[Drabble][KrisYeol] Có thì sao? Mà không có, thì sao?

Author: Bun

Couple : KrisYeol

Raiting : 13+

Category : sweet

Note : For T

Lảm nhảm. Lộn xộn.

Vì em không thể đáp trả lại yêu thương từ tất cả. 

Có thì sao? Mà không có, thì sao?

Hôm nay là một ngày đẹp trời.

Có nắng và nhiều gió.

Trong lòng thư thái không ít, tôi phơi mình ngoài ban công, thưởng thức buổi sáng nhàn rỗi hiếm hoi..

Bỗng dưng tôi lại nhớ anh.

Nhớ giọng cười này, nhớ mùi nước hoa nhè nhẹ này, nhớ cảm giác được anh ôm vào lòng này,

Nhớ dáng người cao cao tự tại lạnh lùng lúc rời khỏi tôi, nhớ lúc anh cương quyết nói hoặc là người yêu hoặc là người xa lạ,

Nhớ lúc ánh nhìn chỉ còn lại đau đớn,cách anh thả mình xuống sàn nhà, ngước nhìn tôi

“Làm sao em biết tôi không thích em?”

Cái cách anh làm tôi không thể đáp lại.

Em biết anh thích em.

Em cũng biết bản thân thích anh muốn điên.

Nhưng mà không thể.

Em không muốn mất anh đâu.

Thế nên Yifan, đừng tiến thêm nữa.

Hãy cứ như thế này thôi được không anh?

Hãy cứ là bạn bè tốt của nhau, anh em tốt của nhau, gì cũng được, chỉ đừng là người yêu.

Bởi vì em không sẵn sàng để mất anh, nếu một ngày nào đó anh chán em.

 

Thế nhưng rồi, anh cũng vẫn đi.

Có thể vì anh chẳng chịu nổi tôi nữa.

Hay cái kiểu ràng buộc lưng chừng này.

Nếu anh chờ thêm một chút nữa, biết đâu mọi thứ sẽ khác.

Nhưng, nếu anh vẫn chờ, và mọi thứ không khác thì sao?

Chẳng phải tôi đã làm khó anh đấy ư?

Thế thì ích kỉ quá, tốt nhất tôi nên để anh đi.

Không làm phiền anh nữa.

Nếu lần tới gặp anh, hãy là để sẵn sàng yêu thương anh mà bất chấp tổn thương, chẳng màng đau đớn.

Hôm nay trời trong quá, bỗng dưng tôi muốn gặp anh.

Nhưng gặp rồi thì sao?

Tôi sẽ nói gì?

Tôi liệu đã sẵn sàng?

Bao lâu rồi, tôi chưa nhìn thấy anh?

Anh sẽ không nhanh chóng mà có người mới chứ?

Nếu người ấy tốt hơn tôi thì sao?

Hẳn là tốt hơn tôi rồi.

Nếu rồi anh quên tôi ?

Thế nào mới là tốt ?

Thà cứ một lần là gì của nhau, rồi có chăng mất nhau, thì ít nhất, quá khứ cũng đã từng thuộc về nhau.

Còn cứ mãi lưng chừng rồi để mất anh thực sự, đến khi nhớ lại, hẳn sẽ cay đắng lắm khi vốn dĩ chẳng là gì của nhau.

Phải không ?

‘ Xán Liệt !’

Tôi nghe thấy ai đó gọi mình từ tầng dưới.

Giọng nói này, dù có trong hoàn cảnh nào tôi vẫn có thể nhận ra.

Là anh.

Tôi bật dậy, đi đi lại lại trên ban công, bỗng dưng không biết phải đối mặt với anh thế nào dù mới chỉ vài phút trước đây, ý muốn được gặp anh trong tôi đã vô cùng mãnh liệt..

‘Phác Xán Liệt, tôi biết là em đang ở trong. Và tốt nhất là hãy mở cửa cho tôi đi, vì nếu em không mở, tôi sẽ vẫn đứng đây chờ em. Ba tháng! Ba tháng chúng ta không gặp nhau, tôi đã cho em ba tháng để suy nghĩ và giờ là lúc tôi đến để nhận điều mình muốn. Em nghĩ mình em sợ thôi sao? Tôi cũng rất sợ, một người tùy hứng như em. Bây giờ em thích tôi còn không dám thừa nhận, vậy sau này em chán tôi rồi, tôi phải làm thế nào? Trong khi tôi vẫn còn thích em thế này.. Nhưng mà, nếu cứ mãi chần chừ, nếu tôi không bất chấp tất cả để sau này nghĩ lại và cảm thấy hối tiếc thì tôi sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình được. Thế nên em sợ cái gì chứ? Tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc!”

Trước khi tôi ý thức được hành động của mình thì tôi đã thấy mình phi như bay xuống nhà,mở tung cửa rồi nhảy vào lòng anh.

Tôi ôm anh như gấu koala ôm cây, nhất quyết không buông.

Tôi chẳng muốn nghĩ nữa.

Giữa nỗi sợ mông lung sẽ mất anh trong một viễn tưởng tương lai còn không có thật với nỗi sợ mất anh ngay giờ phút này, để rồi lại một lần nữa xa khỏi cái cảm giác an toàn này, xa hẳn với con người này, tôi không thể.

‘Em thích anh, Ngô Diệc Phàm”

Phác Xán Liệt rất thích anh, nên hãy đối xử với em thật tốt, cũng đừng bao giờ rời xa em.

 

End.

 

Advertisements

[Drabble][KrisYeol] Thư gửi anh.

Author : Bun

Couple : Krisyeol

Raiting : 13+

Category : sweet

Summary: Bởi vì sẽ chỉ viết thư tay duy nhất cho anh .

Note: Như một lời cám ơn từ em. Không thể nhớ số fic mà anh viết tặng em, hay số lần cùng nhau ngồi bàn về ý tưởng này nọ. Người duy nhất em khôn ngại ngần phô bày tất cả điểm yếu. Cũng là người duy nhất không hề thích đọc fic nhưng vẫn sẵn sàng ngồi sửa từng câu từng chữ cho longfic đầu tiên của em.

Vì tất cả những ngọt ngào cho em.

Chúng ta hẳn không phải là những con người thích sến, nhưng đôi lúc cũng cần như thế này, anh nhỉ?

 

Thư gửi anh.

 

Một ngày nào đó rất lâu của quá khứ khi anh đọc được bức thư này..

Yifan, khi em ngồi viết bức thư tay đầu tiên đầu tiên này thì anh cũng đang ở ngay cạnh em, một tay cầm bút, một tay cào cào tóc, chăm chú ngồi giải hệ.

Chúng mình đang trải qua những ngày ôn tập nước rút rất quan trọng, thế mà em lại ngồi viết vẩn vơ thế này, nếu anh biết được, chắc hẳn sẽ không hài lòng.

Nhưng mà, kì thi càng đến gần nghĩa là thời gian của chúng ta cũng không còn nhiều nữa.

Trong khi những điều muốn làm với anh lại còn thật nhiều…

Nên em phải tranh thủ từng chút một như thế này thôi, đừng giận nhé ^^

Aizzz, anh đang ngó sang xem em đã giải xong chưa này, nên em nghĩ mình sẽ viết cho anh sau, thế nhé Yifan…

 

Buổi tối sau khi thi xong…

Yifan, bây giờ thì em nghĩ mình có thể nhanh chóng hoàn thành bức thứ thứ hai này rồi, trước mắt chúng ta sắp tới chỉ còn những ngày nghỉ ngơi thật dài thôi mà,…

Buổi sáng vừa ra khỏi cổng trường, em đã thấy anh rồi.

Riêng mình anh đứng giữa cổng trường mở rộng, giữa nơi nắng nhất chả ai thèm đứng, trông dáng vẻ anh dù vẫn  bình tĩnh nhưng đôi mày nhíu chặt đã tố cáo sự khẩn trương của anh mất rồi.

Em sải nhanh chân về phía anh, nhu nhu phần trán đang nhăn tít lại, định hỏi anh làm bài thế nào, thì anh đã cướp lời trước rồi..

Yifan, anh biết không, ấn tượng của em về anh luôn là dù trời có sập đến nơi thì anh vẫn có thể đứng thẳng lưng và ngẩng cao đầu, ánh mắt hờ hững chứng kiến cảnh bầu trời chuẩn bị rơi trên người mình mà không hoảng sợ.

So sánh to tát quá nhỉ .-.

Nhưng Yifan mà em biết, thực sự là một người chẳng gấp gáp bao giờ.

Thế mà vì em, anh lại khẩn trương đến vậy..

Anh chẳng đả động gì đến bài thi của mình cả, chỉ chăm chăm rà lại đáp án bài làm của em, sốt sắng hỏi em có quên công thức này nọ hay không rồi lại bắt em đọc mấy công thức đó lần nữa, đúng rồi mới thấy anh thoải mái trở lại.

Lúc đó có mỗi hai chúng ta đứng giữa cổng trường, người qua kẻ lại rất nhiều mà không hiểu sao, em lại chỉ nhìn thấy anh.

Có phải vì chiều cao quá khổ của anh không?

Hay là vì lí do nào đó khác?

Nhưng dù sao, cám ơn. Vì tất cả những ngọt ngào anh đã dành cho em.

 

Haizzz, anh đang gọi em xuống nhà lấy đồ ăn này. Thật đúng lúc, giờ em rất đói, nên có lẽ chút nữa sẽ viết tiếp sau vậy,…

 

Buổi chiều trước ngày anh đi…

Yifan, giờ em mới tiếp tục viết cho anh này . .

Thời gian thật nhanh quá..

Giống như chúng ta mới chỉ gặp nhau ngày hôm qua thôi vậy,…

Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng mình gặp nhau không?

Hôm đó anh đã gọi cả họ cả tên em..

“Park Chan Yeol”

Đó là lần đầu tiên em thích được nghe ai đó gọi cả họ cả tên mình đến vậy..

Vì giọng anh dịu dàng quá, không giống như cách mọi người thường gọi cả họ cả tên em, toàn là để khiển trách hay nhờ vả thôi..

Anh không giống họ, nên em rất thích.

Lúc đó, em đã  nghĩ cả đời này đều có thể nghe anh gọi như vậy. Gọi vì chỉ muốn gọi em mà thôi, không vì một lí do gì khác..

Thực sự em đã có rất nhiều lần đầu tiên từ khi quen anh.

Em nghĩ anh cũng như vậy, đúng không? Những lần đầu tiên chỉ dành cho riêng em thôi ấy?

Mai anh đi rồi, sau khi đến nơi nhớ phải gọi cho em nhé.

Còn nữa, nghe nói thời tiết bên đó tầm này đang là mùa nóng nhất trong năm, anh vốn rất ghét trời nóng, nên em có mua sẵn rất nhiều kem cho anh ~ Anh chỉ cần bỏ vào tủ lạnh để đông lại thôi ~

Kem chống nắng chắc chắn anh sẽ không bôi nên em cũng không mua, nhưng em đã để sẵn một cái áo siêu-thời-trang ở ngăn phụ của vali, anh cố chịu bí một chút, nắng to rất hại cho da, anh biết chứ?

Tối nếu quá mệt không nhất thiết phải gọi cho em, em cũng không chờ điện thoại cả đêm được, nên anh nếu có chẳng may quên mất cũng đừng cảm thấy có lỗi nhé..

Em sẽ tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, vài ngày sẽ lại gửi cho anh một bức thư, kể cho anh những chuyện hay ho mà em biết.

Có thể sẽ nói cho anh nghe rằng Sehun giờ đang rất hạnh phúc với Luhan, Kyungsoo đã thi đỗ trường nấu ăn còn Baekhyun công việc đều đã sắp xếp ổn thỏa.

Cũng có thể kể cho anh về một ngày của em, thơ thẩn trong công viên và thả mình theo nhạc dubstep, nhìn những đôi tình nhân bên nhau, hay các cụ già đi dạo quanh hồ, mấy nhóc con lẫm chẫm tập đi trong sự cổ vũ của bố mẹ, hay lũ chó làm  nhộn nhạo cả một góc công viên…

Em sẽ kể cho anh thật nhiều thật nhiều những chuyện xảy ra xung quanh em, để anh biết rằng, không có anh, em vẫn sống rất tốt.

Thực ra vì anh ở đây, nên em mới trở nên dựa dẫm thế này.

Anh mà đi rồi, em sẽ tự khắc phải cứng cáp để bảo dưỡng bản thân thật tốt, cho anh bớt đi một mối lo.

Thế nên, anh hãy cứ hết lòng theo đuổi con đường của mình nhé.

Vì em sẽ ở ngay tại đây thôi.

Dù không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng em của hiện tại rất yêu anh.

 

Thư gửi anh, một ngày có hoàng hôn rất đẹp…

 

[Trans-Oneshot][KrisYeol] Can’t say No

Author: yukihime

Original Link 

Translator: Bun

Pairing: KrisYeol

Word Count: 2,248 (translation)

Rating: PG

Category: Fluff

Summary:  Chanyeol không thể nói không với Kris.

T/N: fic dịch CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả. Vui lòng không mang ra ngoài! Mình đang xin per nhưng au vẫn chưa trả lời, khi xin xong  sẽ chèn vào đầy đủ. 

Enjoy!

 

Can’t Say No

 

 

Chanyeol đang cười thích thú trước mấy trò đùa  của Baekhyun thì có một bàn tay khẽ đặt  trên lưng mình. Họ đang ở triển lãm nghệ thuật của SM và tất cả đều cảm thấy hơi váng vất bởi nguồn ánh sáng cực lớn  từ mấy chiếc đèn sân khấu ở xung quanh họ. Mà cũng có thể vì số sâm panh mà bọn họ đã uống khiến cho họ không còn giữ được tỉnh táo. Dù đèn flash của camera vẫn cứ nhá lên từ khắp mọi phía và có cả đống người đang dõi theo họ thì thứ đồ uống có cồn này đã khiến họ quên hết mọi chuyện đang diễn ra xung quanh. Chanyeol chậm chạp quay đầu lại và nhận thấy Kris đang đứng ngay sau cậu.

Kris nghiêng người và thì thầm vào tai cậu nhóc thấp hơn “ Anh muốn ra ngoài để hít thở không khí một lúc. Em  muốn đi cùng chứ?”

Chanyeol nhanh chóng liếc nhìn Baekhyun, người vẫn đang cực kì hào hứng với mấy trò đùa của mình, lầm bầm với cậu ta về việc mình sẽ rời khỏi đây cùng Kris rồi nhanh chóng nắm lấy bàn tay đang dang ra chờ đợi của chàng trai cao hơn và cùng ra ngoài. Ai có thể nói không với Kris chứ?

Khi rời phòng triển lãm, anh buông tay Chanyeol rồi hít một hơi thật dài. Chanyeol không thể nào rời mắt khỏi vẻ đẹp của Kris được phản chiếu dưới ánh trăng đầy ma mị.

“Em định tiếp tục nhìn chằm chằm anh đến hết đêm luôn hả Yeollie?” Kris cười  thích thú, không giống như điệu cười mà Chanyeol vẫn thường thấy khi anh ở cũng với những thành viên khác.

“Em nhìn anh chằm chằm lúc nào chứ, anh say rồi hả” Chanyeol khẽ huých nhẹ vào vai vị hyung lớn hơn.

“ Ờ, rồi, chúng ta hãy cứ coi rằng em không hề như vậy đi” Kris chế giễu.

Cậu nhóc trẻ hơn đã định buông ra vài lời nhận xét châm biếm, nhưng rồi cậu nhận ra Kris đã luôn ở bên cạnh mình trong suốt buổi diễn đêm nay và anh đã giúp đỡ cậu rất nhiều từ sau khi cậu phải trải qua cuộc phẫu thuật   “ Uhm, hyung…”.

Chàng trai lớn tuổi hơn khẽ nhướn mày, nhìn Chanyeol “Em không cần phải tỏ ra biết ơn như thế đâu. Anh chỉ đang cố để hoàn thành tốt nhiệm vụ một nhóm trưởng thôi mà” Kris thì thầm.

Chanyeol không thể kìm lại việc nở một nụ cười toe toét. Đó là lí do vì sao mà Kris giúp cậu ư? “ Rõ ràng Joonmyeon hyung mới là nhóm trưởng của em mà”

Giống như đọc được suy nghĩ của Chanyeol lúc này, Kris chỉ đơn giản choàng tay mình qua vai cậu và kéo cậu lại gần hơn “ Anh biết, chỉ là anh muốn thế thôi”

Chanyeol không nói gì sau đó nữa mà cũng chẳng thể nói gì. Đêm hôm đó đã trở nên dài vô tận sau khi tất cả những thành viên còn lại đều nốc không ít sâm panh. Lúc Kris và Chanyeol quay trở lại bên trong, hầu hết các thành viên đều đã say đến mức không còn đủ sức vào trong xe mà không có sự giúp đỡ. Kris bắt đầu mắng Suho vì đã để mặc Sehun và Kai uống đến say xỉn nhưng thậm chí Suho cũng chẳng còn tỉnh táo nữa. Chanyeol vỗ nhẹ vào má chàng trai lớn hơn và bảo anh hãy cứ mặc kệ họ, Kris đành đồng ý một cách miễn cưỡng  và tựa vào người chàng trai nhỏ hơn. Tay của anh chưa từng rời khỏi vai của Chanyeol trên suốt quãng đường về.

xxx

“Không thể tin được bạn thân nhân của tớ đã bỏ tớ lại một mình tối qua và mặc tớ say xỉn” Giọng của Baekhyun vẫn còn lè nhè sau giấc ngủ nhưng ít nhất cậu ta đã tỉnh táo trở lại.

“Nếu tớ ở đấy thì cả hai ta đều say” Chanyeol nhún vai.

“Bạn thân là để chia sẻ những kinh nghiệm quý báu như vậy của cuộc đời cùng với nhau” Baekhyun bĩu môi.

“Kris hyung muốn ra ngoài tối qua nên tớ đã đi cùng anh ấy”

Baekhyun gật đầu đầy thấu hiểu “ À,  là Kris hyung”

“Cậu có ý gì ?” Chanyeol nhìn Baekhyun đầy thắc mắc.

“ Ờ, cậu biết đấy, vì đó là Kris hyung nên tớ có thể hiểu được”

“ Nó chẳng giải thích được cái quái gì cả, Bacon”

Chàng trai thấp hơn bắt đầu cười “ Điều tớ muốn nói ở đây là cậu không bao giờ có thể nói không với vị hyung vĩ đại của lòng mình hết”

Khi Chanyeol chuẩn bị đáp trả lại thì điện thoại reo. Cậu trả lời cuộc gọi và nhận ra giọng nói quen thuộc đang lấp đầy lấy đôi tai mình. Kris muốn ra ngoài ăn trưa sau khi tất cả các thành viên của EXO M đã làm anh cảm thấy vô cùng bực bội suốt bữa sáng và anh ngỏ ý muốn Chanyeol đi cùng nếu cậu rảnh.

“Em nghĩ sao, Chanyeol?”

Chàng trai trẻ hơn lè lười tinh nghịch “ Ý anh là gì? Em rảnh cả ngày hôm nay nên tất nhiên là có rồi”

“Cậu phải đưa Kai và Sehun ra ngoài hôm nay, nhớ chứ? Cậu nói là cậu muốn cho chúng thấy cậu cũng là một ông anh tuyệt vời như mọi ông anh khác ” Baekhyun nhắc nhở.

“Chết tiệt, là hôm nay sao?” Cậu há hốc mồm.

Baekhyun gật đầu “Đồ ngốc, cậu đúng là một thằng não cá mà. Vậy, cậu sẽ gọi lại cho Kris hyung chứ?

Chanyeol nghịch nghịch chiếc thìa mà Baekhyun đã dùng trước đó “ Sehun và Kai thể nào cũng không thể đi chơi hôm nay được đâu. Suho hyung sẽ không cho chúng đi. Tớ sẽ dẫn chúng đi vào lúc khác.”

Baekhyun không thể làm gì khác ngoài cười “ Không phải chỉ vì đó là Kris hyung thôi phải không?”

“Tất nhiên là không rồi!” dù Chanyeol  không nói ra suy nghĩ thật sự của mình thì màu hồng  lan dần trên má cậu và  đã âm thầm tố cáo tất cả.

X

Đó là một bữa trưa đơn giản tại  một nhà hàng nhỏ. Cả hai đều đã cải trang, nhưng với chiều cao của họ, thật khó để không bị chú ý. Cô nàng phục vụ không ngừng tán tỉnh Kris nhưng anh không hề tỏ ra bất cứ thái độ nào cho thấy mình đang quan tâm đến cô ta và điều này khiến Chanyeol rất hài lòng. Họ dành cả tiếng đồng hồ để nói về những câu chuyện không đầu không cuối đang diễn ra xung quanh mình và Kris đã cười rất nhiều trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi đó. Chanyeol chú ý tất cả và cảm thấy tự hào khi biết mình là lí do đằng sau những nụ cười của anh.

“Hyung, anh không cần phải trả tiền cho cả em đâu. Em cũng đâu phải là con gái chứ.” Dù vậy, nụ cười vẫn lan rộng trên khóe môi Chanyeol.

“Đừng lo. Giọng em quá trầm để làm điều đó” Kris châm chọc

“Với vẻ ngoài y như một con rồng to lớn và đáng sợ thì anh cũng chẳng thể  là một cô gái dễ thương được đâu.”

“Ai bảo anh sẽ trở thành một cô nàng ngượng ngùng dễ thương chứ?”

“Ai mà biết được đấy, hyung” Chanyeol lè lưỡi tinh nghịch.

“Em thật sự kì lạ đấy, Chanyeol ah” Kris cười và vẫy chào cậu nhóc nhỏ hơn khi họ đã trở về kí túc xá.

Chanyeol đã bị Suho sạc cho một trận tơi bời vì tội biến mất suốt mấy tiếng đồng hồ mà không hề báo cho anh biết cậu đã ở đâu và còn không thèm nghe trả lời điện thoại. Hai nhóc Kai và Sehun nhất quyết không chịu nói chuyện với Chanyeol trong suốt bữa tối, hai đứa maknae đã rất háo hức có một bữa trưa mà không phải do Kyungsoo nấu. Chỉ cho đến khi Chanyeol hứa rằng sẽ mua cho chúng kem vào ngày hôm sau thì lúc ấy chúng mới thôi làm mặt lạnh với cậu. Và cậu biết chắc rằng mình sẽ hoàn toàn rỗng túi vào ngày mai và nhất định cậu  sẽ đã đá đít Baekhyun vì cái tội không nói cho Suho biết việc mình đi ăn trưa với Kris.

Lần tiếp theo Chanyeol gặp Kris là khi chàng trưởng nhóm gõ cửa KTX của EXO K lúc giữa đêm. Kris đã phải nhắc lại câu hỏi của mình những 3 lần thì Chanyeol mới hiểu lí do anh xuất hiện ở đây vào giờ này.

“Yeollie, and đang định đi dạo bây giờ. Em muốn đi cùng không?” Kris dựa người vào khung cửa và nhìn cậu, tay anh siết chiếc áo khoác quanh mình chặt hơn.

Cơ thể của Chanyeol đã la hét nói không. Họ vừa kết thúc một cuộc xem phim marathon và lúc này những người khác đều đã đi ngủ. Heck, hầu như bình thường mọi người đều đi ngủ vào lúc này.  Lúc đầu, những bộ phim khá hay ho và vui vẻ nhưng càng về sau, mấy bộ phim được chiếu ngày càng dở và mất đi sức hấp dẫn ban đầu của nó nên cuối cùng, từng thành viên đã quay về phòng ngủ của mình. Chanyeol cũng không có ý định ở lại để xem nốt  phim nhưng cậu nghĩ bản thân sẽ lãng phí vài phút để có thể tiếp tục gà gật trên ghế nên đành ở lại đến khi bộ phim kết thúc. Phải cố gắng lắm để hai mắt không khép chặt lại với nhau và toàn bộ cơ thể cậu chỉ muốn được đặt trên chiếc giường ngay bây giờ. Cậu mở miệng và hy vọng sẽ nghe thấy bản thân nói không.

“Em sẽ đi lấy áo khoác” Chanyeol thở dài. Cậu ngước nhìn và thấy Kris đang mỉm cười với mình đầy rạng rỡ. Có lẽ cậu thấy tỉnh táo hơn một chút rồi.

Họ đã đi dạo trong vô định suốt nửa tiếng đồng hồ và toàn bộ con đường lúc này chỉ còn  hai người bọn họ. Chanyeol thực sự thấy ghen tị với những thành viên đang ở trên giường ngay lúc này. Kris xoa hai tay họ vào với nhau khi nhận ra cả hai đều quên găng tay và trời thì lạnh tê tái. Họ ngồi xuống chiếc ghế ở công viên gần đó và chàng trai nhỏ tuổi hơn cảm thấy cơn buồn ngủ đã bắt kịp mình.

“Tối nay em có vẻ im lặng” Kris chỉ ra.

Chanyeol tựa đầu mình vào vai chàng trai lớn hơn rồi phóng tầm mắt lên bầu trời đầy sao “Em không hay nói vào tầm này”

“Nếu em buồn ngủ đến vậy, thì đáng lẽ em nên từ chối đi dạo với anh”

Chanyeol không biết phải đáp lại thế nào.

“Lẽ ra em nên nói không với anh khi anh hỏi em có muốn ra ngoài cùng anh hôm triển lãm và em có thể ở bên cạnh bạn thân của mình lúc đó.” Kris nhếch mép “Em cũng nên nói không với anh khi anh hỏi em cùng anh ra ngoài ăn trưa khi mà em đã có kế hoạch đưa Kai và Sehun đi chơi”

Chanyeol thở hắt ra “Anh biết chuyện ấy?! Thế anh có biết em đã phải tốn bao nhiêu tiền với hai đứa chúng nó vào ngày hôm sau không?”

Kris bật cười “ Yeollie yêu quý của anh, điều anh muốn nói ở đây là, tại sao em không thể nói không với anh ?”

Chanyeol khẽ cắn môi dưới của mình và quay đi “ Em…uh….có thể vì em là một dongsaeng tốt chăng?”

Chàng trai lớn hơn véo má cậu, buộc cậu phải nhìn vào mắt mình “ Đó thực sự là lí do khiến em không thể nói không với anh ư?”

Khi Chanyeol vẫn im lặng, Kris tiếp tục với câu hỏi tiếp theo của mình.

“Vậy nếu anh hỏi em có muốn trở thành người yêu của anh không, thì em sẽ nói sao?” chất giọng trầm ấm và ngọt ngào của Kris khiến cho trái tim của Chanyeol đập mạnh mẽ trong lồng ngực.

“A-anh…chắc chứ không?” Chanyeol khẽ run rẩy.

“Tất nhiên”

“Em có bao giờ có thể nói không với anh hay sao ?” rồi cậu mỉm cười hạnh phúc.

“Anh muốn nghe câu trả lời của em cơ” Kris thì thầm, cụng trán mình vào trán chàng trai trẻ hơn.

“Em là của anh, Kris”

Tối hôm ấy, Kris đã bế cậu quay trở về kí túc xá K. Chanyeol đã thiếp đi trên quãng đường trở về và điều cuối cùng mà cậu nhớ được trước khi chìm sâu vào giấc ngủ là chiếc chăn quen thuộc bao bọc xung quanh mình. Kris nằm bên cạnh cậu, quấn tay mình quanh eo cậu trong khi Chanyeol rúc sâu vào ngực anh. Khi Kris hỏi cậu về việc anh có thể ở lại qua đêm được không, Chanyeol bật cười và cả hai đều biết đáp án là gì. Đêm rất lạnh và Chanyeol thích cảm giác ấm áp từ cái ôm của Kris mang lại. Ai có thể nói không được chứ?

End.

[Oneshot][KaiHun] Đam mê của Jongin

Author : Bun

Couple : KaiHun

Raiting : PG-13

Category : romance

Note : Get well soon and don’t try too hard, Jongin ah!

Quà mùng 8-3 muộn tặng mọi người *vòng chân trái tim*

  Đam mê của Jongin

 

Sehun thích nhảy. Sehun cũng thích làm thơ và làm giám đốc. Nhưng có lẽ vì thích nhảy hơn hết thảy nên cậu mới cố gắng hết mức có thể để thắng cuộc thi tuyển của SM năm nào.

Jongin thì khác. Hắn yêu nhảy. Đó là niềm đam mê cháy bỏng và ngọt ngào nhất đối với hắn. Nếu không nhảy, hắn thực sự không biết sẽ làm gì khác. Nên việc Jongin thi tuyển vào SM là việc mặc nhiên cần phải làm để thỏa mãn đam mê của bản thân.

Sehun có thể vì những lời bình luận ác ý của netizen mà tập nhảy nguyên đêm, cố gắng để không quên từng động tác nhỏ một nhưng luôn biết giữ chừng mực để không khiến bản thân gặp phải nhiều chấn thương.

Jongin lại khác. Hắn tập nhảy như điên, không kể thời gian, mặc kệ chấn thương chồng chất, mặc kệ thắt lưng kêu gào đau đớn, mặc kệ tất cả chỉ để nhảy. Vì ánh đèn sân khấu này,vì đam mê bất diệt này, Jongin có thể mặc kệ tất thảy, chỉ để được nhảy. Thế nên hắn gặp nhiều chấn thương gấp đôi Sehun. Đau cũng gấp đôi. Làm bạn với băng dán và dầu xoa bóp thì gần như là mỗi ngày.

*

Sehun tưởng rằng cường độ tập luyện của Jongin sẽ giảm đi đáng kể khi bọn họ cùng ra mắt và tiếp theo đó là những lịch trình dày đặc. Nhưng không. Tất cả những thứ ấy chỉ đang vắt kiệt Jongin thêm nữa mà thôi. Đó là những ngày cậu ta gần như chỉ ngủ chưa đến 2 tiếng một ngày, mặt mũi phờ phạc đến công ty và hòa mình theo nhịp beat, cố gắng nghĩ ra những động tác mới, đẹp mắt hơn, tinh tế hơn và đậm dấu ấn của Kai.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Đêm biểu diễn ở Music Core, chấn thương của Jongin nặng đến nỗi phải ngồi xe lăn từ cánh gà đến thẳng bệnh viện. Vì quá lo lắng nên EXO cũng đi theo. Cả lũ ngồi thừ ra ngoài hành lang bệnh viện. Tất cả đều nhìn vào cánh cửa phòng bệnh, chờ Jongin. Riêng Sehun ngồi bất động nhìn mũi giầy. Đôi giầy này là Jongin đòi đổi với Sehun trước khi lên sân khấu khoảng 2 phút. Vì cậu ta vừa nói đổi xong liền ngồi thụp xuống tháo giầy của Sehun nên cũng chẳng còn cách nào. Đôi giày có vấn đề. Chắc chắn là như thế. Chính vì đôi giày mà Jong In mới ngã đập cả lưng xuống sàn diễn. Vậy mà vẫn cố bật dậy, hoàn thành nốt đoạn cuối của Growl.

–      Jongin!- tiếng Baekhyun gọi đã kéo Sehun trở về thực tại. Cậu liếc xuống chân Jongin. Lúc này hắn đã tháo giày ra, vẫn ngồi trên xe lăn và cũng đang nhìn cậu, miệng khẽ kéo thành nụ cười hiền. Chân phải hắn có bốn vết tím ở hai bên bàn chân. Tại sao Sehun lại không phát hiện ra? Tại sao Jongin lại làm như thế? Hắn là đồ ngốc sao? Tức giận và bất lực bủa vây lấy Sehun, cậu xoay người lại và bỏ đi. Bỏ lại ánh nhìn ngơ ngác của 10 thành viên còn lại, bỏ lại nụ cười hiền vội tắt và ánh mắt dần nhuốm lại vẻ ảm đạm của Jongin.

*

Những tuần sau đó, nếu thấy Jongin thì sẽ không thấy Sehun.

Đêm diễn ở Music core cũng là lịch trình cuối cùng trong đợt quảng bá này nên thời gian của cả nhóm cũng dư dả hơn và có nhiều thời gian để nướng trên giường đến khét lẹt hay mua sắm tẹt ga. Đáng lẽ Jongin và Sehun đã định rằng họ sẽ cùng đi Nhật với Taemin trong vòng 2 ngày rồi bay sang Trung Quốc về Thanh Đảo chơi với Tao. Nhưng tất cả đều thay đổi sau buổi tối Jongin chấn thương. Jongin đi Nhật với Taemin còn Sehun book vé đến Thanh Đảo. Khi cả hai cùng trở về sau chuyến du lịch ngắn ngày, Sehun kéo Tao ra khỏi kí túc xá gần như mỗi ngày, bỏ mặc Jongin không biết cùng ai chơi LOL.

Sau 1 tuần bị buộc phải dưỡng thương ở nhà, dưới sự chăm sóc cùng giám sát như gà mẹ của Joonmyun và Kyungsoo, Jongin cuối cùng cũng được đến công ty luyện tập. Khởi động xong xuôi đâu đó, hắn bật nhạc và nghĩ những động tác mới cho album sắp tới của EXO. Giáo viên dạy nhảy của bọn họ muốn họ tự sáng tác một bài hát cùng với vũ đạo hoàn chỉnh. Vũ đạo thì Jongin, Sehun, Luhan sẽ lo, lời đã có Yixing và Jongdae, rap sẽ do Kris và Chanyeol phụ trách. Dù đến tháng 3 mới cần và bây giờ mới là đầu tháng 1, nhưng không có việc gì làm và chân hắn cũng ngứa ngáy muốn nhảy nên mới lăn xả vào phòng tập. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi nhạc đột ngột tắt giữa đoạn điệp khúc của The monster. Jongin dừng động tác, quay về chiếc loa đột ngột im bặt.

Một thân ảnh đã đứng đó từ bao giờ, giận dữ cùng phẫn nộ nhìn hắn. Trên tay Sehun là chiếc phích cắm loa, cậu ném phích cắm xuống sàn, sấn bước tới trước mặt Sehun. Cậu đấm thẳng vào ngực Jongin bằng toàn bộ sức lực mà mình có.

–      CHẾT TIỆT, KIM JONG IN! CẬU ĐỊNH TẬP ĐẾN TÀN PHẾT LUÔN ĐÚNG KHÔNG? BÁC SĨ ĐÃ DẶN THẾ NÀO? NÓI NGHỈ NGƠI 1 TUẦN LIỀN CHỈ NGHỈ NGƠI 1 TUẦN THÔI SAO? NHẢY! NHẢY! NHẢY! NGOÀI NHẢY RA KHÔNG CÒN GÌ QUAN TRỌNG VỚI CẬU NỮA CÓ ĐÚNG KHÔNG? GIÀY CỦA TÔI CÓ VẤN ĐỀ THÌ LIÊN QUAN GÌ TỚI CẬU CHỨ, AI CẦN CẬU LO! CÓ BAO GIỜ CẬU NGHĨ ĐẾN CẢM GIÁC CỦA TÔI HAY KHÔNG? CON MẸ NÓ, CẬU CÓ HIỂU CÁI SỰ BẤT LỰC KHI NHÌN THẤY CẬU CHỈ BIẾT CÓ NHẢY, CHỈ BIẾT LÀM BẢN THÂN THÊM ĐAU ĐỚN CÒN CẢM GIÁC NHƯ LÀ KHÔNG ĐỦ CỦA TÔI HAY KHÔNG? NGỦ THÊM VÀI TIẾNG NHẢY ÍT ĐI VÀI TIẾNG THÌ SAO? ĐAM MÊ LỤI TÀN? HAY KHÔNG CÒN LÀ CỖ MÁY NHẢY CỦA EXO NỮA? TRẢ LỜI ĐI!

–      Từ khi gặp cậu, yêu nhảy cũng không bằng yêu cậu.

Lần đầu tiên sau 4 năm quen biết, Jongin thấy Sehun tức giận như vậy. Cậu luôn trầm lặng và dễ bằng lòng, không tức giận bao giờ. Jongin biết lần này Sehun cảm thấy rất khổ sở. Nên mới không gợi chuyện với cậu, để cho cậu có thời gian thích nghi với mọi chuyện trở lại. Dù thực lòng, Jongin đã rất muốn ôm chặt lấy cậu và nói rằng mọi chuyện thực sự không phải lỗi của Sehun khi nghe thấy tiếng thổn thức từ rấm rứt phát ra từ trong phòng cậu. Nhưng Jongin nghĩ rằng, nếu giờ xông vào gặp cậu sẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn, nên hắn đành bất lực quay về phòng, cả đêm thức trắng nhìn trần nhà.

Mọi thứ cứ như thế cho đến hôm nay, Sehun ở đây với đôi mắt đầy nước cùng giận dữ.

Jongin đau nhói. Đau không thở được. Đau hơn mọi chấn thương trên người từ trước đến giờ. Khi hắn biết những giọt nước mắt này là vì hắn. Khi cơn tức giận đến cực điểm này cũng là thương hắn, vì yêu hắn, vì lo cho hắn.

Jongin cố đứng dậy, xoa xoa vùng ngực bị Sehun đánh. Hắn kéo Sehun vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu như mẹ vẫn làm hồi bé với mình, và mặc cậu khóc đến phát nấc.

–      Hứa với tôi, từ này trở đi, có chuyện gì thì phải nói, không được giấu diếm tự ý giải quyết. Còn nữa, một ngày phải nằm cạnh tôi ngủ ít nhất là 4 tiếng, chấn thương thì không được nhảy – sau khi để hắn đứng đến mỏi như và nước mắt Sehun đã thấm ướt cả vai áo trái. Cậu muốn hắn phải nhớ những điều cậu nói hôm nay và nghiêm túc thực hiện. Cậu rất sợ một lần nữa mình vô tình trở thành nguyên nhân gây ra chấn thương của Jongin, cậu thực sự rất sợ – Nếu còn có lần sau, chúng ta chia tay.

–      Được, tớ hứa. Sẽ không bao giờ để cậu phải lo lắng nữa.

Jongin yêu nhảy, đam mê nhảy, có thể sống chết vì nhảy. Đấy là trước khi Jongin biết và yêu Sehun. Khi nhìn thấy vì mình mà cậu đã dằn vặt và khổ sở thế nào, Jongin đã thề với bản thân sẽ không bao giờ là nguyên nhân làm cho cậu khóc, khiến cho cậu đau đớn nữa.

Thấy Sehun đã dần nguôi ngoai, hắn nâng mặt cậu lên bằng cả hai tay, ngón tay cái khẽ lau đi nước mắt còn đọng lại trên má, và kéo cậu vào một nụ hôn dịu dàng. Giống như một lời xin lỗi và xoa dịu cho trái tim luôn nặng nề của cậu những ngày qua. Những nụ hôn liên miên để kéo hai người lại gần nhau hơn, xóa nhòa đi mọi khoảng cách đáng ghét giữa cả hai suốt những ngày qua.

End.