[Oneshot][KaiHun] Mine

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : 13+

Category : ngọt, hơi ngược tí =))

Note: Chúng ta cần phải trải qua một vài cuộc tình mới có thể tìm được tình yêu thực sự. Khi nó đến, tất cả sự chờ đợi đều là đáng giá và những câu “Giá như..” đều sẽ được đền đáp một cách xứng đáng.

 Mine

 

 

Một đêm dài. Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn cùng những cơn mơ dai dẳng về đôi mắt nâu không ngừng run rẩy một cách bi thương ấy.

 

Với tay bật đèn ngủ, tiện thể cầm luôn bao thuốc dở dang bên cạnh, tôi châm lửa, hít căng buồng phổi chất khỏi dày đặc, dưa vào thứ nicotin ít ỏi trong ấy mà bình tâm trở lại.

 

Vài tiếng trước, em gọi tôi đến hàng cafe yêu thích của mình rồi chào đón tôi bằng một nụ cười gượng ép méo mó và chẳng nói gì thêm.

 

Không khí im lặng chẳng quen thuộc chút nào khiến tôi bắt đầu luống cuống. Gương mặt vốn không mấy biểu cảm của em lúc này đây cũng hiện rõ lên vẻ buồn bã không thể che giấu.

 

Em làm sao vậy ? Zitao lại làm gì em sao ? Em có ổn không ? Có đau chỗ nào không ? Đừng im lặng như vậy , Sehun ah…

 

‘Zitao hyung đâu ?’

 

Có hàng nghìn câu hỏi chực bật ra nơi đầu lưỡi. Nhưng rồi cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể hỏi thăm em, bằng tư cách của một người bạn chỉ là thế này.

‘Hình như anh ấy đi công tác rồi. Nhật Bản ? Trung Quốc ? Em cũng không để ý lắm’ – bọt kem trong cốc capuchino của em đã tan hết từ bao giờ. Trong vô thức, em cứ xoay vần chiếc cốc, khiến nước trong cốc cứ sóng sánh chỉ chực đổ ra ngoài.

 

Từ bao giờ em lại không để tâm đến Zitao như vậy ?

 

4 năm qua, đủ để tôi biết rõ, em yêu hắn ta nhiều tới mức nào.

 

Tình yêu của em dành cho hắn là sự cố chấp mà cũng là sự kiên trì đến mức đáng thương.

 

Em chưa từng than thở với tôi, dù chỉ một lần, việc hắn chỉ có thể gặp em vài ngày trong một tháng, việc hắn luôn độc đoán với em hay việc hắn lúc thì nắm em thật chặt, lúc lại buông em ra, mặc em vẫy vùng mà rơi tự do.

 

Em cũng chưa từng ngừng quan tâm tới hắn, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để cố làm vui lòng hắn,nắm rõ lịch trình công tác để nhắc nhở hắn mặc ấm hay ăn uống đầy đủ. Cố gắng biến căn nhà rộng thênh thang hầu như luôn chỉ có mình em ở trở nên ấm cúng, có hơi thở của gia đình để mỗi khi hắn trở về sẽ lập tức thấy thoải mái.

 

Sehun mà tôi biết, đã vì một kẻ vốn dĩ chưa từng quan tâm đến mình mà làm rất nhiều điều, vui vẻ trao cho hắn hết thảy tình yêu ngây ngô mù quáng, trao cho hắn tất cả những gì bản thân trân quý nhất không chút do dự mà chẳng mảy may mong được đáp trả.

 

Vì vậy, câu trả lời của em hôm nay khiến tôi không thể không gấp gáp. Sự thờ ơ của em đối với hắn ta khiến tôi vừa vui mừng nhưng cũng vừa đau lòng cùng lúc.

 

‘Anh biết đấy, Jongin. Thực ra cả em và anh ấy cũng đều biết nữa. Vốn dĩ chỉ có mình em đơn phương’ – em cố gắng kìm lại sự run rẩy và vỡ vụn bằng cách vừa nhấp capuchino vừa nói, nhưng không thành công mất rồi. Tôi đã lỡ nghe thấy tiếng vỡ ấy rồi em ơi..

 

‘Em đã cố, thực sự rất cố gắng, suốt 4 năm nay, em luôn cố gắng yêu thương anh ấy bằng tất cả những gì em có thể. Em đã cố để không trở nên ích kỉ và nhỏ mọn. Em đã cố để kiên nhẫn. Đã vì anh ấy rất nhiều. Em cũng đã từng nghĩ, em yêu anh ấy và không cần anh ấy đáp trả lại. Chỉ cần, anh ấy cho em được ở bên cạnh anh ấy thôi. Nhưng mà rồi tối qua anh ấy gọi về, nói muốn kết thúc, muốn em lập tức dọn đi’ – Gấp gáp, thống khổ, tuyệt vọng rồi chấm dứt. Tất cả kết thúc ở câu cuối cùng một cách nhẹ tênh – những cảm xúc trong em.

 

Tôi rất muốn ôm lấy đôi vai đang co lại kia, co lại như muốn ôm lấy tất cả tình yêu mệt mỏi của bản thân vào sâu trong tim, rồi âm thầm chịu đựng, âm thầm tự vỗ về.

Tôi muốn em nói hết những đau đớn của em, tôi muốn em gào lên giận dữ, muốn em đập phá, muốn em khóc, muốn em biểu cảm tất cả những điều thực sự đang diễn ra trong em lúc này đây với tôi, một cách chân thật nhất.

Tôi ghét cái cảm giác bất lực phải nhìn em một mình tự xoa dịu lấy tổn thương, cái cách em luôn giấu kín tất cả và chẳng trút giận lên ai bao giờ.

 

Nếu như em nói hết với tôi, em giận dữ hay đau khổ, ít ra tôi có thể ôm lấy em rồi vỗ về lấy em, nói cho em rất nhiều điều mà bản thân không thể nói suốt bao lâu nay, nói cho em biết, dù hắn không cần em, thì tôi cũng cần em, cả đời này đều cần em. Nói cho em biết, hãy cứ khóc, hãy cứ mặc sức tổn thương, hãy cứ thoải mái mà đau đớn trước mặt tôi, hãy để tôi vỗ về lấy em. Hãy để tôi có thể nói cho em nghe, tôi cần em nhiều lắm.

 

‘Em có thể đến nhà anh, lúc nào cũng được’  – bởi vì em chẳng hề nói thật lòng mình với tôi, nên tôi cũng không thể giãi bày tất cả ra với em. Một khi làm vậy thì ngay cả mối quan hệ mong manh này cũng không thể tiếp tục thêm nữa.

 

‘Đúng vậy đấy, em hẹn anh ra đấy để làm chân khuân vác đồ đạc kiêm tài xế kiêm chủ nhà cho thuê luôn, haha’

Không muốn cười thì đừng cố nữa.

 

‘Vậy đồ đạc đâu cả rồi ?’

 

‘Có mỗi bộ này thôi. Giờ chúng mình đi mua sắm nhé ?’ – em chỉ vào bộ duy nhất trên người, đoạn rút ví từ trong balo bên cạnh, khẽ nhếch miệng  ‘Ầy, không cần lo lắng như vậy, tiền phí chia tay của em rất nhiều, không có đòi anh mua hộ nhé, không phải sốt sắng thế đâu’

 

‘Phù, vậy thì tốt rồi, đi thôi’

 

Thực ra Sehun không thích cười, nhưng hôm nay, em lại cười đặc biệt nhiều. Em cũng lười nói. Nhưng hôm nay, dường như muốn nói hết cả phần của những ngày trước.Tôi chưa từng vạch trần mỗi lúc em lừa mình dối người, mỗi lúc em tỏ ra cứng cỏi mà chỉ luôn phối hợp cùng với em. Không phải vì tôi thương em hay tôi không thể, mà tôi biết, chỉ cần giả vờ đủ lâu, lừa dối bản thân đủ nhiều, dần dần thương tổn sẽ thực sự biến mất, dần dần sự cứng cỏi sẽ là thật, dần dần nụ cười sẽ lại trở về một cách đúng nghĩa. Cũng giống như cách tôi che giấu tình cảm của mình trước em suốt 5 năm nay vậy. Tất cả thống khổ, tất cả cảm xúc cũng sự quan tâm đến mức sốt sắng dành cho em đều được tôi gói kín lại hoàn hảo, để trước em tôi sẽ luôn luôn đơn thuần là một người bạn thân mà em có thể chia sẻ những điều nho nhỏ trong cuộc sống, một người mà em có thể tìm đến mỗi khi không có ai để chia sẻ, không có ai đủ rảnh rỗi để cùng em đi cafe nguyên một ngày.

 

Thực sự tôi nghĩ mình  đã làm tốt vai trò của một người bạn.

 

Chỉ là lòng tham của con người vốn vô đáy, tình yêu lại là một sự mù quáng và lạc lối đến mức tuyệt vọng. Vì vậy, tôi vẫn luôn thúc đẩy tình bạn của tôi với em lên một mức khác, đặc biệt hơn, đủ để em tin tưởng và an ổn mà dựa vào.

 

Tôi không thấy mình sai, khi cứ hết lần này đến lần khác tìm mọi cách để kéo lấy mối quan hệ này, cố để kéo em về phía tôi dù biết em đã có bạn trai. Có gì mà khốn nạn khi tôi muốn cho em thấy có một người thực lòng quan tâm đến em, một người đối xử tốt đẹp với em hơn tên bạn trai chỉ đứng trên danh nghĩa kia ? Hắn vốn dĩ chưa từng quan tâm đến em mà em thì cứ cố chấp như vậy, có gì là sai khi muốn kéo em ra khỏi những đau khổ không xứng ấy kia chứ ? Nếu tôi có sai, phải chăng, chỉ là vì tôi đã chõ mũi vào chuyện riêng của người khác quá nhiều đấy thôi.

 

Sau bữa tối, em nói mệt rồi vào phòng vốn dĩ vẫn luôn dành cho em đi ngủ. Em vẫn nghĩ nó là phòng cho khách, vốn dĩ tôi cũng không giải thích bao giờ, nhưng cả phòng đều là sắc đen trắng điểm xuyết, thảm lông dày cùng những bức họa với những gam màu ấm áp, vốn dĩ được thiết kế theo đúng sở thích của em.

 

Tôi đã từng nghĩ đến viễn cảnh cùng em một nhà, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau chuyện trò, cùng nhau xem phim và uống bia buổi tối rồi chúc nhau ngủ ngon. Không cần em trở thành bạn trai tôi, chỉ cần cùng em một chỗ trải qua tháng năm với tư cách của một người bạn, có lẽ cũng đủ khiến tôi bằng lòng rồi.

 

Sau khi phòng em không còn sáng đèn, tôi cũng tắt đẹp phòng bếp, mang theo vài lon bia vào phòng ngủ. Ý thức mê man trong hơi men cồn cào, tôi dần chìm vào giấc ngủ không yên ổn.

 

Và giờ thì tôi đang nửa nằm nửa ngồi trên ban công, rít hết hơi này đến hơi khác, đốt cháy hết điếu này tới điếu khác, cố để quên đi những hình ảnh vẫn dai dẳng mà bám chặt lấy tâm trí mình từ giấc ngủ chập chờn vừa rồi.

 

Cánh cửa sau lưng bật mở, ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh rồi khẽ nghiêng mái đầu đặt lên vai tôi.

 

 

 

‘Anh Jongin rất hay buồn, em biết nhưng lại không thể làm gì cho anh, nên cuối cùng cứ lờ đi. Lờ hoài rồi đâm ra quên luôn. Trong khi mỗi lần em buồn lại liền tìm tới anh ỉ ôi, mà bởi vì anh hiền với em quá nên thành ra em toàn tìm tới anh. Em chỉ biết chăm chăm lo chuyện của mình như vậy, anh Jongin có ghét em không ?’

 

Trái tim luôn chịu một sức năng vô hình cùng những cơn đau kéo dài bất tận vì những lời nói của em mà trở nên nhẹ bẫng và ngập tràn ngọt ngào. Ngay cả cổ họng tôi cũng dịu dịu cảm giác ngọt mềm ấy. Không biết phải trả lời em ra sao, dù rất sốt sắng muốn trả lời em, phủ nhận câu nghi vấn thừa thãi ấy mà không sao cất lời. Bởi vì cảm xúc ngọt ngào này  mới mẻ quá, khiến tôi nhất thời bối rối chẳng thể quen được.

 

 

‘Không, anh chưa bao giờ ghét bỏ em cả. Cũng chưa bao giờ thấy phiền hà gì hết.’

 

‘Em đùa thôi mà, anh không cần phải trả lời nghiêm túc thế đâu. Mà sao tự dưng lại buồn đến mức mất ngủ vậy ?’

‘Vì em đấy.’

 

Khi tôi nhận ra mình vừa nói gì thì đã quá muộn rồi, tôi có thể thấy sự ngạc nhiên ánh lên rõ rệt trong đôi mắt nâu kia, bàn tay cầm thuốc trở nên run rẩy không thể kiểm soát và cổ họng thì liên tục nuốt khan càng phản ánh rõ rệt sự luống cuống nơi tôi.

 

Giờ thì tôi chẳng thể cách nào đệm vào lời nói của mình, biến nó thành một lời đùa cợt vô hại không hơn không kém nữa. Cái cách em nhìn tôi và cả những hạnh động sau câu nói ấy đã tố cáo tất cả. Đã nói cho em biết rõ tình cảm tôi luôn chôn chặt trong lòng một cách hoàn hảo suốt 5 năm qua.

 

‘Anh thích em ?’

 

‘…’

 

‘Vì sao ?’

 

‘…’

 

‘Từ bao giờ cơ chứ ?’

 

 

Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào tàn thuốc đỏ nhanh chóng biến thành màu tro xám trên sàn nhà. Không có lời nào được thốt ra. Không thể giải thích, không thể giãi bày, không gì cả. Trước những câu hỏi dồn dập từ em, không có câu trả lời nào có thể hình thành.

 

Không phải thích. Là yêu em. Nhiều vô vàn.

 

Anh cũng không rõ, chỉ là vừa gặp em đã thích mất rồi.

 

 

Những câu chữ thì thầm xung quanh tai tôi nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Những câu từ sao mà sáo rỗng. Tôi muốn một từ nào đó, hoặc cùng lắm là một câu, chỉ một câu mà thôi, không cần nhiều lời, nhưng đủ để bộc lộ được tình cảm của tôi dành cho em, để em hiểu, nó không thể đong đếm, nó không hề xa vời, nó rất chân thực và sát gần bên em kìa.

 

Khi suy nghĩ vẫn đang giằng xé lẫn nhau, sắp xếp lại từng câu từ, tìm kiếm sự phù hợp thì bản năng của tôi đã nhanh hơn một bước.

 

Tôi khẽ hôn em.

 

Dịu dàng, rồi cháy bỏng. Có những khát khao cùng những nỗi niềm chẳng nói nên lời được gửi gắm trong nụ hôn ấy. Nhưng cuối cùng, chỉ còn lại sự trân quý buồn thương.

 

‘Anh sẽ không xin lỗi vì đã hôn em đâu. Bởi vì anh chỉ đang cố để trả lời được hết những câu hỏi của em thôi mà’ – có chút lưu luyến không nói thành lời khi rời khỏi môi em, giọng tôi trầm cả đi vì phấn khích mà trả lời em.

 

‘Bốn năm rồi ? Anh thích em những bốn năm ?’ – nhìn vẻ mặt đờ cả ra vì bất ngờ của em, tôi chỉ biết bật cười rồi lắc đầu.

 

‘Không. Năm năm chứ. Chắc em không còn nhớ mùa đông năm 2009, em đã vừa say vừa ngồi trò chuyện cùng một người mà em tưởng là vô gia cư đâu nhỉ ?’

 

‘Là anh à ?’

 

‘Ừ. Hôm ấy anh đang rối loạn vì đống dự án mới cho công ty. Thường mỗi khi anh cuống anh sẽ hay tìm góc nào đó trong ngõ rồi ngồi đó cho đến khi bình tĩnh trở lại’ – vừa trả lời em, tôi vừa mê man tìm lại hình ảnh về mùa đông của 5 năm về trước, lần đầu tiên tôi gặp em.

 

Chàng trai với vô số biểu cảm, sống mũi cao thẳng như tượng tạc đỏ ửng một cách dễ thương vì cả lạnh vừa rượu. Giọng nói không giống như của người say, mà như của đứa trẻ vẫn còn đang ngái ngủ hơn.

 

Những câu chuyện vô thưởng vô phạt em kể. Mỗi khi ngượng hay không quen em sẽ đơ ra, riết rồi thành thói quen mặt lúc nào cũng đơ đơ, mọi người nhìn lại tưởng em lạnh lùng băng giá. Em muốn nuôi một con lợn, thậm chí đã search google cho em nó một cái tên thật phù hợp nhưng vì nó hôi quá, em không bất chấp tình yêu được nên đành thôi. Hay tự dưng em kể về anh chàng nào đó vô cùng đẹp trai, có đôi mắt luôn sưng bụp và thâm quầng như gấu trúc mà theo em là vô cùng dễ thương lại luôn làm mặt lạnh đến chỗ em làm thêm mua Americano. Tiếp rồi tiếp, em kể cho tôi rất nhiều, không hề ngừng lại chút nào, cho đến khi em nói em buồn ngủ, rồi trực tiếp ngã thẳng lên người tôi.

 

Thấy em ngủ say như vậy, tôi không còn cách nào khác, đành gửi em lại ở nhà nghỉ gần đó, trả tiền xong xuôi rồi mới đi về nhà.

 

Dù lúc đó đã rất ấn tượng với em, nhưng không rõ vì sao, tôi lại không ở lại mà chính thức làm quen, lại bỏ về như vậy.

 

Mỗi lần nghĩ lại ngày hôm đó, tôi đều vô cùng nuối tiếc.

 

Nếu tôi nán lại và làm quen với em, có lẽ ngày hôm nay chúng tôi sẽ đang hạnh phúc bên nhau chăng ?

 

Nếu tôi nán lại, có lẽ em sẽ không vì tình cảm không được đáp lại mà buồn nhiều như vậy. Tôi sẽ không vì đơn phương em đến mức không thể dứt ra mà tự dày vò bản thân nhiều như vậy.

 

Nếu hôm đó, tôi nán lại ?

 

 

 

‘Em biết khi bản thân nói điều này là vô cùng đểu cáng. Nhưng mà, nếu anh Jongin đã thích em lâu như vậy thì có thể tiếp tục thích em có được không ?’

 

 

‘Vì sao ?’

 

 

‘Kiên nhẫn chờ em có thể thích lại anh có được không ? Không phải là quên đi người cũ, vì em đã sớm buông bỏ thì mới rời khỏi nhà anh ấy rồi. Chỉ là, hãy đợi em thích anh Jongin có được không ? Bởi vì em vừa mới chỉ nhận ra, ngay lúc mà anh hôn em, em rất muốn được anh Jongin hôn như vậy vào mỗi ngày. Mỗi ngày mỗi ngày, từ giờ cho đến khi anh vẫn đủ sức để vươn qua và hôn em’

 

 

‘Đã chờ đến bây giờ, tại sao lại không thể tiếp tục được nữa ?’

 

Rồi tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ hơn đang đặt cạnh chiếc gạt tàn, ủ nó trong lòng bàn tay mình khẽ siết nhẹ.

 

Bởi vì câu nói ngày hôm nay của em, nên anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu.

 

 

*

10 năm sau…

 

 

‘Tuổi 35 hạnh phúc, anh Jonginnie ~’ – tôi cố mở mắt để nhìn chàng trai còn đang vùi đầu vào vai mình nhỏ giọng chúc mừng sinh nhật.

 

‘Em đã chúc mừng anh cả ngày nay rồi, cùng với con trai bọn mình, tất nhiên anh không quên lũ chó đâu, và anh thực sự vui thiếu mức nhảy cẫng lên nữa thôi. Nhưng giờ thì muộn rồi, em cần phải đi ngủ sớm vì ngày mai là ngày mai em phải thuyết trình dự án để kêu gọi những nhà tài trợ lớn đó. Rất quan trọng, em nhớ chứ ?’

 

Có lẽ điều tuyệt nhất sau 10 năm sống chung của chúng tôi, chính là việc tôi bắt đầu nói nhiều hơn (và toàn là những lời có cánh nữa chứ ).

 

‘Biết rồi.’ – giọng nói đầy vẻ  giận dỗi không che giấu, em nhanh chóng rời khỏi vai tôi, bỏ vòng tay vốn vẫn đang cuốn chặt quanh hông để xoay người trở lại, không quên kéo hết chăn về phía mình.

 

‘Thôi đừng giận nào, anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà’ – tôi vội giằng chăn ra để chui lại vào, nhanh chóng ôm cứng lấy hông em.

 

Sehun không trả lời nhưng cũng không giằng khỏi cái ôm của tôi mà cứ thế dần dần dính sát vào ngực tôi.

 

Biết là em không còn giận dỗi nữa, tôi cũng không tiếp tục nghĩ ngợi mà chìm dần vào giấc ngủ, cùng em. Hạnh phúc đủ đầy của riêng tôi.

 

 

End. 

 

[.Drabble][ChanBaek] Bởi vì khi cậu ấy khóc, thế giới của tôi cũng bắt đầu đổ mưa.

Author : Bun

Couple : ChanBaek

Note: Tên fic lấy từ fic ChanBaek edit chap 31- Ba chúng ta của chị Jinnie.

Fic viết giải tỏa, không hề hay.

 

 Bởi vì khi cậu ấy khóc, thế giới của tôi cũng bắt đầu đổ mưa.

 

 

Tôi vốn dĩ biết những chuyện này từ trước. Cả tôi và các thành viên còn lại đều được thông báo về chuyện này.

Tôi nhìn thấy bàn tay run rẩy lỡ làm vỡ chiếc cốc vốn được cầm chắc trên tay.

Tôi nhìn thấy một người nào đó cứ mạnh mẽ mỉm cười, cứ luôn mồm nói không sợ hại điều gì, giờ chỉ luôn lẩn vào phòng sau lịch tập luyện dày đặc.

Tôi nhìn thấy một người vốn luôn dính chặt lấy trưởng nhóm, giả giọng thầy Soman mà vỗ vai Joonmyun hyung liên tục mà dạy dỗ : “Cậu cần phải dẫn thú vị như tôi nha” giờ mỗi khi nhìn thấy anh ấy liền hoảng loạn không yên, mái đầu như muốn dính chặt xuống sàn nhà.

Tôi nhìn thấy những đêm không trăng không sao, những giọt nước mắt lặng lẽ  không ngừng rơi  trên gương mặt vốn luôn hoạt bát vui vẻ, cứ như axit mạnh ngấm vào da, làm gương mặt biến dạng và trở nên vặn vẹo đến khổ sở.

 

Khi cậu ấy khóc, cũng là lúc thế giới của tôi bắt đầu đổ mưa.

 

Mưa không ngừng rơi, từng giọt từng giọt y như những chiếc kim mảnh mai nhưng sắc nhọn rơi trúng tim tôi, khiến tôi đau đến cơ thể bần thần không thể cử động, ngay cả hô hấp cũng là một chuyện khó khăn.

 

“Đừng khóc nữa, tớ sẽ rất đau lòng” – tôi lặng lẽ tiến đến bên thân hình nhỏ bé đang ngồi bó gối ở giường đối diện, nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng gầy quen thuộc ấy.

“X-xin l-lỗi. X-xin…h—lỗi. L àm.. c-cậu phải t-thức dậy vì tớ’ – không như những lần trước đây, cậu ấy sẽ không chần chừ mà lăn xả vào lòng tôi rồi thỏa sức khóc lóc. Giờ đây, người bạn thân thiết của tôi trước vòng tay đang dạng rộng của tôi chỉ biết  co mình lại sâu hơn, cố gắng thoát khỏi cái ôm của tôi.

‘Đừng xin lỗi nữa, xin lỗi đủ rồi. Baekhyun fearless’ – cố kìm lại cảm giác đau đớn cùng lồng ngực căng cứng vì khó thở, tôi tìm lấy một câu từ hài hước mà dỗ dành.

‘X-xin lỗi, x-in lỗi cậu, Park Chanyeol’ – dường như chẳng hề nghe thấy những lời tôi nói, cậu ấy cứ tiếp tục xin lỗi rất nhiều lần sau ấy, nước mắt tuôn rơi càng lúc càng mạnh mẽ hơn.

‘Được rồi mà, tớ không giận cậu, không hề’.

 

Đây là một lời nói dối.

 Tôi đã rất giận cậu ấy. Nhưng nhìn cảnh cậu ấy cứ liên tục run rẩy mà khó khăn nói lời xin lỗi hết lần này đến lần khác, tất cả nỗi phẫn uất của tôi liền bay biến. Tôi chỉ muốn ôm cậu ấy vào lòng, thay cậu ấy chịu hết những sự cay nghiệt của thế gian này.

 

Cậu ấy sai rồi. Sai rành rành. Nhưng nhìn cậu ấy vì lỗi lầm của mình mà tự dày vò bản thân như vậy, tôi chỉ muốn hủy diệt tất cả những điều khiến cậu ấy trở nên thế này, ngay cả khi đó có  là lỗi của cậu ấy đi nữa.

 

Nhưng  thực ra tôi chẳng thể làm gì được hết. Tất cả chỉ là ước vọng của tôi mà thôi. Bởi vì thế gian vốn dĩ vẫn cứ cay nghiệt như thế. Khi bạn đúng, không một ai ghi nhớ. Nhưng khi bạn sai, cả thế giới sẽ lôi ra chì chiết và bới móc bạn hết lần này đến lần khác.

 

Tôi không thể bịt miệng được hết miệng lưỡi của thế gian, không thể ngừng lại lòng dạ cay độc thâm sâu của hàng nghìn người không mặt chỉ luôn chực chờ cơ hội để dìm chết cậu ấy. Tôi không thể làm gì cho cậu ấy, ngoài việc ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ ấy trong đêm tối và để cậu  tiếp tục tự nghiền nát bản thân.

 

Baekhyun, xin anh đừng trốn tránh cũng đừng dày vò bản thân nhiều như vậy. Em rất đau lòng. Đọc những fanacc ngày hôm nay, em chỉ muốn thay anh chống lại tất cả, nhưng lại bất lực đến cùng cực, Thế gian dù cay nghiệt nhưng không phải không còn ai đó sẵn sàng bỏ qua tất cả, nguyện đứng sau và yêu thương anh đến cùng. Baekhyun, xin anh hãy tin rằng, chúng em vẫn ở đây. Ngay đằng sau anh.

[.Drabble][HunHan] Nếu yêu

Author : Bun

Couple : HunHan

Raiting : 6+

Category : ngọt.

WARN: Fic có hơi đì các couple còn lại của HunHan, suy nghĩ kĩ trước khi đọc. Một khi đã đọc, đừng thắc mắc hay cáu vì việc nhét couple khác vào theo cách này.

Nếu yêu

 

Lượn qua mấy fanpage liên quan đến bản thân và Luhan trên fancafe, Sehun hào hứng đọc comment của fan cũng như điên cuồng save ảnh. Đa số những comment ấy đều khiến cho Sehun vô cùng hài lòng nhưng vẫn không tránh khỏi một bộ phận cá nhân khiến cậu phải để tâm.

 

<Huânsiêuvòngba> HunHan gì chứ? Đây là thời đại của TaoHun rồi! Bộ các bạn không thấy Hun đi với Tao nhiều moment thế nào sao? Ai đời như HunHan ít skinship thấy mồ luôn được.

 

Rồi thì là…

 

<NguyệnlàmconmựcsuốtđờicủaKimCảiĐen> Mắt các bạn để dưới mông phỏng? KaiHun mới là thật! Hai đứa suốt ngày PK game với nhau rồi đều là dancer, moment nhiều biết bao nhiêu. KaiHun vạn tuế !

 

Hay lại là…

 

<Bánhbaoemyêuanh> Ai mà chẳng biết Luhan oppa đối xử với XiuMin oppa tốt thế nào. Hai oppa ấy còn trên cả mức dễ thương ấy chứ >w<

 

Nhưng mấy cái trên, cậu vẫn có thể chấp nhận được, duy chỉ có cái này, là khiến cậu không khỏi ngây ngẩn cả ra..

 

<LilbeastySehunie>Này, nếu anh đọc được comment của em, dù điều này dường như là không thể, thì Sehun oppa, có phải cả anh và Luhan oppa đều đã chán HunHan rồi đấy không?

 

 

Chán sao? Làm sao để chán được vậy?

 

Cậu ngây ngẩn trước màn hình điện thoại một lúc lâu bởi đầu óc cứ xoay vòng những câu hỏi ấy.

 

Đúng, Zitao hay Jongin đều vô cùng thân thiết, cậu trên sân khấu hay dưới sân khấu cũng thường xuyên đi với họ, vô cùng thoải mái.

 

Luhan cũng có Yixing và Minseok hyung bên cạnh, thường rủ nhau đi uống café hay mua sắm này khác.

 

Nhưng điều ấy chỉ chứng tỏ một điều duy nhất, giữa cả nhóm mà nói bọn họ đều không có khoảng cách, thân thuộc đến mức không thểthân thuộc hơn. Cậu và Luhan không chỉ có nhau được, cậu và anh còn những mối quan tâm khác nữa. Dù thực tế mà chỉ bọn họ mới biết, cậu và anh là người yêu đi nữa, thì họ cũng có cuộc sống riêng của mình. Họ yêu nhau trên sự thấu hiểu đối phương chỉ bằng những hành động nhỏ cùng sự tôn trọng nhất định. Và quan trọng nhất là bởi sự thân thuộc.

 

Cậu sẽ không bao giờ có thể quen được với việc không khẽ nắm lấy đôi bàn tay anh mỗi khi hai người ra khỏi nhà để đuổi theo những lịch trình dày đặc. Hay là những nụ hôn vụng trộm đằng sau cánh gà, khi mà chỉ còn 5 phút nữa là tới giờ diễn. Cả đôi mắt nâu luôn mang một vẻ mơ màng cố hữu vào những buổi sáng ít ỏi được thức dậy bên cạnh nhau, khuôn miệng khẽ biến thành một nụ cười ngọt ngào cùng giọng nói vẫn còn ngái ngủ của anh khiến cho tim cậu không khỏi tan chảy như chocolate nóng vậy “Chào buổi sáng, Sehuna ~”

 

Nụ cười ấy, cảm giác yên bình không thể nói thành lời ấy, khung cảnh chỉ thuộc về mình họ ấy khiến cậu có một niềm tin kiên trì và mãnh liệt mà chỉ thời gian mới có thể chứng minh rằng, họ sẽ ở bên nhau thật dài lâu.

 

Có thể họ có nhiều mối quan tâm khác nhau, những mối quan hệ vui vẻ và thân thiết với những người khác nhưng những điều ấy có là gì nếu như chỉ với một cái chạm mắt từ đối phương, có thể khiến họ cảm nhận được yêu thương như một dòng nước ấm áp bọc quanh tim?

 

Không phải cứ có nội lực thâm hậu là có thể ép một con tim yêu lấy mình. Nếu như đã yêu, chỉ một nụ cười cũng có thể yêu. Nếu như đã yêu, dù khoảng cách địa lý có là nửa vòng trái đất thì cũng chẳng là trở ngại, nếu vốn dĩ trong tim có nhau. Nếu như yêu.

 

 

End.

[Foreword-Shortfic][KaiSoo] Gotta be me

Author : Bun

Couple : KaiSoo

Raiting : 13+

Category : buồn cười, buồn, rồi lại cười.

From Bun: Hoàn toàn là của Rinie ❤ Tặng Rinie của tôi :* Có lẽ tôi không thể cho cô 1 cái SE toàn vẹn được. 

 

 

Một lần mất tỉnh táo, dẫn đến nhầm lẫn không thể hồi vãn.

 

“Tôi không phải là trai bao”

“Tôi cũng không phải gay”

Một đêm hơi men bao trùm hết thảy, mắt cười lè nhè nói. “Nếu cậu thích tôi đủ 2 năm, tôi có thể sẽ xem xét. Hoặc một sáng đẹp trời nào đó, tôi bỗng dưng có hứng thú với con trai, cậu sẽ là lựa chọn đầu tiên”

Vì một câu nói mơ hồ của kẻ say, đã không ngừng nuôi hi vọng, không ngừng yêu.

Còn kẻ say đã sớm quên đi tất cả ngay từ lúc lời nói vuột khỏi môi.

“Tôi hối hận rồi, thực sự hối hận rồi.”

 

 

[Oneshot][KrisYeol] Chanh

Author : Bun

Couple : Krisyeol

Raiting : 6+

Category : romance,…

 

CHANH

 

 

“Này, anh định tặng gì cho Yifan hyung” – Sehun vần vò mái tóc vốn đã rối sẵn từ trước, chán ghét nhìn đống toán hình đã hoàn toàn che khuất Chanyeol .

 

“Tặng gì là tặng gì?” – đôi mắt lờ đờ và đỏ ngầu cách một lớp kính ngước nhìn Sehun đầy khó hiểu.

 

“Yifan hyung chưa nói với anh là anh ấy chuẩn bị đi du học ?”

 

“Chưa..” – Cố vuốt lại mái tóc cho có hàng có lối rồi gục gặc cái đầu để bản thân tỉnh táo hơn. Cậu đã ngồi đây từ lúc 5h sáng đến bây giờ, cả đêm qua chỉ ngủ được 3 tiếng vì đồ án cuối năm. Giờ thì bị đống hình không gian đồ sộ giày vò. Cuộc đời đại học thật bi thảm…

 

“Anh có nghe rõ câu hỏi không thế?” – thấy phản ứng của ông anh trai hoàn toàn không hề như mong muốn, Sehun nghiến răng tiếp tục kiên nhẫn mà hỏi lại lần nữa.

 

“Gì? Chuyện Yifan đi du học á? HẢ ? YIFAN ĐI DU HỌC ?! SAO ANH KHÔNG BIẾT ?’

 

‘Giờ mới tỉnh đấy’ – hài lòng thưởng thức phản ứng của ông anh xong xuôi, Sehun mới kéo Chanyeol ngồi xuống rồi ra dấu cho anh im lặng ‘Anh đang ở trong thư viện, nhớ chứ ? Em không muốn bị cô Gong xách tai cả hai thằng  rồi đuổi ra khỏi đây đâu nên làm ơn nói bé đi tí, dù em biết vụ này hơi bị bất khả thi’

 

‘Sao Yifan không nói với anh ?’ – thẫn thờ đặt phịch người xuống ghế, Chanyeol vẫn vô cùng choáng váng.

 

‘Ai mà biết được đấy’ – cậu đảo mắt,định tiếp tục buông mấy câu trêu chọc như kiểu có thể Yifan không yêu anh nhiều như anh nghĩ nhưng khi thấy ánh mắt lóng lánh nước của anh trai mình, tất cả những câu công kích mang tính khích tướng đều không thể thốt ra.

 

‘Anh phải đi tìm anh ấy’ – tiếp tục hỏi những câu hỏi vô nghĩa không phải là tính cách của Chanyeol, nhét laptop cùng đống sách vở cao ngất vào cặp, cậu chạy như bay ra khỏi hành lang, quẹo trái về hướng phòng thí nghiệm.

 

 

Mở cửa kính phòng thí nghiệm mà không gặp chút khó khăn nào ( bình thường sẽ phải có thẻ mới được vào) Chanyeol đặt cặp sách ngay bên cạnh người con trai mặc áo blouse đang chăm chú với mấy ống nghiệm đủ màu trước mặt.

 

Dường như không nhận ra sự có mặt của cậu, Yifan vẫn say mê với những lọ thủy tinh nhiều màu sắc, chiếc kính thí nghiệm đã choán gần hết gương mặt của anh nhưng dù vậy thì những đường nét đầy quyến rũ trên gương mặt Yifan cũng không vì thế mà trở nên nhạt nhòa. Này là sống mũi cao thẳng ngay dưới cặp kính thí nghiệm, đôi môi hơi dày khẽ mím lại vì những phép thử không thành công, mái tóc nâu vàng  rủ xuống che khuất phần nào vòm trán cao rộng cùng chiếc kính, đôi tay thon dài bọc trong đôi găng tay bảo hộ chuyên dụng, tất cả….thật hoàn hảo.

 

Mải ngắm nhìn anh như thế, cậu suýt thì quên mất lí do khiến bản thân phải chạy vội đến đây.

 

‘Sao sắp đi mà không nói với em ?’ – níu lấy tay áo blouse của Yifan, Chanyeol có chút khó khăn mở lời.

 

‘Trời ạ, em ở đây từ lúc nào thế ? Sao không nói gì ? Em phải mặc đồ bảo hộ vào chứ, đây là hóa chất đấy có biết không hả ?’ – thấy cậu ngay cạnh bên, Yifan vội đặt ống nghiệm lên giá, vừa càu nhàu vừa lôi cậu đi mặc đồ bảo hộ.

 

‘Sao không nói với em anh định đi ? Sao anh độc ác thế ?’ – giằng tay mình khỏi bàn tay to lớn của anh, Chanyeol không kìm được mà to tiếng.

 

‘Chỉ là… anh không muốn em lo lắng thôi mà. Vả lại, anh đi có 1 tuần thôi mà .’ – vuốt lại mái tóc luôn trong tình trạng lộn xộn của Chanyeol rồi nhìn cậu một cách trìu mến, anh nhẹ giọng ‘Anh không muốn em làm quá mọi chuyện lên, em biết đấy. Dù chắc chắn anh sẽ nhớ em phát điên lên được. Trời ạ, những buổi tối không có em nữa chứ… Nhưng, nghe này, đây là một dự án quan trọng và chỉ 1 tuần thôi, nên đừng căng thẳng, được chứ ?’

 

 

‘Em biết rồi’ – cố để giọng mình bình thường nhất có thể nhưng cậu không thể kìm lại một tiếng khịt mũi  ‘Chỉ là lần sau thì nói cho em biết được chứ ? Em ghét việc mình biết sau mọi người lắm. Mà bao giờ anh đi ?’ – may mắn thay, thằng nhóc Sehun chỉ làm quá mọi thứ lên. Làm cậu cứ tưởng anh đi lâu lắm cơ đấy…

 

‘Uhm… sáng mai..’ – Yifan nuốt khan, cố nhìn đi chỗ khác.

 

‘TRỜI Ạ WU YI FAN ! TRỜI Ạ TRỜI Ạ ! ANH ĐÃ THẤY BẠN TRAI NÀO ĐỊNH BỎ TRỐN CHƯA ? NÓI THẬ T ĐI ! ANH CÓ THỰC SỰ NGHIÊM TÚC VỚI EM KHÔNG THẾ ?’ – sau khi nghe câu trả lời, cậu không kìm được rồi vùng mạnh ra khỏi bàn tay anh, không giấu sự bực tức mà đạp thẳng vào ống chân anh.

 

Đó là một cú đá mạnh. Cậu đã dùng toàn lực. Và giờ thì anh đang ôm chân mà nhảy lò cò rồi thở ra một cách nặng nề. Cuối cùng dường như không thể chịu đựng thêm nữa, anh ngồi sụp xuống sàn phòng thí nghiệm, đoạn kéo mạnh cậu ngồi xuống cạnh mình. Tì cằm mình lên đôi vai đang so lại vì buồn và tức của Chanyeol, Yifan chầm chậm kéo cậu vào lòng mình, để cậu dựa hẳn vào người anh.

 

‘Anh nghiêm túc với em chết đi được. Em có thể giận anh. Nhưng làm ơn, đừng bao giờ, dù chỉ là mảy may được phép nghi ngờ tình cảm của anh dành cho em. Anh yêu em, và anh ước gì em có thể biết anh yêu em nhiều cỡ nào’ – luồn tay vào mái tóc nâu mềm của cậu, cằm vẫn đặt trên vai Chanyeol khiến giọng nói trầm ấm như đang vờn quanh tai cậu, giọng nói của anh đã nhanh chóng xoa dịu tâm hồn đầy những bức bối của cậu, rồi anh lại tiếp ‘Anh không định bỏ trốn, chỉ là anh muốn khi ở bên cạnh anh em sẽ luôn ngủ ngon, nếu anh nói với em, có chắc là đêm nay em sẽ không trằn trọc? Anh chỉ muốn làm một người bạn trai tốt thôi mà, tha thứ cho anh được chứ? Và chuyện này sẽ không tiếp diễn, những lần sau đi đâu đó mà không có em, anh sẽ báo cho em đầu tiên, được chứ?”

 

Chanyeol không đáp, chỉ tiếp tục nhìn những bức tường kính của phòng thí nghiệm. Dù vậy, lòng cậu đã dịu lại đáng kể. Đứng thẳng dậy rồi cậu giơ tay nhìn anh :

 

“Về sắp đồ nào”

 

“Tuân lệnh ~’ – không hề chần chừ, anh nắm lấy tay cậu làm điểm tựa rồi nhấc người đứng dậy.

 

Cả hai người cùng sóng vai trở về, Chanyeol làm như không có chuyện gì, kể cho anh nghe về một ngày của mình, không quên làm mấy trò cười ngớ ngẩn như mọi khi, cố để chứng tỏ cho anh thấy cậu hoàn toàn không giận anh và cũng không lo lắng gì cả. Nhưng cái cách cứ chốc chốc cậu lại liếc nhìn ra chỗ khác, hay cái cậu cắn mạnh vào ngón trỏ của mình rồi thất thần đã tố cáo tất cả. Nhưng Yifan chỉ tiếp tục phối hợp với những trò đùa của cậu và chuyên chú lắng nghe những câu chuyện của Chanyeol, anh biết Chanyeol đang cố để mạnh mẽ khi không có anh và anh sẽ làm mọi thứ để cậu có thể đạt được điều đó.

*

“Tối qua em ngủ rất ngon đó ~”- cậu híp mắt cười với anh, đoạn chỉnh lại cổ áo sơ mi cho Yifan.

 

“Anh có nghe thấy tiếng ngáy của em… Rất đáng yêu mà” – vế sau vội được thêm vào khi thấy đôi mắt sợi-chỉ lập tức biến thành ánh nhìn tóe-lửa.

 

‘Phải nhớ em mỗi ngày một lần, mội lần 23 tiếng, 1 tiếng nghỉ ngơi thôi, biết chưa?” – cậu trề môi dặn dò anh rồi nhanh chóng vòng cánh tay gầy gò dài ngoằng của mình quanh hông anh “Em sẽ rất nhớ anh. Mà giờ đã nhớ rồi này”

 

“Anh cũng vậy, sẽ nhớ em luôn cả giờ nghỉ, chịu không?” – vòng tay lại ôm lấy cậu, Yifan khẽ đặt lên mái tóc nâu mềm quen thuộc một nụ hôn thật sâu rồi lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc túi lớn “Tặng em cái này, mở luôn đi”

 

“Chanh á?” – cậu không khỏi ngạc nhiên rồi lúc lắc túi chanh trong tay.

 

“Ừ. Lí do em có thể đọc ở mẩu giấy nhớ sau khi anh vào phòng chờ. Và anh phải đi bây giờ rồi” – dứt môi mình khỏi tóc cậu, anh kéo vali  nhanh chóng đến cửa soát vé rồi vào phòng chờ.

 

Chanyeol lấy mẩu giấy nhớ trong túi chanh, nét chữ mạnh mẽ mà quen thuộc của anh nghiên nghiêng trên tờ giấy vàng “Đánh vần từ chanh đi”

 

“Chanh, chờ-anh-chanh, chờ-anh?”*

 

Ngước lên để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, cậu nhận ra anh vẫn đang đứng ở trong phòng chờ nhìn ra. Đáp lại ánh nhìn của cậu bằng một nụ cười tươi rói, đoạn anh chỉ vào ngực trái của mình rồi làm hình súng bắn, “bang!” một phát về phía cậu. Rất phối hợp, cậu hơi thả người ra sau một chút, xiêu vẹo nghiêng sang hai bên.

 

Nở một nụ cười sáng nhất có thể, Chanyeol vẫy tay chào anh mãi cho đến khi anh không thể tiếp tục vừa đi vừa ngoái đầu lại được nữa, và đã hoàn toàn xuống đến phi trường.

 

Mau trở về đấy, em sẽ sống thật tốt ở đây chờ anh…

 

*chờ-anh chờ-anh-chanh : thực sự tớ không nhớ nguồn của vụ này, vụ đánh vần này không phải do tớ nghĩ ra nhưng mà giờ tớ cũng không còn nhớ nữa T^T bạn nào nhớ thì báo tớ nhé để tớ dẫn link cho đầy đủ về sự tích việc đánh vần này, tối qua mò link mãi không được buồn hết sức T-T

End.

[Drabble][HunHan] Chán

Author : Bun

Couple : HunHan

Raiting : 6+

Category : ngọt hơn cả đường ngoạttt

Những điều nên làm khi bạn bị chán và có người ieo bên cạnh.

From Bun : hôm nay 96 thi tốt hengg? À mà nó nhảm lắm, CỰC NHẢM luôn ấy. Suy nghĩ kĩ trước khi đọc nhé yêu các bạn không nhiều lắm khửa khửa ~

CHÁN

 

Luhan nửa nằm nửa ngồi trên đùi Sehun, miệng nhai bỏng ngô chóp chép, tay cầm điều khiến TV ấn liên tục. Thấy anh người yêu cứ bấm và bấm mà không hề có ý định dừng lại, Sehun cuối cùng cũng mất kiên nhẫn mà giật lấy điều khiển từ trong tay Luhan.

“Anh có thôi đi không thì bảo. Em nhức hết cả mắt rồi đây này”

“Tại chán quá ấy.” – anh ngẩng đầu nhìn Sehun rồi dẩu môi than thở.

“Đi xem phim không?”

“Ngoài trời nóng lắm”

“Em đi mua trà sữa cho anh nhé?”

“Bỏng ngô đã đủ ngọt rồi.”

“Em lấy đĩa game ra chúng mình PK ?”

“Tay anh đau, nhớ chứ?”

“Thế giờ anh muốn gì nào?” – thấy Luhan thực sự buồn chán nên Sehun cũng không hơi đâu mà cáu giận nữa, chỉ nhẹ giọng hỏi anh rồi luồn tay mình vào mái tóc nâu nhạt đang xõa tung ra tứ phía.

“Muốn em” – tinh nghịch nháy mắt, rồi anh níu lấy cổ áo cậu kéo sát lại cho đến khi chóp mũi hai người chạm vào nhau mới dừng lại.

“Muốn thế nào?” – miết môi mình trên môi anh, mắt vẫn không rời khỏi mắt anh, cậu nhướn cao mày đáp lại ánh mắt tinh nghịch vừa rồi.

“Thế này này” – đoạn anh cắn nhẹ lên môi cậu, buộc cậu phải mở miệng rồi kéo cậu vào nụ hôn thật sâu.

Cậu bật cười khi anh đặt cả hai tay lên ngực cậu giống như mỗi lần hai người hôn nhau khác rồi bắt đầu vẽ liên tiếp những hình trái tim lên đó.

Sau những nụ hôn liên miên, cuối cùng hai người cũng chịu dứt nhau ra, Luhan dựa hẳn lên người Sehun, cọ tóc mình dưới cằm cậu, có chút nặng nề vì vẫn còn thiếu dưỡng khí sau những nụ hôn mà nói :

“Hết chán rồi, đi ăn rồi đi xem phim đi Sehun ah ~”

“Anh chi thì được”

“Nếu em cõng anh từ nhà ra quán trà sữa”

“Rất sẵn lòng”

 

End.