no title

Em tự hỏi, hai ta còn gì sau những mất mát và tổn thương không cách nào tránh khỏi mà bọn mình đã mang đến cho nhau?

Em đã đi tới nhiều nơi, quen thêm được nhiều người, biết được nhiều câu chuyện đầy màu tối giữa cuộc đời không ngừng xoay vần này.

Càng đi nhiều, em càng cảm thấy bản thân nhỏ bé biết bao giữa cuộc đời rộng lớn. Và những lúc ấy, em thấy mình chơi vơi biết mấy, cần anh ở bên biết mấy.

Để xoa dịu, để vỗ về, để cho em cảm thấy được nhà. Mái ấm luôn giang rộng vòng tay để ôm lấy em, sẵn sàng xoa dịu đi mọi tổn thương với sự ấm áp và trái tim đầy khoan dung của mình.

Nhưng đồng thời, em cũng nhận ra. Sự khoan dung chưa bao giờ xuất hiện trong anh.

Anh không tha thứ cho những lỗi lầm thời non dại của em, không thỏa hiệp với những lời giải thích mà em muốn anh nghe. Khiến em cảm thấy, anh không thương em.

Có thể anh yêu em.

Yêu vô vàn.

Như lời anh vẫn nói mỗi khi em chuẩn bị chìm vào đâu đó giữa những cơn mộng mị.

Nhưng anh chẳng thương em. Bởi vì không thương, nên không nghe em giải thích, không chịu tin tưởng, cũng luôn bực bội và thiếu kiên nhẫn với mọi điều mà anh cho là sai trái ấy.

Và giờ đây, em buông mình đâu đó giữa đất trời Châu Âu xa lạ, không có anh, cũng chẳng có nhà.

Chỉ có một trái tim hoang hoải trong cô đơn và lạc lối, cố hàn gắn lại vụn vỡ sau tất cả.

Anh có biết không, Yifan?

Nhiều khi em muốn buông xuôi, mặc kể thương tổn chưa thể lành, mặc kệ cả lời nói “cho nhau thời gian” của em, để được quay về bên anh.

Gì cũng được, em chỉ muốn được bên anh. Được thả mình trong những ấm áp quen thuộc từ anh mà thôi.

Nhưng rồi khoảng cách kìm em lại. Và cả sự lạnh nhạt của anh nữa.

Chúng ta đã dần xa lúc ban đầu.

Advertisements

2 thoughts on “no title

    • Thực ra đây giống một cái drab dành cho Chanyeol và Yifan hơn, nhưng nhiều chỗ đúng là tự sự của bản thân em dành cho chính mình nên em đã kb đặt tên cái này ra sao, đành để vậy.
      Và có, em có hối hận.
      Em khá ích kỉ, nên em không thể nói, em hoàn toàn hạnh phúc hay bằng lòng với sự lựa chọn của mình. Có những sự lựa chọn mà mình biết mình phải trả giá thật nhiều, nhưng đến khi thực sự phải nếm trải, lại khổ sở hơn mình đã lường trước. Nhưng đã chọn lựa rồi, thì em sẽ không quay đầu, phần vì khó buông bỏ quá, phần vì em là người quá cố chấp dở hơi, nên không chấp nhận chuyện buông tay. Nên là hối hận hay không, một khi đã chấp nhận lựa chọn nó, em sẽ cố để không nghĩ nhiều, chỉ cố để làm sao có thể dồn hết thương yêu tình cảm để thương cho thật trọn vẹn khi còn có thể, trước khi nhiệt huyết hay cảm xúc dành cho tình yêu đấy dần lụi tàn.
      Mà dù sao thì, có cay đắng, cũng mới thấy tình yêu của bản thân đáng giá chứ, chị nhỉ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s