cứng đầu cứng cổ mở mắt. Không chỉ mắt, mà sống mũi anh cũng dần cay xè, lồng ngực bị chèn ép mãnh liệt và thiếu dưỡng khí trầm trọng.

 

Nhưng anh vẫn không có ý định ngoi lên.

 

Chỉ cho đến khi, anh không thể điều khiển nổi ý thức của mình, Kyungsoo mới chịu vùng dậy rồi chà sát cơ thể đến phát đau và đỏ tấy.

 

Không phải anh không có cảm giác gì về chuyện tối qua.

 

Chỉ là anh không cho phép bản thân tỏ ra yếu đuối hay nhu nhược trước mặt người khác.

 

Thế giới này đã đủ ác độc rồi. Anh cười thì mọi người cũng cười. Nhưng nếu anh khóc, mọi người còn cười to hơn.

 

Vậy thì không được khóc, không được phép hoảng loạn. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, cũng không được phép sợ hãi.

 

Ấy là nguyên tắc để anh sinh tồn suốt bao năm nay. Nguyên tắc được thành lập từ những ngày giành từng miếng ăn trong trại tế bần rồi trại trẻ mồ côi, khi anh thấu hiểu rõ ngữ nghĩa của “miếng ăn là miếng nhục”, thì Kyungsoo đã chọn “chết vinh còn hơn sống nhục”.

 

Nhịn đói. Được miếng nào thì ăn. Không tranh cướp. Một cái bụng rỗng với cơ thể căng tràn lòng tự trọng.

 

Mọi người có thể bảo anh bảo thủ, cũng có thể bảo anh ngốc nghếch.

 

Nhưng thế thì sao? Sống được 22 năm thì anh cũng tự định hình cuộc đời mình suốt 13 năm. Anh vẫn sống tốt là được. Miệng lưỡi thế gian nhiều vậy, quản cũng không xuể.

 

Tay đã sớm sun lại đến trắng bợt. Nghĩ nhiều quá rồi. Lấy chiếc khăn bông để trên nắp bồn cầu, anh cuốn lại quanh mình rồi trở ra khỏi phòng tắm, vừa đúng lúc điện thoại reo.

 

Nhạc chuông chỉ dành riêng cho 2 người.

 

“Hôm qua cậu về nhà bằng cách nào thế?” – dù chỉ nghe được giọng Baekhyun, Kyungsoo cũng thừa biết cậu ta đang cuống thế nào.

 

“Vừa từ quán rượu về?” – không trả lời ngay, thay vào đó là một câu hỏi khác

 

‘Ừ… Thế về bằng cách nào?”

 

“Taxi” – chuyện 419* không thể khoe khoang, dù có là Baekhyun cũng không thể.

*419 = for one night, tình 1 đêm

 

“Tớ tưởng hôm qua cậu cũng say lắm mà? Kinh không, vẫn đủ tỉnh để gọi taxi cơ à?” – Baekhyun thở phào, không bỏ được cái tính châm chọc cố hữu.

 

“Không có lần sau đâu, biết chưa? Còn lần nữa thì tôi sẽ cho cậu cùng thằng nhóc Chanyeol tắm bằng xì dầu. Tôi nói được là làm được đấy”

 

“….. Biết rồi” – sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Baekhyun ỉu xìu ậm ừ, “…..Dù sao hôm qua cũng vui mà”

 

Chưa đợi anh trả lời, cậu ta đã vội dập máy, bỏ lại hàng dài những tràng tít tít.

 

Kyungsoo cũng không tính đôi co thêm nữa, xỏ quần áo rồi bê một bình soda ra trường kỉ xem hoạt hình.

 

Xem đến chừng giữa Frozen, thì điện thoại lại một lần nữa vang lên bài ca bất hủ.

 

“Làm sao?”

 

“Tối nay bọn tớ sang nhé?” – cái giọng ồm ồm của Chanyeol ở đầu bên kia không lẫn đi đầu được.

 

“Để?”

 

“Mở tiệc !!!!!” – cái giọng phấn khích của cả Baekhyun lẫn Chanyeol khiến Kyungsoo như muốn điếc luôn được.

 

“Không có đồ uống có cồn thì được” – Kyungsoo hơi nhíu mày nghĩ lại chuyện tối qua.

 

“Thế thì còn gọi gì là tiệc nữa” – giọng Chanyeol thoáng chốc đã trở nên ỉu xìu.

 

“Thế ở nhà đi” – rất không lưu tình mà trả lời, đoạn anh đang định cúp máy thì Chanyeol hoảng hốt trả lời ở đầu dây bên kia.

 

“Được rồi được rồi, không rượu không bia thì không rượu không bia, sao mà căng. Dù gì cũng phải chúc mừng cậu đã trúng tuyển vào tập đoàn Vin A chứ”

 

“Ok. 7h có mặt đấy. Tớ sẽ gọi đồ Trung của SoHo” – lông mày dãn ra khi nghe thấy lời đồng ý vô cùng sốt sắng của thằng bạn, anh hứng trí thông báo cho nó về việc tối này ăn gì, rồi mới thong thả mà cúp điện thoại.

 

Nghĩ lại lí do chúc mừng của cặp ChanBaek khiến tâm tình của anh cũng khá hơn vài phút trước khá nhiều. Kể ra thì cũng tốt đó chứ? Có phải ai vừa ra trường đã được nhận ngay vào công ty đúng chuyên ngành như anh đâu?

 

 

Tối đó cả lũ vừa chậm chạp ăn vừa hướng mắt theo chiếc TV duy nhất trong phòng khách mà theo dõi trận mở màn của World Cup.

 

Sau khi trận đấu kết thúc trong tiếng ngáy-kèm-rên-rỉ của Baekhyun, Kyungsoo tự mình thu dọn chén đĩa, rồi mang đệm cùng chăn gối trong tủ cho hai người kia, để mặc bọn họ tự sinh tự diệt ngoài phòng khách, còn mình đóng cửa đi ngủ.

 

 

 

Sáng sớm hôm sau, Kyungsoo oằn mình ngồi dậy, tiện tay tắt luôn chuông báo thức chưa kịp reo rồi gấp gọn chăn màn xong xuôi mới đi vệ sinh cá nhân.

 

Mặc một bộ sơ mi vốn đã được là lượt thẳng thớm treo trong tủ từ sau hôm nghe tin trúng tuyển vào, cổ thắt cà vạt kẻ sọc hài hòa với chiếc sơ mi màu xanh dương nhã nhặn, đồng hồ nâu sáng trên tay vô cùng lịch sự đoạn nhìn lại trong gương một lượt, cảm thấy hài lòng anh mới vác cặp táp đi bộ ra bên xe buýt.

 

Xe buýt sáng sớm đã chật ních người, vừa chen chúc lại vừa bí bức. Ở giữa cảnh đông đúc ngột ngạt này, anh chỉ mong cuối tuần sắp xếp được thời gian mà đi thi bằng lái xe, không thể để cảnh người át người tiếp diễn không có hồi kết như vậy được.

 

Đến công ty, anh theo chỉ dẫn được gửi đến nhà từ trước đấy mà bấm thang máy đi lên tầng 10.

 

Còn những 30 phút nữa mới đến giờ đi làm nên phòng quản trị kinh doanh nơi anh làm việc không một bóng người. Vì không biết bàn nào là dành cho mình, nên anh cũng chỉ đứng ở cửa quan sát xung quanh.

 

Phòng khá rộng, được trải thảm màu xám với tường màu trắng kiểu mẫu, giữa phòng là hai dãy bàn được kê đối diện nhau, mỗi bàn được ngăn cách bởi 3 mặt vách ngăn bằng nhựa cứng màu ghi, trên mỗi bàn đều có máy tính cùng một chiếc đèn bàn đồng màu. Khái quát mà nói thì cách bố trí phòng ốc cũng không khác xa so với tưởng tượng của anh nhiều lắm.

 

Sau khi lướt qua toàn bộ căn phòng, anh mở cửa chiếc vòng trong góc có đề biển Phòng Trưởng phòng bên ngoài, dự định sẽ ngồi chờ ở trong này. Dù sao anh cũng chưa biết công việc cụ thể là gì, trong cuộc nói chuyện lần trước người tuyển dụng có nói ngày đầu tiên đi làm anh phải gặp trực tiếp Trưởng Phòng để bàn giao về vấn đề công việc.

 

Những tưởng là cả phòng đều trống không nên Kyungsoo không gõ cửa mà trực tiếp đi vào để rồi đối diện với anh là một người đàn ông đang nằm trên ghế sofa cùng đôi mắt nhắm nghiền. Và dù anh không phải loại người thích chửi bậy cho lắm thì giờ phút này Kyungsoo cũng không thể không thốt lên, Mẹ kiếp. Trưởng phòng của anh chính là người cùng anh 419 kia!

 

End chap 2.

 

Edited by Cá

 

[Shortfic][KaiSoo] Gotta be me | 1 {NC-17}

|1|

Author: Bun

A/N : Huhu mong các cậu thông cảm tớ viết NC như dở hơi huhu :<<<<

 

“Hức hức…” – tiếng nấc nhỏ của ai đó trong đêm vắng trở nên đặc biệt rõ ràng.

 

Kyungsoo ngồi bệt trên vỉa hè, tóc tai bù xù, sơ mi cùng quần âu cuối ngày trở nên nhàu nhĩ với những vệt ố còn mới bị đổ từ chất lỏng có cồn nào đó chẳng thể rõ nguồn gốc. Tiệc chia tay dành cho sinh viên năm cuối là việc mà theo như Baekhyun vẫn nói “cả đời chỉ có một lần” nên Kyungsoo không sao từ chối được.

 

Vận comple chỉnh tề, anh đến quán bar đúng giờ như đã hẹn rồi bị cuốn luôn vào cái không khí mờ ảo vô cùng ám muội ấy, nốc cạn hàng đống cốc rượu trộn bia, rượu hạng nặng hay bia trộn coke rồi cùng những người bạn vốn dĩ không thân lắm thét gào những bài hát chia tay với câu từ tự biên tự diễn mà cả lũ tự chế.

 

Tiệc kết thúc, ai về nhà nấy, Baekhyun cùng Chanyeol đã gục thẳng trên bàn chất chồng là những lon bia rỗng đến không thể nhúc nhích.

 

Kyungsoo còn chút thanh tỉnh thì lảo đảo bước ra ngoài hóng gió. Nhưng chẳng mấy chốc, đôi chân anh trở nên mỏi nhừ và những hình ảnh trước mặt không chỉ dính chặt lại với nhau thành một đống mà còn phân thân ra đến vài chục hình tương tự cứ thế nhảy múa điên cuồng trước mắt anh khiến anh không sao bước tiếp.

 

Cuối cùng, anh ngồi bệt xuống vỉa hè, vừa nôn khan vừa liên tục nấc nghẹn vì đống rượu hỗn hợp mà mình đã liều mạng tống vào bụng.

 

Dù bụng dạ đã dịu đi ít nhiều sau đợt nôn khan liên tiếp, nhưng Kyungsoo chẳng có vẻ gì là muốn đứng dậy hết.

 

Anh nghiêng người rồi ngả lên luôn trên vỉa hè, không thèm để ý xem việc này nguy hiểm và mất vệ sinh cỡ nào khi nằm giữa con đường tối đèn rộng thênh thang không chút phòng bị, ngay cạnh nơi anh mới nôn khan không ngớt.

 

‘Say rượu?’ – trong giấc ngủ mờ mịt, Kyungsoo vẫn cảm nhận được bàn tay ai đó đang vỗ nhẹ lên mặt mình. Giọng nói trầm ở mức khó tin.

 

‘Cứ coi như là hôm nay làm việc tốt đi’ – hình như người sở hữu chiếc giọng trầm hơn cả trầm ấy đã bế anh lên rồi nhét anh vào một nơi vô cùng mềm mại với mùi bạc hà thoang thoảng quanh mũi thanh mát vô cùng.

 

Khẽ cụng cựa để tìm lấy một vị trí thật thoải mái, Kyungsoo tiếp tục vùi mình vào trong giấc mộng an lành, không quan tâm thêm đến tất thảy mọi việc đang diễn ra xung quanh thêm nữa.

 

*

 

“Nóng quá’ – bụng dưới quặn thắt cả lại vì nóng và xót, cả người anh như sắp bị mang đi thiêu đến nơi vậy.

 

Không thể chịu đựng thêm nữa, anh vùng mình ngồi dậy, lần lượt kéo bỏ quần áo ra khỏi người. Cảm giác đống quần áo ấy như đang siết chặt lấy cả người mình, vải vóc ma sát vào da thịt vừa ngứa vừa nóng khiến anh bức bối và quẫn bách mà muốn dứt bỏ tất cả, để cơ thể được giải thoát khỏi cái nóng chết người này.

 

Rồi đèn phòng đột ngột bật mở, mắt Kyungsoo trực tiếp tiếp xúc với ánh sáng khiến anh có chút không quen. Đầu óc vẫn chưa thanh tỉnh hoàn toàn, nhưng anh có thể lờ mờ nhìn thấy người đứng đối diện.

 

Mái tóc đen còn ẩm ướt khẽ rủ xuống che khuất nửa gương mặt. Cả cơ thể người nọ hoàn toàn được bao bọc bởi khói thuốc lá cùng mùi rượu nặng.

 

Thân hình như báo vồ mồi, quyến rũ và uyển chuyển. Nhưng lại nguy hiểm chết người.

 

Bằng một tốc độ kinh hồn, người ấy lao về phía anh, cái giọng trầm khàn mà anh đã nghe được ở đâu đó trước đấy khùng khục cười bên tai

 

“Muốn chơi? Được, vậy tôi đáp ứng anh”

 

Không có ý định chờ anh trả lời, đôi môi nóng rực ấy ma sát quanh tai anh, đầu lưỡi nham nhám xoáy một vòng trong cầu tai, đôi tay không yên phận chậm rãi lướt từ yết hầu khô nóng của anh xuống khuôn ngực trắng hồng, lướt qua bụng dưới non mịn rồi dứt khoát dừng lại ở nơi trọng yếu.

 

Đầu ngón tay chai sần và thô ráp, lòng bàn tay vẫn mang theo độ ấm chết người nhanh nhẹn bọc quanh dương vật của Kyungsoo. Ngón trỏ bịt lấy khe nhỏ trên cùng trong khi đôi tay tiếp tục xoa nắn, vô tình mà cố ý thi thoảng đảo qua rồi bóp nhẹ lấy hai quả cầu ở dưới.

 

‘Đ-đừng… T-tôi k-không muốn chơi mà’ – đầu óc mới chỉ thanh tỉnh một chút lần nữa rơi vào hố sâu của mê luyến đến không lối thoát.

 

Cổ họng vốn đã khô cháy không ngừng rên rỉ những âm tiết rời rạc vô nghĩa, đôi bàn tay đã kẹp chặt quanh cổ người lạ từ bao giờ, dù đại não kêu gào từ chối tiếp nhận sự tấn công bất ngờ của người nọ nhưng đôi chân lại không nghe lời mà cuốn chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, hông nhỏ liên tục đưa đẩy lên xuống theo từng luận điệu vuốt ve thành thạo từ bàn tay ma quái ấy.

 

‘Không dừng được nữa rồi. Hối tiếc đi, ai bảo bây giờ mới từ chối chứ” – người lạ trả lời, rồi ấn môi hắn vào môi anh.

 

Môi hắn cũng khô nóng và bỏng rát, y như những bộ phận còn lại từ cơ thể hắn vậy.

 

Lí trí nói anh cần phải quay đầu đi, nhưng tất cả những gì anh thực sự làm là khẽ hé miệng, để cái lưỡi thâm hiểm của hắn sục sạo khoang miệng mình, cướp lấy chút nước cuối cùng còn sót lại trong cơ thể sớm đã khô cạn, cướp cả đi không khí trong buồn phổi vốn đã thiếu dưỡng khí trầm trọng của chính mình.

 

Khi anh tưởng rằng mình sẽ chết vì thiếu không khí thì hắn mới chịu buông tha cho đôi môi anh, chuyển vị trí đến hai điểm hồng nổi bật trên khoang ngực nhỏ.

 

Nhay cắn, liếm láp, vần xoáy từng bên một.

 

Mỗi khi một trong hai bên chưa kịp thích nghi khỏi cảm giác ẩm ướt mà hắn mang đến, thì đôi tay của hắn đã kịp xoay kéo mà vỗ về.

 

Kyungsoo chỉ biết vuột ra những âm thanh rên rỉ vô nghĩa bởi cảm giác vừa sung sướng vừa thống khổ mang lại.

 

Lần cuối cùng, hắn bóp mạnh lấy dương vật anh khiến anh không thể kiềm được tiếng hét rõ ràng.

 

“Tôi muốn ra, xin cậu, hãy cho tôi ra… Đi mà”

 

Đôi bàn tay hung ác vẫn nắm chặt lấy đầu lỗ nhỏ, nhất quyết không chịu buông tha cho anh.

 

“Cầu xin nữa đi, gọi tên tôi… Jongin. Gọi đi” – giọng nói trầm khàn ấy lại một lần nữa vấn vít quanh tai Kyungsoo.

 

Đầu óc anh lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, tất cả những gì anh cần là được giải phóng, mãnh liệt giải phóng ra tất cả.

 

“Jongin…hức… van cầu cậu, để cho tôi ra…. Tôi muốn ra… Jongin ah” – run rẩy khẩn cầu, mái tóc đã bết lại vì mồ hôi gục gặc trên đôi vai Jongin, liên tục lúc lắc xin hắn.

 

“Hức…’- cuối cùng bàn tay ấy cũng rời đi, trả lại sự tự do cho anh.

 

Không còn gì ngăn cản nữa, anh nhanh chóng phóng thích tất cả, mãnh liệt bắn vô số tinh dịch lên bụng hắn.

 

Chờ cho anh thỏa mãn mà giải phóng xong xuôi, Jongin liền quệt đống tinh dịch vương vãi trên bụng mình lên dương vật thô dài sớm đã cương cứng của hắn, rồi lập tức đưa dương vật của mình vùi vào lỗ nhỏ nóng ấm của Kyungsoo.

 

Đại não như ngưng trệ vì đau đớn, phía sau đau đến không thể hô hấp, Kyungsoo không thể nghĩ thêm gì nữa ngoài cảm giác như tất cả chính là một loại cực hình. Sướng khoái cùng đau đớn đến tê liệt một lúc, khiến anh không thể suy nghĩ cũng không thể hô hấp, tất cả những gì bây giờ anh có thể làm, chỉ là cảm nhận tất cả, đón nhận lấy từng cơn sóng mãnh liệt mà nóng bỏng từ Jongin một cách vô điều kiện.

 

Cơ thể sớm đã như bị xé ra làm đôi, Kyungsoo chỉ biết thấp giọng rên rỉ lấy tên Jongin, hết lần này đến lần khác.

 

Giống như tên hắn là một loại thần chú có thể giải thoát lấy bản thân Kyungsoo, hóa giải hết những đau đớn y như cực hình này cho anh.

 

Không chờ anh thích ứng với cự vật to lớn của mình, Jongin mạnh mẽ đưa đẩy hông kịch liệt, tìm lấy điểm chết sâu trong lỗ nhỏ của anh, mong muốn lập tức tìm lấy khoái cảm cho cả hai.

 

Vật nhỏ xinh đẹp của Kyungsoo đã cương lên một lần nữa ngay sau khi cơn đau đớn đằng sau dịu đi, thay vào đó là khoái cảm đổ ấp đến mọi ngóc ngách trong cơ thể, đặc biệt là vách thịt được ma sát với dị vật thô to của Jongin.

 

“T-tôi muốn r-ra…” – anh thấp giọng thì thào, đu mình áp sát lại với Jongin, cầu xin hắn ta lần nữa.

 

‘K-không được.. Chờ tôi, rồi chúng ta cùng bắn” – Jongin vừa thở vừa lấy tay bịt lấy lỗ nhỏ sớm đã quen thuộc với bàn tay thô ráp của hắn, lần nữa.

 

Hắn thúc như điên vào sâu trong Kyungsoo, mỗi lúc một nhanh khiến thần trí anh càng thêm mê loạn, vật dưới của anh dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

 

Gầm nhẹ một tiếng, đôi bàn tay vẫn đang giữa chặt lấy đầu lỗ nhỏ đã sớm giải thoát cho Kyungsoo, đồng thời hậu huyệt phía sau nhanh chóng bị thứ chất lỏng nóng bỏng rót đầy, chảy tràn cả sang hai cánh mông trắng mịn.

 

Đổ ập lên người anh, tiếng Jongin thở phì phò gần sát bên tai, lồng ngực ướt đẫm vì mồ hôi dính sát vào nhau lần nữa. Sau đợt bắn thứ hai, Kyungsoo đã hoàn toàn mất đi ý thức mà ngất đi. Cự vật vốn vẫn bán cương đang còn vùi mình trong nơi nóng ấm đằng sau anh hoàn toàn không có ý định thoát ra, Jongin còn muốn tiếp tục xỏ xuyên trong anh thêm nhiều lần nữa.

 

End chap 1.

 

Edited by Cá

[Oneshot][KaiHun] Mine

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : 13+

Category : ngọt, hơi ngược tí =))

Note: Chúng ta cần phải trải qua một vài cuộc tình mới có thể tìm được tình yêu thực sự. Khi nó đến, tất cả sự chờ đợi đều là đáng giá và những câu “Giá như..” đều sẽ được đền đáp một cách xứng đáng.

 Mine

 

 

Một đêm dài. Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn cùng những cơn mơ dai dẳng về đôi mắt nâu không ngừng run rẩy một cách bi thương ấy.

 

Với tay bật đèn ngủ, tiện thể cầm luôn bao thuốc dở dang bên cạnh, tôi châm lửa, hít căng buồng phổi chất khỏi dày đặc, dưa vào thứ nicotin ít ỏi trong ấy mà bình tâm trở lại.

 

Vài tiếng trước, em gọi tôi đến hàng cafe yêu thích của mình rồi chào đón tôi bằng một nụ cười gượng ép méo mó và chẳng nói gì thêm.

 

Không khí im lặng chẳng quen thuộc chút nào khiến tôi bắt đầu luống cuống. Gương mặt vốn không mấy biểu cảm của em lúc này đây cũng hiện rõ lên vẻ buồn bã không thể che giấu.

 

Em làm sao vậy ? Zitao lại làm gì em sao ? Em có ổn không ? Có đau chỗ nào không ? Đừng im lặng như vậy , Sehun ah…

 

‘Zitao hyung đâu ?’

 

Có hàng nghìn câu hỏi chực bật ra nơi đầu lưỡi. Nhưng rồi cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể hỏi thăm em, bằng tư cách của một người bạn chỉ là thế này.

‘Hình như anh ấy đi công tác rồi. Nhật Bản ? Trung Quốc ? Em cũng không để ý lắm’ – bọt kem trong cốc capuchino của em đã tan hết từ bao giờ. Trong vô thức, em cứ xoay vần chiếc cốc, khiến nước trong cốc cứ sóng sánh chỉ chực đổ ra ngoài.

 

Từ bao giờ em lại không để tâm đến Zitao như vậy ?

 

4 năm qua, đủ để tôi biết rõ, em yêu hắn ta nhiều tới mức nào.

 

Tình yêu của em dành cho hắn là sự cố chấp mà cũng là sự kiên trì đến mức đáng thương.

 

Em chưa từng than thở với tôi, dù chỉ một lần, việc hắn chỉ có thể gặp em vài ngày trong một tháng, việc hắn luôn độc đoán với em hay việc hắn lúc thì nắm em thật chặt, lúc lại buông em ra, mặc em vẫy vùng mà rơi tự do.

 

Em cũng chưa từng ngừng quan tâm tới hắn, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để cố làm vui lòng hắn,nắm rõ lịch trình công tác để nhắc nhở hắn mặc ấm hay ăn uống đầy đủ. Cố gắng biến căn nhà rộng thênh thang hầu như luôn chỉ có mình em ở trở nên ấm cúng, có hơi thở của gia đình để mỗi khi hắn trở về sẽ lập tức thấy thoải mái.

 

Sehun mà tôi biết, đã vì một kẻ vốn dĩ chưa từng quan tâm đến mình mà làm rất nhiều điều, vui vẻ trao cho hắn hết thảy tình yêu ngây ngô mù quáng, trao cho hắn tất cả những gì bản thân trân quý nhất không chút do dự mà chẳng mảy may mong được đáp trả.

 

Vì vậy, câu trả lời của em hôm nay khiến tôi không thể không gấp gáp. Sự thờ ơ của em đối với hắn ta khiến tôi vừa vui mừng nhưng cũng vừa đau lòng cùng lúc.

 

‘Anh biết đấy, Jongin. Thực ra cả em và anh ấy cũng đều biết nữa. Vốn dĩ chỉ có mình em đơn phương’ – em cố gắng kìm lại sự run rẩy và vỡ vụn bằng cách vừa nhấp capuchino vừa nói, nhưng không thành công mất rồi. Tôi đã lỡ nghe thấy tiếng vỡ ấy rồi em ơi..

 

‘Em đã cố, thực sự rất cố gắng, suốt 4 năm nay, em luôn cố gắng yêu thương anh ấy bằng tất cả những gì em có thể. Em đã cố để không trở nên ích kỉ và nhỏ mọn. Em đã cố để kiên nhẫn. Đã vì anh ấy rất nhiều. Em cũng đã từng nghĩ, em yêu anh ấy và không cần anh ấy đáp trả lại. Chỉ cần, anh ấy cho em được ở bên cạnh anh ấy thôi. Nhưng mà rồi tối qua anh ấy gọi về, nói muốn kết thúc, muốn em lập tức dọn đi’ – Gấp gáp, thống khổ, tuyệt vọng rồi chấm dứt. Tất cả kết thúc ở câu cuối cùng một cách nhẹ tênh – những cảm xúc trong em.

 

Tôi rất muốn ôm lấy đôi vai đang co lại kia, co lại như muốn ôm lấy tất cả tình yêu mệt mỏi của bản thân vào sâu trong tim, rồi âm thầm chịu đựng, âm thầm tự vỗ về.

Tôi muốn em nói hết những đau đớn của em, tôi muốn em gào lên giận dữ, muốn em đập phá, muốn em khóc, muốn em biểu cảm tất cả những điều thực sự đang diễn ra trong em lúc này đây với tôi, một cách chân thật nhất.

Tôi ghét cái cảm giác bất lực phải nhìn em một mình tự xoa dịu lấy tổn thương, cái cách em luôn giấu kín tất cả và chẳng trút giận lên ai bao giờ.

 

Nếu như em nói hết với tôi, em giận dữ hay đau khổ, ít ra tôi có thể ôm lấy em rồi vỗ về lấy em, nói cho em rất nhiều điều mà bản thân không thể nói suốt bao lâu nay, nói cho em biết, dù hắn không cần em, thì tôi cũng cần em, cả đời này đều cần em. Nói cho em biết, hãy cứ khóc, hãy cứ mặc sức tổn thương, hãy cứ thoải mái mà đau đớn trước mặt tôi, hãy để tôi vỗ về lấy em. Hãy để tôi có thể nói cho em nghe, tôi cần em nhiều lắm.

 

‘Em có thể đến nhà anh, lúc nào cũng được’  – bởi vì em chẳng hề nói thật lòng mình với tôi, nên tôi cũng không thể giãi bày tất cả ra với em. Một khi làm vậy thì ngay cả mối quan hệ mong manh này cũng không thể tiếp tục thêm nữa.

 

‘Đúng vậy đấy, em hẹn anh ra đấy để làm chân khuân vác đồ đạc kiêm tài xế kiêm chủ nhà cho thuê luôn, haha’

Không muốn cười thì đừng cố nữa.

 

‘Vậy đồ đạc đâu cả rồi ?’

 

‘Có mỗi bộ này thôi. Giờ chúng mình đi mua sắm nhé ?’ – em chỉ vào bộ duy nhất trên người, đoạn rút ví từ trong balo bên cạnh, khẽ nhếch miệng  ‘Ầy, không cần lo lắng như vậy, tiền phí chia tay của em rất nhiều, không có đòi anh mua hộ nhé, không phải sốt sắng thế đâu’

 

‘Phù, vậy thì tốt rồi, đi thôi’

 

Thực ra Sehun không thích cười, nhưng hôm nay, em lại cười đặc biệt nhiều. Em cũng lười nói. Nhưng hôm nay, dường như muốn nói hết cả phần của những ngày trước.Tôi chưa từng vạch trần mỗi lúc em lừa mình dối người, mỗi lúc em tỏ ra cứng cỏi mà chỉ luôn phối hợp cùng với em. Không phải vì tôi thương em hay tôi không thể, mà tôi biết, chỉ cần giả vờ đủ lâu, lừa dối bản thân đủ nhiều, dần dần thương tổn sẽ thực sự biến mất, dần dần sự cứng cỏi sẽ là thật, dần dần nụ cười sẽ lại trở về một cách đúng nghĩa. Cũng giống như cách tôi che giấu tình cảm của mình trước em suốt 5 năm nay vậy. Tất cả thống khổ, tất cả cảm xúc cũng sự quan tâm đến mức sốt sắng dành cho em đều được tôi gói kín lại hoàn hảo, để trước em tôi sẽ luôn luôn đơn thuần là một người bạn thân mà em có thể chia sẻ những điều nho nhỏ trong cuộc sống, một người mà em có thể tìm đến mỗi khi không có ai để chia sẻ, không có ai đủ rảnh rỗi để cùng em đi cafe nguyên một ngày.

 

Thực sự tôi nghĩ mình  đã làm tốt vai trò của một người bạn.

 

Chỉ là lòng tham của con người vốn vô đáy, tình yêu lại là một sự mù quáng và lạc lối đến mức tuyệt vọng. Vì vậy, tôi vẫn luôn thúc đẩy tình bạn của tôi với em lên một mức khác, đặc biệt hơn, đủ để em tin tưởng và an ổn mà dựa vào.

 

Tôi không thấy mình sai, khi cứ hết lần này đến lần khác tìm mọi cách để kéo lấy mối quan hệ này, cố để kéo em về phía tôi dù biết em đã có bạn trai. Có gì mà khốn nạn khi tôi muốn cho em thấy có một người thực lòng quan tâm đến em, một người đối xử tốt đẹp với em hơn tên bạn trai chỉ đứng trên danh nghĩa kia ? Hắn vốn dĩ chưa từng quan tâm đến em mà em thì cứ cố chấp như vậy, có gì là sai khi muốn kéo em ra khỏi những đau khổ không xứng ấy kia chứ ? Nếu tôi có sai, phải chăng, chỉ là vì tôi đã chõ mũi vào chuyện riêng của người khác quá nhiều đấy thôi.

 

Sau bữa tối, em nói mệt rồi vào phòng vốn dĩ vẫn luôn dành cho em đi ngủ. Em vẫn nghĩ nó là phòng cho khách, vốn dĩ tôi cũng không giải thích bao giờ, nhưng cả phòng đều là sắc đen trắng điểm xuyết, thảm lông dày cùng những bức họa với những gam màu ấm áp, vốn dĩ được thiết kế theo đúng sở thích của em.

 

Tôi đã từng nghĩ đến viễn cảnh cùng em một nhà, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau chuyện trò, cùng nhau xem phim và uống bia buổi tối rồi chúc nhau ngủ ngon. Không cần em trở thành bạn trai tôi, chỉ cần cùng em một chỗ trải qua tháng năm với tư cách của một người bạn, có lẽ cũng đủ khiến tôi bằng lòng rồi.

 

Sau khi phòng em không còn sáng đèn, tôi cũng tắt đẹp phòng bếp, mang theo vài lon bia vào phòng ngủ. Ý thức mê man trong hơi men cồn cào, tôi dần chìm vào giấc ngủ không yên ổn.

 

Và giờ thì tôi đang nửa nằm nửa ngồi trên ban công, rít hết hơi này đến hơi khác, đốt cháy hết điếu này tới điếu khác, cố để quên đi những hình ảnh vẫn dai dẳng mà bám chặt lấy tâm trí mình từ giấc ngủ chập chờn vừa rồi.

 

Cánh cửa sau lưng bật mở, ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh rồi khẽ nghiêng mái đầu đặt lên vai tôi.

 

 

 

‘Anh Jongin rất hay buồn, em biết nhưng lại không thể làm gì cho anh, nên cuối cùng cứ lờ đi. Lờ hoài rồi đâm ra quên luôn. Trong khi mỗi lần em buồn lại liền tìm tới anh ỉ ôi, mà bởi vì anh hiền với em quá nên thành ra em toàn tìm tới anh. Em chỉ biết chăm chăm lo chuyện của mình như vậy, anh Jongin có ghét em không ?’

 

Trái tim luôn chịu một sức năng vô hình cùng những cơn đau kéo dài bất tận vì những lời nói của em mà trở nên nhẹ bẫng và ngập tràn ngọt ngào. Ngay cả cổ họng tôi cũng dịu dịu cảm giác ngọt mềm ấy. Không biết phải trả lời em ra sao, dù rất sốt sắng muốn trả lời em, phủ nhận câu nghi vấn thừa thãi ấy mà không sao cất lời. Bởi vì cảm xúc ngọt ngào này  mới mẻ quá, khiến tôi nhất thời bối rối chẳng thể quen được.

 

 

‘Không, anh chưa bao giờ ghét bỏ em cả. Cũng chưa bao giờ thấy phiền hà gì hết.’

 

‘Em đùa thôi mà, anh không cần phải trả lời nghiêm túc thế đâu. Mà sao tự dưng lại buồn đến mức mất ngủ vậy ?’

‘Vì em đấy.’

 

Khi tôi nhận ra mình vừa nói gì thì đã quá muộn rồi, tôi có thể thấy sự ngạc nhiên ánh lên rõ rệt trong đôi mắt nâu kia, bàn tay cầm thuốc trở nên run rẩy không thể kiểm soát và cổ họng thì liên tục nuốt khan càng phản ánh rõ rệt sự luống cuống nơi tôi.

 

Giờ thì tôi chẳng thể cách nào đệm vào lời nói của mình, biến nó thành một lời đùa cợt vô hại không hơn không kém nữa. Cái cách em nhìn tôi và cả những hạnh động sau câu nói ấy đã tố cáo tất cả. Đã nói cho em biết rõ tình cảm tôi luôn chôn chặt trong lòng một cách hoàn hảo suốt 5 năm qua.

 

‘Anh thích em ?’

 

‘…’

 

‘Vì sao ?’

 

‘…’

 

‘Từ bao giờ cơ chứ ?’

 

 

Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào tàn thuốc đỏ nhanh chóng biến thành màu tro xám trên sàn nhà. Không có lời nào được thốt ra. Không thể giải thích, không thể giãi bày, không gì cả. Trước những câu hỏi dồn dập từ em, không có câu trả lời nào có thể hình thành.

 

Không phải thích. Là yêu em. Nhiều vô vàn.

 

Anh cũng không rõ, chỉ là vừa gặp em đã thích mất rồi.

 

 

Những câu chữ thì thầm xung quanh tai tôi nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Những câu từ sao mà sáo rỗng. Tôi muốn một từ nào đó, hoặc cùng lắm là một câu, chỉ một câu mà thôi, không cần nhiều lời, nhưng đủ để bộc lộ được tình cảm của tôi dành cho em, để em hiểu, nó không thể đong đếm, nó không hề xa vời, nó rất chân thực và sát gần bên em kìa.

 

Khi suy nghĩ vẫn đang giằng xé lẫn nhau, sắp xếp lại từng câu từ, tìm kiếm sự phù hợp thì bản năng của tôi đã nhanh hơn một bước.

 

Tôi khẽ hôn em.

 

Dịu dàng, rồi cháy bỏng. Có những khát khao cùng những nỗi niềm chẳng nói nên lời được gửi gắm trong nụ hôn ấy. Nhưng cuối cùng, chỉ còn lại sự trân quý buồn thương.

 

‘Anh sẽ không xin lỗi vì đã hôn em đâu. Bởi vì anh chỉ đang cố để trả lời được hết những câu hỏi của em thôi mà’ – có chút lưu luyến không nói thành lời khi rời khỏi môi em, giọng tôi trầm cả đi vì phấn khích mà trả lời em.

 

‘Bốn năm rồi ? Anh thích em những bốn năm ?’ – nhìn vẻ mặt đờ cả ra vì bất ngờ của em, tôi chỉ biết bật cười rồi lắc đầu.

 

‘Không. Năm năm chứ. Chắc em không còn nhớ mùa đông năm 2009, em đã vừa say vừa ngồi trò chuyện cùng một người mà em tưởng là vô gia cư đâu nhỉ ?’

 

‘Là anh à ?’

 

‘Ừ. Hôm ấy anh đang rối loạn vì đống dự án mới cho công ty. Thường mỗi khi anh cuống anh sẽ hay tìm góc nào đó trong ngõ rồi ngồi đó cho đến khi bình tĩnh trở lại’ – vừa trả lời em, tôi vừa mê man tìm lại hình ảnh về mùa đông của 5 năm về trước, lần đầu tiên tôi gặp em.

 

Chàng trai với vô số biểu cảm, sống mũi cao thẳng như tượng tạc đỏ ửng một cách dễ thương vì cả lạnh vừa rượu. Giọng nói không giống như của người say, mà như của đứa trẻ vẫn còn đang ngái ngủ hơn.

 

Những câu chuyện vô thưởng vô phạt em kể. Mỗi khi ngượng hay không quen em sẽ đơ ra, riết rồi thành thói quen mặt lúc nào cũng đơ đơ, mọi người nhìn lại tưởng em lạnh lùng băng giá. Em muốn nuôi một con lợn, thậm chí đã search google cho em nó một cái tên thật phù hợp nhưng vì nó hôi quá, em không bất chấp tình yêu được nên đành thôi. Hay tự dưng em kể về anh chàng nào đó vô cùng đẹp trai, có đôi mắt luôn sưng bụp và thâm quầng như gấu trúc mà theo em là vô cùng dễ thương lại luôn làm mặt lạnh đến chỗ em làm thêm mua Americano. Tiếp rồi tiếp, em kể cho tôi rất nhiều, không hề ngừng lại chút nào, cho đến khi em nói em buồn ngủ, rồi trực tiếp ngã thẳng lên người tôi.

 

Thấy em ngủ say như vậy, tôi không còn cách nào khác, đành gửi em lại ở nhà nghỉ gần đó, trả tiền xong xuôi rồi mới đi về nhà.

 

Dù lúc đó đã rất ấn tượng với em, nhưng không rõ vì sao, tôi lại không ở lại mà chính thức làm quen, lại bỏ về như vậy.

 

Mỗi lần nghĩ lại ngày hôm đó, tôi đều vô cùng nuối tiếc.

 

Nếu tôi nán lại và làm quen với em, có lẽ ngày hôm nay chúng tôi sẽ đang hạnh phúc bên nhau chăng ?

 

Nếu tôi nán lại, có lẽ em sẽ không vì tình cảm không được đáp lại mà buồn nhiều như vậy. Tôi sẽ không vì đơn phương em đến mức không thể dứt ra mà tự dày vò bản thân nhiều như vậy.

 

Nếu hôm đó, tôi nán lại ?

 

 

 

‘Em biết khi bản thân nói điều này là vô cùng đểu cáng. Nhưng mà, nếu anh Jongin đã thích em lâu như vậy thì có thể tiếp tục thích em có được không ?’

 

 

‘Vì sao ?’

 

 

‘Kiên nhẫn chờ em có thể thích lại anh có được không ? Không phải là quên đi người cũ, vì em đã sớm buông bỏ thì mới rời khỏi nhà anh ấy rồi. Chỉ là, hãy đợi em thích anh Jongin có được không ? Bởi vì em vừa mới chỉ nhận ra, ngay lúc mà anh hôn em, em rất muốn được anh Jongin hôn như vậy vào mỗi ngày. Mỗi ngày mỗi ngày, từ giờ cho đến khi anh vẫn đủ sức để vươn qua và hôn em’

 

 

‘Đã chờ đến bây giờ, tại sao lại không thể tiếp tục được nữa ?’

 

Rồi tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ hơn đang đặt cạnh chiếc gạt tàn, ủ nó trong lòng bàn tay mình khẽ siết nhẹ.

 

Bởi vì câu nói ngày hôm nay của em, nên anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu.

 

 

*

10 năm sau…

 

 

‘Tuổi 35 hạnh phúc, anh Jonginnie ~’ – tôi cố mở mắt để nhìn chàng trai còn đang vùi đầu vào vai mình nhỏ giọng chúc mừng sinh nhật.

 

‘Em đã chúc mừng anh cả ngày nay rồi, cùng với con trai bọn mình, tất nhiên anh không quên lũ chó đâu, và anh thực sự vui thiếu mức nhảy cẫng lên nữa thôi. Nhưng giờ thì muộn rồi, em cần phải đi ngủ sớm vì ngày mai là ngày mai em phải thuyết trình dự án để kêu gọi những nhà tài trợ lớn đó. Rất quan trọng, em nhớ chứ ?’

 

Có lẽ điều tuyệt nhất sau 10 năm sống chung của chúng tôi, chính là việc tôi bắt đầu nói nhiều hơn (và toàn là những lời có cánh nữa chứ ).

 

‘Biết rồi.’ – giọng nói đầy vẻ  giận dỗi không che giấu, em nhanh chóng rời khỏi vai tôi, bỏ vòng tay vốn vẫn đang cuốn chặt quanh hông để xoay người trở lại, không quên kéo hết chăn về phía mình.

 

‘Thôi đừng giận nào, anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà’ – tôi vội giằng chăn ra để chui lại vào, nhanh chóng ôm cứng lấy hông em.

 

Sehun không trả lời nhưng cũng không giằng khỏi cái ôm của tôi mà cứ thế dần dần dính sát vào ngực tôi.

 

Biết là em không còn giận dỗi nữa, tôi cũng không tiếp tục nghĩ ngợi mà chìm dần vào giấc ngủ, cùng em. Hạnh phúc đủ đầy của riêng tôi.

 

 

End. 

 

[Drabble][KaiSoo] Sofa’s hug

Author : Bun

Couple : Kaisoo

Raiting : 6+

Category : ngọt lắm lắm lắm ấy . .

Note: Tặng Rinie beta đáng yêu chăm chỉ cực độ của tôi :”> Cám ơn và yêu cô lắm lắm :*

SOFA’S HUG

Cậu vừa từ công ty trở về. Luyện tập vũ đạo suốt 4 tiếng không ngừng cho đến khi cơn đau ở lưng khiến cậu ngã mạnh xuống sàn và không sao đứng dậy nổi, Jongin mới quyết định quay về kí túc xá.

Phòng khách tối om và cậu cũng không còn đủ sức để mà vươn tay bật đèn nữa.

Thả người một cách nhẹ nhàng nhất có thể lên sofa, cậu úp sấp mặt xuống  ghế rồi rên rỉ vì cơn đau ở lưng vẫn đang tiếp tục quấy nhiễu. Tay trái xoa xoa lưng, cậu định rằng sẽ làm một giấc ngắn ngay trên sofa bởi dù sao thì chỉ 3 tiếng nữa bọn họ cũng phải đến Busan tổ chức fansign, cậu không muốn phí thêm một phút nào nữa chỉ để trở về phòng hay tắm rửa. Những loại việc vô bổ sẽ chỉ khiến cho cơn đau ở lưng thêm tệ hại và chẳng có thể khiến cậu lấy lại sức.

 

“Jongin ?” – đèn phòng khách bật mở. Giọng nói còn ngái ngủ quen thuộc của người bạn cùng phòng khiến Jongin phải mở mắt ra lần nữa.

“Em đây, Kyungsoo” – cố để giọng mình tràn đầy sức sống nhất có thể, Jongin nhăn nhó mặt mày khi nhận ra giọng cậu vẫn cực kì run rẩy.

“Em chẳng bao giờ chịu nghe lời cả” – bàn tay ấm áp của ai đó đang đặt trên lưng cậu, khẽ vuốt ve “Em biết là anh ghét mùi băng dán thế nào mà. Muốn làm anh khó chịu đến chết luôn hả?”

“Em không cố ý, xin lỗi” – cậu chẳng biết nói gì hơn, chỉ có thể úp mặt vào gối, nhỏ giọng trả lời Kyungsoo.

“Đồ ngốc này”- đôi bàn tay anh vẫn đang nắn bóp khắp lưng cậu, khiến cậu không kìm được mà rên lên y một con mèo già lười biếng “Em cứ luôn làm anh lo lắng thế thôi… Mà có đói không, anh có để mì lạnh trong tủ phần em đấy”

“Em không đói, chỉ muốn ngủ thôi” – khi cơn đau giờ đã chỉ còn là cảm giác tê tê, Jongin mới chậm rãi xoay người lại rồi nắm lấy tay anh, vẽ những vòng tròn nho nhỏ vào lòng bàn tay của Kyungsoo “Ngủ với em ở đây đi, không ôm anh khó ngủ lắm”

“Xích vào” – Kyungsoo không nói gì thêm mà đặt người xuống cạnh cậu, vòng tay anh khẽ quấn quanh hông Jongin.

Nằm nghiêng sang một bên rồi đáp lại cái ôm của anh, Jongin khẽ tựa cằm mình lên đỉnh đầu của Kyungsoo, hài lòng khi thấy anh cọ tóc mình vào cổ cậu, rúc thật sâu trong lòng cậu rồi cuộn tròn mình lại trong vòng tay cậu.

 

“Ngủ ngon, Jongin-ssi”

“Ngủ ngon, Kyungsoo-ssi” – khùng khục cười vì cách nói đầy kiểu cách của hai người rồi mới vui vẻ mà nhắm mắt lại, Jongin chìm sâu vào giấc ngủ chỉ sau đó ít phút.

 

End.